“Bạch Cẩm lại bảo là hắn ngẫu nhiên cướp được!”
Chuẩn Đề đứng thẳng dậy, thở dài một hơi rồi nói: "Sư huynh, có thể đừng đánh vào mặt hay không?”
"Ngươi nói xem?" Một đạo kiếm quang thông thiên triệt địa tràn ngập toàn bộ không gian.
...
Bạch Cẩm không hề hay biết chuyện xảy ra trong Bích Du Cung, lúc này hắn đang bay về phía đạo cung của mình. Từ sau khi đạo cung thành lập đến giờ, hắn còn chưa được hưởng thụ nó đâu, lần này trở về nhất định phải tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ suốt ba ngày ba đêm, nếu có thời gian lại chế thêm mấy bộ đồ bơi là tốt nhất.
Đoá tường vân đáp xuống trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm tràn đầy chờ mong đi về phía đạo cung của mình, đi tới cánh cửa trước đạo cung liền giật mình dừng bước, hắn trợn to hai mắt nhìn lên tên của đạo cung, sao Bạch Cung của ta lại biến thành Điểu Sào rồi?
"Ai làm vậy?" Một tiếng hét lớn vọng ra từ Tam Quang Tiên Đảo khiến một đám chim sợ hãi bay tán loạn.
Bạch Cẩm tức giận đi đi lại lại mãi một chỗ, nếu như là kiếp trước thì cái tên Điểu Sào này sẽ có ý nghĩa vô cùng vĩ đại huy hoàng nhưng nơi này là hồng hoang, ở hồng hoang thì chính là tổ chim, đường đường là thủ đồ của Tiệt Giáo mà lại ở trong tổ chim thì còn ra thể thống gì nữa.
Bạch Cẩm dùng đủ mọi loại thủ đoạn cũng không thể sửa lại tên như cũ, cuối cùng chỉ có thể u oán nhìn sang Kim Ngao Đảo, một lát sau mới đi vào trong cái Điểu Sào của mình.
...
Trên Yêu Đình, cung điện của Yêu Hoàng vừa vang lên một tiếng ‘ầm’ khiến cả đại điện rung động, sau đó truyền ra một loạt các âm thanh ‘choang choang’.
Trong cung của Yêu Hoàng, Đế Tuấn đứng ở trung tâm, còn bàn ghế ở xung quanh đều đã nát bấy, cốc chén cũng vỡ vụn.
Thái Nhất đứng ở bên cạnh không nói một lời, bầu không khí trong đại điện lạnh như băng.
Đế Tuấn tái mét mặt mày, cắn răng hỏi: "Khi nào? Nàng phân thần xuống hạ giới từ khi nào vậy?”
“Lúc chín vị hoàng tử vẫn lạc!” Thái Nhất bình thản nói.
Đột nhiên Đế Tuấn ngẩng đầu nhìn về phía Thái Nhất, giận dữ quát: "Ngươi đã biết từ lâu rồi?”
Thái Nhất gật đầu nói: "Vâng!”
"Vì sao lại giấu ta?"
“Đại tẩu bảo ta giữ bí mật!”
Đế Tuấn tức giận mắng: "Khốn kiếp!”
Thái Nhất nói: "Đại ca, đại tẩu đã vẫn lạc rồi.”
“Nàng không vẫn lạc thì ta cũng sẽ không tha cho nàng!”
Thái Nhất nhìn về phía Đế Tuấn, trong đôi mắt ẩn chứa sự thất vọng, vẻ mặt cũng có chút hoảng hốt.
Đế Tuấn thở hổn hển vài hơi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thái Nhất, trấn áp vị nữ thần mới trên Thái m Tinh kia vào Thái Dương Tinh cho ta, ta muốn nàng vĩnh viễn chịu nỗi đau bị mặt trời thiêu đốt.”
“Phục Hy cầu kiến Yêu Đế bệ hạ, cầu kiến Yêu Hoàng bệ hạ!” Đột nhiên bên ngoài có một giọng nói vọng vào.
Đế Tuấn vung tay lên, thời gian như quay ngược lại, tất cả mảnh vụn dưới đất bay lên cao rồi tự ráp lại với nhau, trong nháy mắt tất cả đã khôi phục lại như cũ, từng cái bàn cái ghế quay về vị trí cũ, trên bàn ghế bày chén trà chỉnh tề, bên trong chén trà còn có nước trà tản ra hơi nóng.
