Nam tử khôi ngô đi tới trước mặt Bạch Cẩm, cười nói: "Bạch Cẩm huynh đệ không cần đa lễ, ta là Hậu Nghệ, cũng chính là thủ lĩnh của bộ lạc.”
"Từ lâu đã được nghe đến danh tiếng hiển hách của Đại Vu, khi xưa đã dùng chín mũi tên bắn rơi chín mặt trời, danh chấn hồng hoang, hiện giờ vừa thấy mới biết người còn hơn cả lời đồn."
Hậu Nghệ cười ha ha nói: "Những đệ tử của các giáo phái lớn như các ngươi lúc nào cũng nói chuyện vòng vo như vậy, không thoải mái như Vu tộc chúng ta.”
"Đúng vậy."
"Chính xác."
...
Các đại vu còn lại đều cười ầm lên góp lời.
Bạch Cẩm ngượng ngùng sờ sờ mũi mình giống hệt một cậu thiếu niên ngại ngùng.
Hậu Nghệ đưa tay ra nắm lấy bàn tay nữ tử lạnh lùng bên cạnh, hắn ta cất giọng dịu dàng: "Vị này là thê tử Thường Nga của ta, nàng ấy là người của Nhân tộc!”
Thường Nga cúi người hành lễ, giọng nói ẩn chứa chút kích động: "Bái kiến Thánh sứ!”
Hậu Nghệ nghi hoặc nói: "Thánh sứ?"
Thường Nga giải thích: "Lúc trước khi Nữ Oa nương nương tạo Nhân tộc có để hai vị thánh sứ che chở, sau đó hai vị ấy còn bảo vệ cho Nhân tộc chúng ta vượt qua thời kỳ sơ sinh khó khăn nhất. Hai vị ấy một là Phục Hy, một là Bạch Cẩm, được Nhân tộc tôn làm Thánh sứ, trong các bộ lạc Nhân tộc của chúng ta đều có tượng thần tạc Thánh mẫu và Thánh sứ.”
Hậu Nghệ cười ha ha nói: "Thì ra Bạch Cẩm huynh đệ còn có mối quan hệ sâu xa như thế với Nhân tộc.”
Bạch Cẩm cười nói: "Còn phải cảm ơn Vu tộc đã che chở cho Nhân tộc!”
Hậu Nghệ cười ha ha: "Nếu nói như vậy thì chúng ta đều là người một nhà đấy, hôm nay không say không về.”
Thường Nga cũng nở một nụ cười tươi mừng rỡ nói: "Nghệ, hôm nay may mắn được gặp Thánh sứ, lòng ta thấy vô cùng vui mừng, ta muốn dâng lên một điệu nhảy.”
Hậu Nghệ dịu dàng cười nói: "Được! Ngươi muốn làm gì đều được.”
Thường Nga buông tay Hậu Nghệ, xoay người đi về phía xa xa. Hậu Nghệ, Bạch Cẩm và ngay cả các đại vu cũng ngồi xuống bên cạnh lửa trại.
Thường Nga bước lên trước khoảng mười thước, lúc nàng xoay người, làn váy tiên cũng uốn lượn theo, đôi tay ngọc ngà chầm chậm đưa lên, tà áo bay múa như có gió thổi, chỉ một động tác đơn giản nhưng trong nháy mắt đã trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.
Ánh mắt mọi người đều dồn qua chỗ nàng, những Vu tộc khi nãy còn cười đùa đều dừng lại, chậm rãi tản ra bốn phía, dùng ánh mắt chờ mong nhìn Thường Nga.
Một mình Thường Nga xoay tròn trên bãi cỏ, nàng múa một điệu múa tao nhã động lòng người, nàng vung tay, nhướn lông mày, mỗi một động tác đều cực kỳ xinh đẹp, cả quảng trường yên tĩnh không tiếng động, tất cả Vu tộc đều đắm chìm trong điệu múa của Thường Nga.
Hậu Thổ im lặng xuất hiện ở chỗ ngồi, nàng nhíu mày nhìn Thường Nga đang xoay múa trước mặt mình, kẻ thuộc Nhân tộc này có gì đó không đúng lắm.
Đột nhiên trên bầu trời có một cột sáng từ ánh trăng chiếu xuống bao phủ lấy Thường Nga, tất cả mọi người trong nháy mắt bừng tỉnh.
"A!" Thường Nga thét lên một tiếng, nàng rời khỏi mặt đất, bay lên trời theo cột sáng kia.
Hậu Nghệ đứng bật dậy, hắn cất lên tiếng thét thất thanh: "Thường Nga." Hậu Nghệ đạp chân lên mặt đất rồi bay vút vào không trung, hắn rướn người muốn nắm lấy tay Thường Nga nhưng tay vừa chạm phải ánh trăng kia thì thân thể hắn trong nháy mắt đã bị bắn ngược rồi văng xa mấy nghìn thước trên không trung.
“Nghệ, cứu ta!” Thường Nga hoảng hốt hét lên nhưng lại bị kéo về hướng mặt trăng.
Hậu Thổ giận dữ quát lên: "Thì ra là ngươi, Hi Hòa." Nàng bay vụt đến cột ánh sáng, sau đó đánh một chưởng. ‘Uỳnh một tiếng kinh thiên động địa, trăng tròn trên trời vặn vẹo ra từng đợt gợn sóng, cột sáng này chính là Thái m bản nguyên chi lực, trừ phi có thể đánh vỡ Thái m Tinh chỉ với một đòn, nếu không thì cũng không có cách nào phá vỡ cột sáng này.
Mới chớp mắt, Thường Nga đã biến mất trong ánh trăng.
Một tiếng thét hoảng sợ từ cột sáng vọng xuống.
Hậu Nghệ gầm lên giận dữ: "Thường Nga!” Hắn cầm một cây cung bằng xương, chân đạp lên hư không rồi lao về hướng mặt trăng.
Các Vu tộc còn lại của bộ lạc Nghệ Vu nổi điên, cả đám cầm lấy vũ khí, gào lên giận dữ: “Giết!” Sau đó chạy theo sau Hậu Nghệ xông lên mặt trăng.
Trong nháy mắt, cả bộ lạc Nghệ Vu cũng chỉ còn lại một mình Bạch Cẩm, biến cố xảy ra quá nhanh khiến Bạch Cẩm cũng giật mình kinh hãi, ta vừa được chứng kiến tận mắt cảnh tượng Thường Nga bay lên cung trăng đó ư?
Hậu Thổ Tổ Vu chợt xuất hiện bên cạnh Bạch Cẩm, trầm giọng nói: "Vu và Yêu sắp khai chiến, hồng hoang hiện giờ rất nguy hiểm, ta đưa ngươi trở về Đông Hải.”
"Nương nương, chờ một chút..." Bạch Cẩm còn chưa nói hết lời thì nháy mắt sau đã bị cuốn vào trong một con đường màu vàng, không ngừng quay cuồng trong đó.
...
Trong bộ lạc Nghệ Vu, Hậu Thổ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nàng có thể nhìn thấy mấy vị ca ca mang theo mấy vạn người đánh về phía Yêu Đình để cứu Hậu Nghệ.
Hào quang trên người Hậu Thổ chợt lóe, hai chân nàng biến mất rồi hóa thành đuôi rắn, sau lưng nàng vươn ra bảy bàn tay, mỗi bàn tay đều có một lớp vảy dày đặc, hai tay phía trước mỗi tay nắm một con Đằng Xà, trong nháy mắt từ một người tỷ tỷ hiền thục dịu dàng biến thành Tổ Vu khủng bố, đuôi rắn động nhẹ cũng khiến mặt đất rung chuyển, sau đó Hậu Thổ Tổ Vu phóng lên trời.
Lúc này, Bạch Cẩm đang nằm sấp trên mặt đất trong Bích Du Cung của Kim Ngao Đảo thuộc Đông Hải mà đầu óc thì choáng váng. Tuy rằng đã trải qua chuyện như này một lần nhưng hắn vẫn choáng váng như vậy, còn lâu mới có sự thoải mái như khi được Thánh Nhân truyền tống tới.
Chương 151: Hỏi tội
Bạch Cẩm lắc lắc đầu rồi quan sát xung quanh, hắn đang ở chỗ nào đây?
Đột nhiên ánh mắt Bạch Cẩm chững lại, hắn nhìn thấy Thông Thiên giáo chủ trên chủ vị bèn cười ngượng ngùng vẫy tay nói: "Hi! Sư phụ, người còn chưa ngủ sao?”
Thông Thiên nở nụ cười nửa thật nửa giả: “Giỏi thật đấy! Còn học được trò bỏ nhà đi trốn rồi cơ.”
Bạch Cẩm lồm cồm bò dậy, hắn quỳ gối trên bồ đoàn khóc lóc kể lể: "Sư phụ, trở về rồi, cuối cùng đệ tử cũng đã trở về rồi! Người có biết những ngày qua ta đã sống như thế nào không? Phải nằm màn trời chiếu đấtt, bị yêu ma đuổi giết, bị Vu tộc lùng tìm, rời khỏi người thì đệ tử mới biết bản thân không thể sống một mình được! Ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, đệ tử sai thật rồi sư phụ!”
“Màn trời chiếu đất?”
Bạch Cẩm gật đầu lia lịa, đau thương nói: "Ta đã nhiều ngày không được ăn no, mỗi ngày đều há miệng về phía đông hít hai ngụm gió Đông mà sống qua ngày.”
"Thế sao ta lại thấy ngươi béo lên thế nhỉ?"
"Đó là bởi vì bên trong gió đông có khí tức của sư phụ."
“Bị yêu ma đuổi giết, bị Vu tộc lùng sục?”