Thanh âm khàn khàn bi thương của Đế Tuấn truyền ra: "Mời vào!”
Kẽo kẹt! Cửa cung điện mở rộng, Phục Hy từ ngoài cửa đi vào hành lễ: "Bái kiến Yêu Đế bệ hạ, bái kiến Yêu Hoàng bệ hạ!”
Đế Tuấn vội vàng tiến lên, đỡ hai tay Phục Hy rồi nâng hắn dậy, bất đắc dĩ nói: "Đạo hữu, ta đã nói rồi mà, chúng ta cứ coi nhau như người cùng bối phận, không cần đa lễ.”
Phục Hy đứng dậy, trả lời nghiêm túc: "Nếu đã gia nhập Yêu Đình thì nên có tôn ti trật tự.”
"Lúc không có ai chúng ta cứ trò chuyện ngang hàng là được." Đế Tuấn gượng cười rồi hỏi hắn: "Đạo hữu, đến đây là vì có việc gì?”
Phục Hy khuyên nhủ: "Yêu Hậu ngã xuống, kính xin hai vị bệ hạ nén bi thương! Yêu Đình còn cần hai vị bệ hạ chủ trì đại cục.”
Đế Tuấn thở dài một hơi, hắn siết chặt nắm tay, viền mắt ửng đỏ, bi thương nói: "Ta và Hi Hòa quen biết hơn mười kỷ nguyên, sau còn kết làm đạo lữ, nàng sinh cho ta mười đứa con, ta cũng vì nàng thống nhất yêu tộc, quân lâm thiên hạ. Nhưng chưa bao giờ nghĩ tới việc nàng và chín đứa con của ta lại lần lượt bỏ mạng trong tay Vu tộc, ta và Vu tộc thề không đội trời chung, mối thù này nhất định phải khiến Vu tộc trả giá bằng máu tươi.”
Phục Hy vội vàng nói: "Bệ hạ, xin ngài đừng làm chuyện xúc động.”
"Ta không hề xúc động, hiện tại tim ta đã chết, chỉ còn lại hận thù mà thôi."
Đột nhiên Đế Tuấn quỳ xuống đất rồi chắp tay nói: "Ta bằng lòng nhường lại vị trí Yêu Hoàng cho đạo hữu, chỉ cầu đạo hữu đưa ta đến gặp Nữ Oa nương nương, cầu xin nương nương chỉ cho ta cách để diệt trừ Vu tộc.”
Phục Hy vội vàng khom lưng đỡ Đế Tuấn dậy, nói: "Ta chưa bao giờ có ý nghĩ đó với Yêu Đình, kính xin đạo hữu về sau chớ nói lời này nữa.”
Đế Tuấn được Phục Hy đỡ đứng lên, dáng vẻ khổ sở đau đớn.
Phục Hy trầm ngâm một lát rồi nói: "Về chuyện pháp môn diệt Vu tộc, nay ta tới đây chính là vì việc này, Nữ Oa nương nương có pháp dụ truyền xuống!”
Đế Tuấn và Thái Nhất giật mình một cái rồi nhìn chằm chằm vào Phục Hy.
Phục Hy nghiêm nghị nói: "Các ngươi có biết Nhân tộc không?”
Chương 156: Nằm mơ
Đế Tuấn nói: "Đương nhiên là biết, đó là chủng tộc do Nữ Oa nương nương tạo hóa, có thể nói đó là chủng tộc huynh đệ của Yêu tộc ta, Yêu tộc ta vẫn luôn giúp đỡ và bảo vệ Nhân tộc.”
"Lúc trước Nữ Oa nương nương sáng tạo Nhân tộc có cho thêm tinh huyết của Thánh Nhân, chỉ cần giết một số lượng lớn Nhân tộc là có thể tinh luyện ra Thánh huyết từ trong huyết mạch Nhân tộc, sau đó luyện chế ra thần binh có thể hủy diệt thân thể Tổ Vu."