"Đúng vậy! Sư phụ, người không biết yêu ma bên ngoài hung tàn biết mấy đâu, hồng hoang đại địa thì loạn lạc đến mức nào, thiếu chút nữa là đệ tử không về được nữa rồi.”
“Thế tại sao ta lại thấy ngươi ở Vu tộc ăn ngon uống tốt, vui vẻ hoan ca đây?
Bạch Cẩm giật mình: "Sư phụ, người theo dõi ta sao?”
"Vi sư chỉ cần một ý niệm là có thể rà soát hết hồng hoang."
“Sư phụ giỏi quá, đệ tử bái phục!”
"Ta thấy ngươi mới giỏi, vi sư cũng không biết ngươi quen biết Hậu Thổ Tổ Vu từ bao giờ đấy."
"Lúc trước khi đệ tử đi tìm tọa kỵ cho ngài đã vô tình gặp được Hậu Thổ Tổ Vu nhưng chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi, quan hệ giữa ta và nàng chỉ là quen sơ qua thôi."
"Ha ha, Bạch Cẩm! Bây giờ ngươi đã trở rồi thì nói cho ta nghe xem! Ai cho ngươi cái gan dám trục xuất năm nghìn đồng môn như vậy hả?”
Bạch Cẩm rụt cổ lại, nhỏ giọng nói: "Sư phụ, người biết lá gan đệ tử từ xưa đến nay rất nhỏ mà.”
"Ngươi mà nhát gan? Ta thấy gan ngươi lớn lắm, không có kim tiền làm thẻ bài chứng minh thân phận sao? Cái cớ như thế mà ngươi cũng dám bịa ra để lừa gạt sư phụ à?”
"Sư phụ, đó là lí do để bao biện với người ngoài, chỉ là lấy cớ thôi. À không, ý ta là lý do thật sự không phải như thế.”
"Vậy lý do là gì?"
Bạch Cẩm thẳng lưng, nghiêm túc nói: "Là đoàn kết, không đoàn kết thì không đứt, nếu bọn hắn không đoàn kết thì không thể làm đệ tử Tiệt Giáo của ta.”
Thông Thiên nhíu mày, đám yêu ma quỷ quái mà hắn gặp lúc trước đúng là không đoàn kết, giữa hai bên vẫn luôn duy trì cảnh giác với đối phương, thậm chí còn cảnh giác với toàn bộ thế giới. Nếu là vì nguyên nhân này thì mọi chuyện cũng có thể hiểu được. Hắn nhẹ nhàng hỏi: "Từ đâu mà ngươi lại khẳng định bọn hắn không đoàn kết?”
"Ta đưa những đệ tử kia đến đạo tràng của ta, trong đó có một nửa người bước chân trái lên đảo trước, lại có một nửa người bước chân phải lên đảo trước, như vậy chẳng phải đã chứng tỏ được chuyện bọn họ không đoàn kết rồi đúng không? Trong cơn tức giận, đệ tử đã trục xuất hết bọn hắn ra khỏi sư môn.”
Thân thể Thông Thiên khẽ khựng lại, ngón tay hắn rung rung, trừng mắt nhìn Bạch Cẩm nói: "Cái không đoàn kết mà ngươi nói đấy ư?”
Bạch Cẩm gật đầu ra vẻ đương nhiên: "Đúng vậy! Đến chuyện bước đều chân mà bọn hắn còn không làm được thì nói gì đến chuyện đồng tâm hiệp lực.”
Thông Thiên vỗ bốp một cái lên đùi rồi quát lớn: "Bạch Cẩm, ngươi cảm thấy vi sư mù rồi phải không? Ngươi dám lấy cái cớ như thế ra lừa gạt vi sư sao!”
Bạch Cẩm thở dài một hơi rồi nói: "Được rồi! Không giấu diếm người, là ta cố ý đấy, đệ tử xin được chịu phạt.”
Hiếm khi hắn lại tỏ ra cứng rắn như vậy: "Sư phụ, chỉ cần ta còn là ngoại môn thủ đồ thì tuyệt đối không cho phép người nhận đệ tử lung tung, trừ phi người hủy bỏ thân phận ngoại môn thủ đồ của ta thì sau này người muốn nhận bao nhiêu đệ tử cũng được.”
“Muốn lười biếng à, ngươi đừng có mơ!”
Thông Thiên và Bạch Cẩm một người đứng bên trên, một người đứng bên dưới, hai người cứ đứng như vậy trừng mắt nhìn nhau.
Một lát sau, Thông Thiên bất đắc dĩ nói: "Vi sư cũng không có sở thích khác, chỉ muốn thu nhận mấy tên đệ tử, sao mà ngươi không thông cảm cho vi sư một chút vậy hả?”
"Sư phụ, người làm thế mà bảo là nhận mấy tên đệ tử sao? Muốn trở thành đệ tử của Đại sư bá phải trải qua sàng lọc nghiêm khắc, sau đó mới chọn một vị đệ tử thân truyền và một vị đệ tử ký danh. Nhị sư bá nhận đệ tử cũng yêu cầu phải qua được liên tiếp mười hai đại trận. Người thì hay rồi, mặc kệ phẩm tính tu hành, ai đến cũng nhận hết, một lần nhận tận năm nghìn người, hai lần chẳng phải đến hơn vạn người à! Hơn nữa còn theo kiểu nuôi thả, người làm thế mà gọi là nhận đồ đệ à, rõ ràng là mở khu bảo tồn động vật.”
"Khu bảo tồn động vật thì làm sao! Tại sao những người khác không ai có ý kiến mà chỉ có ngươi cứ thích chống lại vi sư thế nhỉ.”
Bạch Cẩm nhẫn nại khuyên bảo: "Sư phụ, những người khác nghĩ như thế nào ta không cần biết nhưng chuyện này ta nhất định phải nhúng tay. Bởi vì người là sư phụ của ta, ta làm gì cũng đều vì người cả, đệ tử coi người như cha, tuyệt đối không thể thấy người làm sai mà còn thờ ơ, dù người có muốn đánh muốn mắng thế nào đệ tử cũng chịu hết.” Nói xong liền dập đầu thật mạnh xuống đất.
Chương 152: Trấn ấp số mệnh Tiệt Giáo
Ánh mắt Thông Thiên hơi hoảng hốt, phảng phất như vừa nhìn thấy hai bóng người đứng bên cạnh Bạch Cẩm, một người là đại huynh, một người là nhị huynh, tất cả đều nhìn hắn trìu mến.
Thông Thiên bật cười thành tiếng, lắc đầu cảm khái nói: "Bạch Cẩm, ngươi là người thứ ba dám nói ta sai rồi, đứng lên đi!”
Bạch Cẩm ngẩng đầu hỏi nhỏ: "Sư phụ, người không giận nữa sao?”
"Không giận nữa."
Bạch Cẩm lập tức đứng dậy rồi chạy vụt lên trên, thuần thục đặt mông ngồi xuống bậc thềm dưới ghế ngồi, hắn cười hì hì hỏi: "Sư phụ, người nói đệ tử là người thứ ba? Vậy hai người còn lại là ai?”
Thông Thiên chậm rãi nói: “Đương nhiên là Đại sư bá và Nhị sư bá của ngươi. Bạch Cẩm, ngươi có biết vì sao ta muốn thu nhận nhiều đệ tử như vậy không?”
“Chẳng lẽ không phải bởi vì sư phụ thích sưu tập đệ tử sao?
Thông Thiên khụ một cái, nói: "Dó cũng là một phần nhưng không phải là nguyên nhân quan trọng nhất, quan trọng nhất là vì Tiệt Giáo ta không có vật chí bảo để trấn áp số mệnh, lúc trước ở Côn Luân Sơn, Tam Thanh số mệnh tương liên nên không cần lo chuyện số mệnh mất đi, hiện tại đã lập ra đạo tràng, Tiệt Giáo ta nhất định phải có thủ đoạn trấn áp số mệnh.”
Bạch Cẩm vội vàng kêu lên: "Sư phụ, ta có Lạc Bảo Kim Tiền có thể trấn áp số mệnh.”
Thông Thiên nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt sâu xa: "Ngươi nỡ sao? Lấy Lạc Bảo Kim Tiền ra để trấn áp số mệnh Tiệt Giáo thì sau này nó sẽ thuộc về sư phụ.”
Bạch Cẩm duỗi tay ra, Lạc Bảo Kim Tiền liền hiện ra, hắn vung tay để nó bay về hướng Thông Thiên, rất hào phóng nói: "Sư phụ, người thích thì cầm đi, đồ của đệ tử chính là của sư phụ mà đồ của sư phụ thì vẫn là của sư phụ.”
Thông Thiên cười ha ha nói: "Ngươi đúng là rất hào phóng nhưng dùng Lạc Bảo Kim Tiền chỉ đủ để trấn áp số mệnh của một phái, một nhà hay một tộc thì đủ chứ chưa đủ để trấn áp số mệnh của cả một giáo. Nhưng đúng lúc vi sư đang cần dùng Lạc Bảo Kim Tiền để luyện chế một ít Công Đức Kim Tiền, về sau sẽ thưởng cho đệ tử đi chơi.”
Bạch Cẩm buồn bã nói: "Dùng cả Lạc Bảo Kim Tiền cũng không đủ sao!”
Thông Thiên dửng dưng: "Cho nên vi sư tính sẽ dùng Đông Hải Tiên Đảo bày trận, hàng vạn đệ tử tọa trấn Tiên Đảo làm trận cơ, bày ra Vạn Tiên Đại Trận trấn áp số mệnh Tiệt Giáo ta.”