Đế Tuấn và Thái Nhất đồng loạt biến sắc, thần binh có thể hủy diệt thân thể Tổ Vu? Mấu chốt để chiến thắng Vu tộc lại là Nhân tộc nhỏ yếu!
Thái Nhất chần chờ nói: "Dù gì Nhân tộc cũng là chủng tộc do Nữ Oa nương nương sáng tạo ra, làm như vậy có khiến nương nương không vui hay không?”
Phục Hy cười nói: "Về sau nương nương muốn làm giáo chủ Yêu giáo, đương nhiên phải thiên vị Yêu tộc hơn rồi, Nhân tộc chỉ là chủng tộc nương nương sáng tạo ra làm đồ ăn cho Yêu tộc thôi!”
Đế Tuấn cúi người thật sâu, kích động không biết nên làm sao: "Đa tạ nương nương, Đế Tuấn ta xin cam đoan, về sau Yêu tộc ta sẽ coi nương nương là tồn tại tối cao, nếu trái lời này thì nương nương xin cứ lấy mạng ta!”
Thái Nhất cũng khom lưng thi lễ.
Phục Hy gật gật đầu, cười nói: "Ta sẽ chuyển lời lại cho nương nương! Trước tiên chúc mừng hai vị bệ hạ sắp đưa Yêu tộc lên vị trí cao nhất của thiên địa.”
Đế Tuấn đứng dậy cảm động nói: "Còn phải đa tạ đạo hữu đã đưa ra kế này! Chờ Yêu tộc ta đánh bại Vu tộc, đạo hữu chính là vị Yêu Hoàng thứ ba của Yêu Đình.”
Phục Hy chắp tay hành lễ, cảm kích nói: "Đa tạ bệ hạ!”
"Nương nương còn có một câu muốn nói."
"Xin cứ nói."
"Nương nương muốn nữ thần vô ưu trên Thái m Tinh kia."
Đế Tuấn nhíu chặt đôi mày, sau đó thở dài một hơi: "Xin đạo hữu cứ yên tâm, nàng là một hình thức tồn tại khác của Hi Hòa, sao ta có thể làm khó nàng?”
"Như thế thì tốt, ta còn có hẹn với Côn Bằng yêu sư, xin cáo từ trước."
Đế Tuấn và Thái Nhất tiễn Phục Hy rời khỏi đại điện, Phục Hy vừa bước ra khỏi đại điện thì tươi cười trên mặt hắn liền biến mất, trong mắt mang theo vô tận mệt mỏi.
Trong cung của Yêu Hoàng, nụ cười trên mặt Đế Tuấn và Thái Nhất cũng chậm rãi biến mất, hai người cứ nhìn mãi theo bóng lưng của Phục Hy.
Đế Tuấn vung tay lên, đại môn của cung điện lại đóng chặt.
Thái Nhất hỏi: "Đại huynh, lời Phục Hy đạo hữu tin được mấy phần?”
Đế Tuấn trầm tư một lát rồi nói: "Có lẽ tất cả đều là thật, cuộc chiến của Thánh Nhân liên quan đến số mệnh, Nữ Oa nương nương cần Yêu tộc chúng ta cho nên nương nương cần chúng ta đánh bại Vu tộc và trở thành nhân vật chính của thiên địa.”
"Nói cách khác, chúng ta có thể giết một phần Nhân tộc để luyện chế thần khí hủy diệt Vu tộc?"
Đế Tuấn trầm giọng dặn dò: "Sau này phải cẩn thận hơn với Phục Hy!”
Thái Nhất nhíu mày nói: "Vì sao? Không phải hắn vẫn luôn mưu tính cho Yêu tộc chúng ta hay sao?”
"Khi nãy hắn vẫn gọi vị kia là nương nương, lúc trước hắn luôn xưng là muội muội của ta."
Thái Nhất đột nhiên trợn to hai mắt, kinh ngạc nói: "Đại huynh, ý ngươi là hắn và nương nương đã xảy ra tranh chấp?”
Đế Tuấn gật gật đầu, lạnh lùng nói: "Ta đoán nương nương cho phép chúng ta giết Nhân tộc luyện chế thần binh đi tiêu diệt Vu tộc nhưng lại bị Phục Hy phản đối, không thì bọn hắn cũng không trở mặt như vậy, hắn đã được Nhân tộc tôn làm Thánh sứ, hắn không đồng lòng với Yêu tộc chúng ta đâu.”