Bạch Cẩm lo lắng nói: "Nhưng những đệ tử kia vàng thau lẫn lộn, một khi không có ước thúc, cũng sẽ làm hỏng số mệnh của Tiệt Giáo ta.”
Thông Thiên Giáo Chủ tự tin nói: "Không sao, tin tưởng vi sư, vi sư sẽ dạy dỗ bọn hắn thật tốt.”
Bạch Cẩm lén lút trợn mắt một cái, ta có điên mới tin ngươi: “Sư phụ, nói vậy nghĩa là người nhất định phải nhận những đệ tử kia?”
Thông Thiên gật gật đầu, nghiêm túc nói: "Chuyện vừa rồi vi sư không so đo với ngươi nữa, về sau vi sư thu đồ đệ đừng nhảy ra quấy rối đấy.”
Bạch Cẩm thở dài một hơi, bất đắc dĩ đáp lại: “Vâng!”
Thông Thiên nhấc chân đá Bạch Cẩm một phát, tức giận nói: "Đừng bày cái bộ mặt ủ rũ ấy ra, như kiểu Tiệt Giáo ta đã tàn đời rồi ấy.”
Phỏng chừng ngày đó cũng không xa nữa đâu, Bạch Cẩm nói thầm trong lòng. Đột nhiên hắn nhớ tới một chuyện bèn vội vàng vỗ đùi kêu lên: "Đúng rồi! Sư phụ, hiện tại Vu tộc và Yêu tộc đang đánh nhau đó, tất cả người trong Vu tộc đều đều xông lên Thiên Đình rồi.”
Thông Thiên vung tay lên, trong nháy mắt thời không vặn vẹo, hai người xuất hiện trong tinh vực ngoài ba mươi ba Thiên Ngoại, từng ngôi sao khổng lồ lóng lánh, Vu tộc và Yêu tộc đại chiến làm chấn động cả ba mươi ba tầng trời, tiếng gào thét vang trời. Hai phe Vu, Yêu đều có người ngã xuống như mưa, thi thể xuyên qua tinh không.
Keng! Một tiếng chuông thật lớn vang lên, hai vị Tổ Vu khủng bố bị đánh bay.
Chiếp! Một tiếng hót như có thể xuyên sắt vỡ đá vang lên, một con đại bàng khổng lồ hiện lên, Hủy Diệt Thủy Lôi quấn quanh từng sợi lông vũ của nó, con chim đó nhanh chóng nhào tới chỗ Chúc Dung Tổ Vu.
Ầm! Thần Hỏa ngút trời, Chúc Dung Tổ Vu và Côn Bằng xông vào giao chiến, lông chim bay đầy trời.
Thủy lôi phủ kín từng cọng lông vũ giống như những mũi tên sắc bén xuyên qua tinh vực lao tới chỗ Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm cảm nhận được sát khí đáng sợ trên cọng lông vũ này, cơ thể hắn không kiềm nén được, cả nguyên thần cũng đang run rẩy, hắn hoảng sợ kêu to: “Sư phụ cứu ta!”
Sợi lông vũ xuyên qua người hắn, Bạch Cẩm thở hổn hển, cúi đầu nhìn xuống ngực mình nhưng lại không thấy bất cứ vết thương nào.
"Yên tâm chúng ta và bọn hắn ở thời không khác nhau, bọn hắn sẽ không phát hiện ra chúng ta, cũng không thể khiến chúng ta bị thương."
Lúc này Bạch Cẩm mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó cẩn thận quan sát tình hình chiến trường, đây chính là trận chiến của những đại năng giả đứng đầu hồng hoang sao? Uy lực giống như muốn hủy diệt toàn bộ Thái Cổ Tinh Vực. Ngoại trừ ba trăm sáu mươi lăm Thái Cổ Tinh Thần thì những tinh thần khác đều bị phá hủy thành mảnh nhỏ.
Bạch Cẩm hỏi: "Sư phụ, ai sẽ thắng?”
"Vu tộc là con cưng của đại địa nhưng hiện giờ hai chân đã rời khỏi mặt đất, tựa như cây mà không có gốc, đánh lâu tất bại."
...
Hậu Nghệ đẫm máu đứng giữa chiến trường, hắn xông về phía Thái Âm Tinh, giận dữ gào thét: "Trả lại Thường Nga cho ta!”
Chương 153: Thường Nga là phân thần của Hi Hòa
Thái Âm Tinh sáng lên, hai bóng người đột ngột hiện ra, một người trong số đó là Hi Hòa mặc cung trang với sắc mặt lạnh lẽo đáng sợ, nàng nắm chặt tay một nữ tử đang không ngừng khóc lóc, đó chính là Thường Nga.
Thường Nga lắc đầu khóc lóc: "Nghệ, đi đi! Đừng quan tâm đến ta nữa, đi đi!”
"Hậu Nghệ!” Chín giọng nói hợp lại khiến cả hư không chấn động, một con chim chín đầu xông về phía Hậu Nghệ, hung uy hiển hách, sát ý ngập trời.