Thái Nhất gật gật đầu ngưng trọng nói: "Đại huynh, ta hiểu rồi!”
Trong mắt Đế Tuấn hiện lên một tia sáng lạnh lẽo, nói: "Lần này ra tay với Nhân tộc thì phải nhổ cỏ cho tận gốc, không được để sót bất cứ kẻ nào.”
"Không được để sót bất cứ kẻ nào? Vậy thì giải thích sao với nương nương đây?”
"Hết thảy đều vì chiến thắng Vu tộc."
"Nương nương sẽ tin ư?"
"Chuyện đã rồi, nương nương không tin cũng phải tin. Giữ lại Nhân tộc chung quy sẽ biến thành tai họa, một khi Yêu tộc chúng ta lùi về sau thì nương nương sẽ có thêm một lựa chọn. Diệt sạch Nhân tộc, một là chặt đứt vọng tưởng của Phục Hy, hai là để Yêu tộc chúng ta trở thành lựa chọn duy nhất của nương nương.”
Thái Nhất gật đầu: "Ta hiểu rồi.” Sau đó hắn bèn chuyển đề tài: "Kẻ ở Thái m Tinh nên xử trí như thế nào?”
"Tạm thời cứ mặc kệ nàng, chuyện quan trọng nhất bây giờ là đối phó Vu tộc."
“Được!”
...
Tam Quang Tiên Đảo, trong Điểu Sào đạo cung, Bạch Cẩm vui sướng bơi lội trong hồ bơi nóng ấm, một hồi bơi ếch, một hồi lại bơi bướm, một hồi bơi ngửa, một hồi lại bơi kiểu chó, cuối cùng hắn ngồi ở mép hồ bơi thoải mái ngâm mình trong suối nước nóng, mơ mơ màng màng còn ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ, Bạch Cẩm thấy mình biến thành một con hạc trắng xuyên qua biển mây, một hồi bay vòng thành hình trái tim trong mây trắng, một hồi lại đâm xuyên một cái hố giữa đám mây.
Ầm!
Bạch Cẩm biến thành hạc trắng xuyên qua một mảnh mây trắng như bông, đột nhiên lại đụng phải một cánh cửa thật lớn làm hắn đầu váng mắt hoa, lóe một cái chợt biến thành hình người ngã ngồi trước cửa.
Bạch Cẩm ôm đầu kêu rên: "Đau quá!”
Hắn vội vàng bò dậy từ bậc thang, ngẩng đầu nhìn thì thấy trên tấm biển ngoài cửa viết ba chữ lớn “Oa Hoàng Cung”.
Chương 157: Nữ Oa nương nương nhờ vả
"Ấy, sao ta lại đến Oa Hoàng Cung nhỉ?" Bạch Cẩm hành lễ rồi hét to: "Đệ tử cầu kiến Nữ Oa nương nương.”
"Nương nương có ở nhà không?"
Không một tiếng đáp lại.
Bạch Cẩm duỗi tay đẩy nhẹ cánh cửa, cánh cửa phòng thủ kiên cố trước mặt bị đẩy ra một khe hở không chút khó khăn.
Bạch Cẩm ló đầu vào, nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp cao quý đang nằm ở trên ghế nằm.
Bạch Cẩm đẩy cửa ra đi vào đại điện, nhỏ giọng nói: “Quả nhiên là nằm mơ, trong hiện thực Nữ Oa nương nương sao có thể ngủ trên ghế nằm?”
Bạch Cẩm đi đến chính giữa đại điện, chắp tay thi lễ một lạy nói: “Đệ tử bái kiến Nữ Oa nương nương! Nương nương cát tường.”
Trong đại điện đều yên tĩnh, không lời đáp lại, Bạch Cẩm cũng không để bụng, dù sao cũng đang nằm mơ, sợ cái gì?
Bạch Cẩm đứng dậy tiến lên phía trước, đi đến ngồi phía trước ghế nằm, đến gần đánh giá Nữ Oa nương nương. Không hổ là Thánh Nhân tôn quý trong thiên địa, bất cứ lời ca ngợi gì ở trước mặt người này đều ảm đạm thất sắc.
Bạch Cẩm chậm rãi vươn bàn tay nhỏ của mình ra, siết chặt nắm đẫm rồi đấm lên chân của Nữ Oa nương nương, lầm bầm lầu bầu nói: “Người khác đều nói, ban ngày nghĩ gì thì ban đêm mơ thấy cái đó, ban ngày ta cũng đâu có nhớ nhưng gì nương nương đâu? Sao buổi tối lại mơ thấy chứ? Chẳng lẽ tấm lòng tôn kính của ta dành cho nương nương bị quấy phá?
Dù sao thì mơ thấy nương nương cũng tốt, ngày thường cũng chẳng mấy khi gặp được nương nương, có thể ở trong mộng hiếu kính nương nương một chút cũng coi như là thể hiện một phen tâm ý của sư điệt: “Nương nương, lực đạo như này đã được rồi chứ?”
“Còn hơi yếu!”
“Vậy ta làm mạnh hơn một chút!”
Bàn tay đang đấm bóp của Bạch Cẩm khựng lại, đồng tử co rút, trong đầu hiện lên một suy nghĩ, vừa nãy là ai nói vậy?
Bạch Cẩm cứng đờ chậm rãi quay đầu lại, chỉ thấy Nữ Oa nương nương trên ghế nằm đã mở to mắt, cười mỉm nhìn chính mình.
Bạch Cẩm vội vàng đứng dậy, nhanh chóng quỳ lên đệm bồ hương dưới đất, cuống quít lễ bái nói: “Đệ tử bái kiến Nữ Oa nương nương!”
“Đứng dậy!”
“Dạ.” Bạch Cẩm chậm rãi đứng dậy, nhẹ giọng nói thầm: “Giấc mơ này còn rất chân thật.”
“Bạch Cẩm, ở trong mơ lá gan của ngươi rất lớn sao? Dám đến gần cơ thể ta?”
Cả người Bạch Cẩm run lên, ngẩng đầu nhìn Nữ Oa nương nương đang cười mỉm, nhỏ giọng cẩn thận nói: “Người, người là Nữ Oa nương nương thật sao?”
“Ngươi nói xem?”
Bạch Cẩm tức khắc khóc lóc kể lể nói: “Nương nương, đệ tử thật sự không phải cố ý, ta cho rằng bản thân mình đang nằm mơ…”
“Tay nghề không tồi, tiếp tục!”
“A...” Một đống lời của Bạch Cẩm bị nghẹn lại trong nháy mắt, hắn ngây người, vui sướng kêu lên: “Được ạ.”
Bạch cẩm lập tức đứng dậy chạy đến phía trước ngồi xếp bằng ở bên cạnh ghế nằm, cẩn thận đấm chân cho Nữ Oa nương nương.
Một lát sau, Nữ Oa nương nương từ tốn nói: “Nghe nói ngươi có quan hệ rất tốt với Hậu Thổ?”
“Bình thường thôi, cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, muốn nói đến quan hệ tốt thì vẫn là có quan hệ tốt với nương nương người, người chính là sư thúc ruột của ta, nữ tử tôn quý nhất tam giới.”
“Ha ha, miệng nhỏ thật ngọt! Ta muốn ngươi làm giúp ta một chuyện.”
“Nương nương, xin người hãy phân phó! Lên núi đao xuống biển lửa ta cũng không chối từ.”
“Nói với Vu tộc, trong cơ thể Nhân tộc ẩn chứa Thánh huyết, chỉ cần tàn sát Nhân tộc rồi dùng máu huyết của Nhân tộc là có thể luyện chế ra vũ khí hủy diệt hoàn toàn nguyên thần của Yêu tộc.”
Tay Bạch Cẩm khựng lại một lát, sau đó tiếp tục đấm chân cho Nữ Oa nương nương, đáp: “Vâng! Nhất định đệ tử sẽ làm theo.”
Nữ Oa nương nương khẽ nhíu mày, cúi đầu nhìn Bạch Cẩm, nói: “Nhân tộc tôn ngươi làm thánh sứ, ngươi không hỏi chút gì về nguyên nhân sao?”
“Đệ tử tin tưởng nương nương!” Bạch Cẩm thuận thế trả lời.