“Giết!” Hậu Nghệ nổi giận gầm lên, không ngừng chạy về phía trước, hắn kéo căng cây cung bằng xương trong tay, một mũi tên dài bắn ra, mũi tên xoay tròn, cả mũi tên đều nhuộm đẫm Thần Hỏa đang rực cháy xẹt qua bầu trời như một ngôi sao băng.
"Chiếp!” Con chim chín đầu kia cũng vươn mình ra xa, mỗi cái đầu của nó phun ra một đạo yêu văn, mũi tên như ngôi sao băng kia chia làm chín trên không trung, trong nháy mắt xuyên qua chín yêu văn của đối phương. Rầm! Nó đồng thời bắn vỡ chín cái đầu của con chim hung tợn kia, thi thể nó lao chúi xuống dưới.
Keng! Một tiếng chuông vang lên, Hậu Nghệ run lên bần bật. Phụt! Hắn một phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bị cố định trên không trung, bất lực run rẩy.
Trên Thái Âm Tinh, Hi Hòa đặt một tay lên đỉnh đầu Thường Nga, nàng cất giọng dịu dàng: "Thường Nga, ngươi đã làm rất tốt!” Sau đó lại ngẩng đầu nhìn tinh không lạnh như băng: "Hậu Nghệ, chắc ngươi không biết Thường Nga là người mà ta phái nhỉ, từ đầu đến cuối, nàng vẫn luôn lừa ngươi.”
Hậu Nghệ mở to hai mắt, gầm lên giận dữ: "Ngươi nói dối! Trả Thường Nga lại cho ta!”
Hi Hòa cười sảng khoái: "Ngươi thật ngây thơ, nàng vẫn luôn lừa ngươi, lừa ngươi yêu nàng, lừa ngươi lên trời, dụ toàn bộ Vu tộc đều lên Thiên Đình. Hôm nay ngươi sẽ phải chết, toàn bộ Vu tộc các ngươi cũng phải chết, các ngươi phải chôn chung với con của ta.”
Thường Nga lắc đầu khóc lóc: "Không, không phải như vậy, ta không biết, ta không biết gì cả.”
Hi Hòa đưa tay một ngón tay, nâng cằm Thường Nga lên rồi nói: "Ngươi và ta vốn là một thể, sao ngươi lại không biết cho được?”
Ngay sau đó, trên người Thường Nga bừng lên một luồng ánh sáng mặt trăng chói lòa như hô ứng với toàn bộ Thái Âm Tinh.
Hậu Nghệ đang giãy dụa thấy vậy liền sững người, tiếng động phát ra từ cuộc chiến trên chiến trường dường như biến mất. Tất cả mọi thứ trong thiên địa đều hóa thành hư vô, trong đôi mắt hắn chỉ còn hình bóng người vừa hô ứng với Thái Âm Tinh, nàng… nàng thực sự đã nói dối ta ư?
Hi Hòa dịu dàng nói: “Thường Nga, nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành, trở về đi!”
Ánh trăng trên người Thường Nga càng ngày càng sáng, cả người nàng được ánh trăng bao phủ. Trên người Hi Hòa cũng dâng lên luồng ánh sáng mặt trăng rất mạnh, hai luồng ánh trăng dần tiến tới gần nhau.
Một giọng nói đau thương vọng ra từ ánh trăng ấy: "Ta, ta không lừa ngươi, ta yêu ngươi! Đi đi! Ngươi mau đi đi, dẫn theo tộc nhân của ngươi, đi mau.”
Đột nhiên Hậu Nghệ phục hồi tinh thần lại, nhìn hai bóng người trên Thái Âm Tinh, hắn ngửa mặt lên trời cười ha ha, trong tiếng cười có bi thương, có đau xót, cũng có tuyệt vọng.
Giọng nói phẫn nộ của Đế Giang vang lên: "Hậu Nghệ, đi mau!”
Ầm! Hai ngọn lửa va vào nhau, một là Đại Nhật Chân Hỏa, một loại là Chúc Dung Thần Hỏa, hai ngọn lửa bừng lên như biển lửa bao phủ trăm vạn dặm tinh không.
Một giọng nói phẫn nộ vọng ra từ trong biển lửa: "Hậu Nghệ, ngươi đã hại chết bao nhiêu đứa con trai của Vu tộc ta rồi! Đi mau!”
Hậu Nghệ không quan tâm, ánh mắt hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Thái Âm Tinh, đôi tay nắm chặt cung tiễn của hắn dần buông lỏng, cây cung lơ lửng trên bầu trời.
Tinh khí màu đỏ như máu nồng đậm trong cơ thể Hậu Khởi bắn ra rồi hòa vào cây cung bằng xương trên tay hắn, sau khi tinh khí màu đỏ hao hết liền biến thành một mũi tên trong suốt đỏ như máu nằm trên cây cung, cây cung cũng tự động kéo căng.