“Ha ha, vì sao lại tin tưởng ta?”
“Đệ tử từ nhỏ không cha không mẹ, ở Hồng Hoang giãy giụa cầu sinh, có duyên gặp sư phụ được sư phụ nhận nuôi, cho ta một gia đình. Sau này đệ tử theo lệnh sư bá đến Bất Chu Sơn, đưa lá trà cho nương nương, may mắn thấy nương nương người thành Thánh ở chân núi Bất Chu Sơn. Vào giây phút ta nhìn thấy Nữ Oa nương nương là từ ái, là dịu dàng giống như mẹ của vạn vật vậy, tỏa ra ánh sáng mẫu tính, vĩnh viễn khắc vào trong lòng đệ tử.”
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn Nữ Oa nương nương, trong mắt chan chứa nước mắt nói: “Nương nương, người rất tốt với ta, cố ý cho ta công đức, chăm sóc ta khắp nơi, trong lòng đệ tử cảm thấy người giống như mẫu thân của ta vậy, nếu có thể ta muốn nhận nương nương người làm nghĩa mẫu!”
Nữ Oa nương nương nhìn Bạch Cẩm, trong mắt lộ ra ý cười nói: “Tên quỷ tâm nhãn không ít! Ngươi cần phải nghĩ kỹ rồi, nếu làm chuyện này thì sau này tình cảm của ngươi và Hậu Thổ cũng không còn nữa, ngươi nỡ sao?”
Bạch Cẩm kiên định nói: “Ta tin tưởng nương nương, cho dù nương nương bảo ta làm chuyện gì, ta đều làm.”
Nữ Oa nương nương từ từ nói: “Ngay cả đại huynh ta cũng bởi vì chuyện này mà phản bội ta, không nghĩ tới cuối cùng người không chút nghi ngờ tin tưởng ta thế nhưng lại là ngươi!”
“Nương nương, người nói đang đến Phục Hy sư thúc?”
“Ta bảo hắn chuyển lời đến Yêu tộc, huyết mạch của Nhân tộc có thể tinh luyện Thánh huyết, luyện chế ra Thần Khí diệt được thân thể của Vu tộc.”
Chương 158: Thỉnh giáo sư phụ
“Nương nương, người muốn làm cái gì? Diệt sát Nhân tộc sao?” Bạch Cẩm khó hiểu hỏi.
“Ngươi không cần biết, chuyện này đối với ngươi mà nói chỉ có lợi chứ có hại, lựa chọn như thế nào, ngươi tự xem chính mình.”
“Ta làm!”
“Thật sao?”
Bạch Cẩm kiên định gật đầu nói: “Thật! Đệ tử có thể thử một lần.”
“Cũng được, ngươi đi thử đi! Chớ có để cho Vu tộc nghi ngờ.”
“Vâng! Đệ tử hiểu.”
“Còn có một việc muốn ngươi làm!”
“Mong nương nương phân phó.”
“Lúc Nhân tộc bị Vu Yêu tàn sát, ta muốn ngươi ra tay phá vỡ phong ấn Vu Yêu, ít nhất giữ lại một ít Nhân tộc.”
Bạch Cẩm chần chờ một chút, vẻ mặt đau khổ nói: “Có thể vì nương nương làm việc là vinh hạnh của đệ tử nhưng mà chỉ với thực lực của đệ tử mà muốn phá vỡ phong ấn Vu Yêu, thật sự là có chút miễn cưỡng.”
“Không cần chính diện đối đầu với Vu Yêu, chỉ cần bảo vệ một phần Nhân tộc là được, để Nhân tộc có mồi lửa phục hưng. Chuyện này quan trọng nhất.” Nữ Oa ngưng trọng nói.
“Vì sao lại là ta mà không phải Phục Hy sư thúc?”
“Đại huynh ra tay sẽ đại biểu cho thái độ của ta, sẽ dọa bọn họ.”
Bạch Cẩm nhỏ giọng nói: “Sư thúc, ta ra tay có phải cũng đại biểu cho thái độ của sư phụ ta không?”
“Ngươi lấy thân phận hộ pháp cho Nhân tộc mà ra tay, không sao! Đổi qua chân này đi.”