Vút! Một mũi tên đỏ tươi bắn ra, xẹt qua hư không lao tới Thái Âm Tinh.
Thái Nhất đứng ở nơi xa xa hoảng sợ kêu lên: "Không!” Hắn muốn lao tới chỗ mũi tên màu đỏ ấy.
“Không gian đoạn tuyệt!”
“Thời gian đoạn tuyệt!”
...
Đế Tuấn và Chúc Cửu Âm đồng thời phát động không gian và thời gian lực khiến Thái Nhất lập tức dừng lại.
Phụt! Mũi tên mùi đỏ như máu găm vào trong cơ thể Hi Hòa, Hi Hòa đang dung hợp với Thường Nga run lên, thân thể lập tức tan tác, ánh trăng vô tận tràn vào cơ thể Thường Nga.
"A!" Thường Nga ngửa mặt lên trời phát ra tiếng kêu đau đớn, khí tức trên người liên tiếp tăng lên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Thái Ất Kim Tiên...
Hi Hòa mềm nhũn dựa vào Thường Nga, ôm chặt thân thể của nàng, đầu đặt lên vai Thường Nga, hai mắt mờ đi, nàng nhỏ giọng nói: “Thường Nga, ta biết tất cả mọi thứ của ngươi, ta cũng rất hâm mộ ngươi, hâm mộ ngươi có được một người thật sự yêu mình. Cuối cùng ta cho ngươi một lời khuyên, nếu như ngươi có thể sống sót thì tuyệt đối đừng có quan hệ gì với đế vương.” Nói xong, nàng biến thành một luồng sáng rồi hòa vào trong cơ thể Thường Nga.
Ong! Toàn bộ Thái Âm Tinh phát ra một loạt tiếng động kinh người, ba trăm sáu mươi lăm khỏa Thái Cổ Tinh Thần trong vô tận tinh không lóng lánh, vô số phụ tinh xoay tròn tựa như biểu đạt sự thần phục của bản thân.
Chương 154: Dâng kinh
Hoa quế bay lên rải khắp Thái Âm Tinh, nó bay đến chỗ Hậu Nghệ đang đứng giữa hư không. Lúc này, tinh khí của đại vu đã cạn, chỉ còn lại thân thể mà thôi.
Hoa quế vờn quanh thân thể Hậu Nghệ rồi bay về phía Thái Âm Tinh.
Đế Giang quay đầu nhìn thấy thân thể Hậu Nghệ liền phẫn nộ kêu lên: "Những hậu nhân của Vu tộc, theo ta giết!”
“Giết!”
“Giết!”
...
Ngàn vạn Vu tộc theo Thập Nhị Tổ Vu điên cuồng lao xuống bên dưới, mỗi một bước đều có Vu hoặc Yêu ngã xuống, vô số thi thể nằm rải rác, tiếng kêu giết chóc chấn động thiên địa.
Mặc dù phải giao chiến trên không, Vu tộc không phải là đối thủ của Yêu tộc nhưng Vu tộc có cơ thể mạnh mẽ, Yêu tộc tấn công đến mấy cũng khó làm bọn hắn bị thương, cuối cùng vẫn bị Vu tộc phản kích.
Trong tinh không vô tận, Bạch Cẩm hỏi: "Sư phụ, Hậu Nghệ Đại Vu đã chết rồi ư?”
Thông Thiên bình thản nói: "Đại vu vô hồn, tồn tại dựa vào tinh khí, tinh khí hao hết ắt phải chết.”
"Hậu Nghệ Đại Vu chính là đại vu đầu tiên được xưng là Tổ vV Vu tộc, cứ như vậy chết đi thật là đáng tiếc." Bạch Cẩm nói thầm.
Nhoáng một cái, hai người biến mất khỏi tinh không vô tận quay lại Bích Du Cung, Thông Thiên vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế, Bạch Cẩm thì ngồi ở bậc thang phía dưới.
Thông Thiên trầm giọng: "Bạch Cẩm, dặn dò đám đệ tử không được ra khỏi Đông Hải.”
“Vâng!” Bạch Cẩm ngẩng đầu cười hì hì nói: "Sư phụ, người có muốn đi xem đạo cung mà đệ tử mới xây hay không, đẹp lắm.”
Thông Thiên đá Bạch Cẩm một cái, tức giận nói: “Mau cút đi! Cái lều rách xây từ mấy thứ đầu thừa đuôi thẹo đi trộm về thì đẹp cái nỗi gì!”
Bạch Cẩm liền đứng dậy, nhảy xuống bậc thang.
Thông Thiên chợt nhớ tới một điều, bèn hỏi hắn: "Ngươi đi đến chỗ hai vị sư bá của ngươi, rồi bọn hắn nói như thế nào?”