“Vâng!” Bạch Cẩm đứng dậy chạy qua phía bên kia, ngồi xếp bằng trên mặt đất tiếp tục đấm chân cho Nữ Oa nương nương.
…
Sau một lúc thật lâu, hoàng hôn buông xuống, bên trong hồ bơi của Điểu Sào, Bạch Cẩm chợt mở to mắt, duỗi eo một cái, giơ lên đôi tay vẩy vẩy, nói thầm: “Mỏi ghê á!”
Đột nhiên tay hắn cứng lại, trong đầu hiện lên cảnh tượng trong mộng. Ầm một tiếng cột nước trong hồ bắn lên, khăn tắm trên ghế nằm không xa bay lên khoác lên trên người. Hắn do dự một chút đi tới phòng ngủ của bản thân, đã nửa đêm rồi, vẫn nên để ngày mai đi thôi!
‘Có chuyện gì không hiểu thì hỏi đại lão’, lời này của Nữ Oa nương nương nói không đầu không đuôi, trong lòng Bạch Cẩm vẫn có chút bất an, ngày mai đi thỉnh giáo sư phụ một chút.
…
Sáng sớm hôm sau, Bạch Cẩm mặc đạo bào sạch sẽ bay tới Bích Du Cung, trên mặt biển gặp được một số đệ tử ngoại môn, tất cả đều cung kính chắp tay thi lễ với Bạch Cẩm.
Lần trước Bạch Cẩm đuổi đi hơn năm ngàn đệ tử mới nhận của sư phụ trong một lần, hiện tại thế nhưng chẳng bị gì cả, bởi vậy có thể thấy được sư huynh này được sư phụ yêu mến rất nhiều, không ai dám coi khinh chút nào.
Bạch Cẩm bước lên Kim Ngao Đảo, vừa hay nhìn thấy Đa Bảo cũng từ nơi xa bay tới.
Bạch Cẩm tức khắc dừng bước, vẻ mặt thân thiết tươi cười nói: “Sư huynh, buổi sáng tốt lành!”
Đa Bảo hạ xuống ở trên đảo, kinh ngạc nói: “Sư đệ, ngươi trở về khi nào vậy?”
“Tối hôm qua!”
“Bái kiến sư phụ chưa?”
“Đương nhiên đã bái kiến rồi.”
Đa Bảo nhíu mày hỏi: “Sư phụ cứ tha cho ngươi như vậy sao?”
Bạch Cẩm nhếch miệng đắc ý cười nói: “Ta chính là đệ tử sư phụ thương yêu thương nhất, sao sư phụ nỡ trừng phạt ta được? Sư phụ còn quan tâm hỏi ta có ăn ngon uống tốt hay không, ở bên ngoài có gặp phải nguy hiểm gì hay không.”
Khóe miệng Đa Bảo co rút hai cái, như vậy mà cũng không trừng phạt? Hắn miễn cưỡng cười nói: “Không trừng phạt thì tốt, lúc trước ta vẫn luôn lo lắng cho sư đệ.”
“Đa tạ sư huynh lo lắng.”
Hai người song song đi đến bên trong đạo cung.
Đa Bảo đột nhiên hỏi: “Sư đệ, ngươi tới thỉnh an sao?”
“Đúng vậy! Sư huynh cũng vậy phải không?”
Đa Bảo cười nhạt cười nói: “Sư phụ gọi ta đến, nói là có chuyện quan trọng muốn bàn bạc!” Nói xong, hắn bước nhanh chân hơn đi đến Kim Ngao Đảo.
Bạch Cẩm sửng sốt một chút, vội vàng sải bước đuổi theo, tò mò hỏi: “Sư huynh, có chuyện quan trọng sao?”
“Tất nhiên là chuyện lớn về Tiệt Giáo, nếu sư phụ không triệu kiến sư đệ thì sư đệ đừng hỏi thăm thì tốt hơn.”
Hai người cùng tiến bước vào Bích Du Cung, liếc nhìn nhau rồi đồng thời chắp tay thi lễ nói: “Đệ tử bái kiến sư phụ!”
“Vào đi!” Tiếng nói truyền ra từ trong Bích Du Cung.
Đa Bảo và Bạch Cẩm đồng thời đứng dậy.
Bạch Cẩm cất bước đi vào bên trong.