Bạch Cẩm nói: "Đệ tử nói cho Đại sư bá nghe về ý tưởng xây dựng của sư phụ. Đại sư bá nói: nắm nhiều nặng tay, không bằng buông ra đúng lúc; vũ khí có mài sắc đến đâu thì cũng không thể vĩnh viễn không mòn. Vàng bạc đầy nhà cũng chưa chắc giữ được; phú quý mà kiêu ngạo chính mà mầm tai họa. Việc đã hoàn thành phải tự biết dừng tay, đó chính là Thiên Chi Đạo. Đại sư bá còn nói, sư phụ có đại trí tuệ, đạo cung của Đại sư bá cũng đổi thành hai nghìn chín trăm thước.”
Thông Thiên đắc ý cười to, sau đó chờ mong hỏi: "Nhị sư bá của ngươi nói như thế nào?”
"Nhị sư bá không nói gì cả nhưng cũng học theo Đại sư bá đổi đạo cung thành hai nghìn chín trăm thước."
Thông Thiên khoát tay áo cười to: "Đi đi! Đi đi!”
"Đệ tử cáo lui." Bạch Cẩm thi lễ rồi xoay người đi ra bên ngoài, vừa đi ddược hai bước lại đột nhiên dừng, sau đó xoay người lại rồi nói: "Sư phụ, đệ tử vừa nhớ tới một chuyện, đệ tử còn mang tới cho người một món quà."
"Ồ! Quà gì? Đi ăn uống vui vẻ còn nhớ tới vi sư à?”
"Sư phụ, đệ tử là loại người không có lương tâm vậy sao? Địa vị của người trong lòng đệ tử chí cao vô thượng, ăn uống vui chơi chỉ là vì xã giao, dâng quà cho người mới là điều quan trọng nhất.”
“Cầm qua cho ta xem một chút!”
Bạch Cẩm chạy tới, hắn duỗi hai lòng bàn tay của mình chìa ra một quyển kinh thư rồi cung kính đưa cho Thông Thiên: “Sư phụ, đây là quyển đạo kinh mà đệ tử phải trải qua biết bao đau đớn nhọc nhằn, phải liều mạng chiến đấu với vạn tộc mới có được, kính xin sư phụ nhận lấy!”
Thông Thiên nhìn kinh thư trong tay Bạch Cẩm, lông mày hơi nhíu lại, Tiếp Dẫn Đại Mộng Tâm Kinh, hắn vươn tay cầm lấy cuốn kinh thư trong tay đệ tử: "Ngươi đi đi!”
"Vâng! Đệ tử cáo lui.” Bạch Cẩm xoay người đi ra ngoài.
Bạch Cẩm vừa đi khỏi Bích Du Cung, đại môn cung điện liền “ầm ầm” đóng lại.
Trong cung điện trống rỗng, Thông Thiên cất tiếng cười lạnh, Tiếp Dẫn Chuẩn Đề vẫn chưa thôi ngấp nghé đệ tử của bần đạo đó à! Hắn cầm kinh thư nhắm mắt lại.
Không gian kinh thư lóng lánh ánh vàng, những câu trong kinh văn bay múa giữa không gian, một đóa sen vàng thần thánh mở ra ngay giữa trung tâm không gian, trên đóa sen có một tu sĩ bằng bạch y ngồi xếp bằng, khuôn mặt mỉm cười, tản ra khí tức nhẹ nhàng khiến người ta cảm thấy như được tắm trong gió xuân.
Đột nhiên, một đạo quang mang xuyên qua không gian.
Bạch y tu sĩ trên đóa sen vàng mở mắt, cười nói: "Bạch Cẩm sư điệt, cuối cùng thì ngươi cũng tới, lẽ nào phương diện tu luyện có gì khó hiểu!”
Ánh sáng xanh ngưng thành một người, Thông Thiên giáo chủ khoác đạo bào hiện ra. Hắn đứng thẳng trên không trung, mày kiếm mắt sáng, dáng người cao ngất giống như một thanh kiếm sắc bén vừa rút khỏi vỏ.
Nụ cười tươi rói trên mặt bạch y tu sĩ cứng đờ lại, sao tình huống này lại không đúng với kịch bản thế? Tại sao lại là Thông Thiên? Đại đạo pháp môn cấp Thánh nhân mà Bạch Cẩm hắn cũng nỡ đưa cho người khác? Hay là hắn đã đoán ra trong này có điểm bất thường?
Thông Thiên cười nhẹ, hỏi: "Sư đệ, ngươi đang chờ ai?”
Chuẩn Đề đứng dậy thi lễ với hắn, chân thành nói: "Bái kiến sư huynh, lúc trước ở hồng hoang ta có ngẫu nhiên gặp được Bạch Cẩm sư điệt, cảm động bởi sự thông tuệ hiếu học của hắn mới tặng cho hắn quyển đạo kinh này, chỉ mong có thể chỉ điểm đại đạo tu hành của hắn, kết được mối thiện duyên mà thôi.”