Đa Bảo duỗi tay cản lại nói: “Sư đệ, sư phụ triệu ta là để bàn luận chuyện lớn của Tiệt Giáo, nếu ngươi như không có việc gì thì vẫn nên để lát nói sau đi!”
Bạch Cẩm nói: “Sư phụ không có bảo ta chờ, hơn nữa chuyện ta muốn bẩm báo cũng là chuyện lớn, chuyện lớn liên quan đến thiên địa.” Dứt lời, hắn vòng qua bên cạnh Đa Bảo đi vào bên trong đại điện.
Đa Bảo thu tay lại, sau đó cũng đi theo cùng vào bên trong.
Sau khi đi vào đạo cung, đột nhiên trong tay Bạch Cẩm xuất hiện một lẵng hoa tinh mỹ, bên trong lẵng hoa xếp đủ các loại tiên quả quý hiếm.
Hai mắt Đa Bảo bỗng trừng lớn, hắn còn chuẩn bị cái này?
Bạch Cẩm cầm lẵng hoa quỳ gối trên đệm hương bồ, thân thiết nói: “Sư phụ, gần đây thời tiết khô hanh dễ bị nóng trong người, đây các loại tiên quả các đệ tử tự trồng, đặc biệt đưa tới tặng cho sư phụ ăn giải khát.”
Thông Thiên cười ha hả nói: “Ở cạnh biển thì khô hanh kiểu gì?”
Chương 159: Tranh vị cách cho Nhân tộc
Thông Thiên ngoắc ngón tay một cái, cái giỏ đang được Bạch Cẩm cầm trong tay liền bay ra rồi dừng ở trên mặt bàn bên cạnh hắn.
Trong lòng Đa Bảo thầm mắng một câu đồ nịnh nọt. Song, hắn quỳ gối trên đệm hương bồ cung kính bái lạy, khàn giọng nói: “Đệ tử bái kiến sư phụ!”
“Đều đứng lên cả đi!” Đa Bảo và Bạch Cẩm đứng dậy rồi ngồi xếp bằng ở trên đệm hương bồ.
Thông Thiên nhìn Đa Bảo nói: “Hôm nay gọi ta ngươi đến chính là vì chuyện thu đệ tử!”
Đa Bảo theo bản năng nhìn Bạch Cẩm một cái rồi nói: “Sư phụ, việc thu đồ đệ có phải nên giao cho Bạch Cẩm sư đệ phụ trách hay không? Tránh cho đệ tử thu nhận đám đệ tử tốt xấu lẫn lộn lại chọc cho sư đệ giận dỗi, sau đó đều trục xuất tất cả bọn hắn ra khỏi sư môn!”
Thông Thiên nhìn về phía Bạch Cẩm, ngươi cảm thấy thế nào?
Bạch Cẩm tức khắc liền bày ra vẻ mặt đau khổ nói: “Sư phụ, người có làm sao cũng đừng tới tìm ta, gần đây trái tim nhỏ bé của đệ tử không được khỏe cho lắm.”
Thông Thiên ho khan một tiếng rồi nói: “Đa Bảo, chuyện này cứ giao cho ngươi phụ trách, tạm thời thu nhận mười ngàn đệ tử.”
Đa Bảo cung kính đáp: “Vâng!”
Ánh mắt Bạch Cẩm u oán nhìn thẳng vào Thông Thiên, trong mắt có uất ức, có không cam lòng, có nước mắt, còn có cả thấy chết không sờn.
Thông Thiên bị nhìn một hồi liền không được tự nhiên, hắn ho khan một tiếng rồi tức giận nói: “Ngươi lại làm sao nữa? Không phải chuyện thu nhận đệ tử chúng ta đã bàn xong hết rồi sao?”
Hai mắt Đa Bảo bỗng nhiên trừng lớn, trong lòng run lẩy bẩy, các ngươi đã bàn bạc xong rồi? Bàn lúc nào vậy? Sao bàn xong rồi mới nói cho ta biết? Sư phụ, ta mới là đồ đệ đầu tiên của người đó!
Bạch Cẩm sâu kín nói: “Sư phụ, quá nhiều rồi!”
Thông Thiên thấm thía nói: “Bạch Cẩm, chúng ta cần mười ngàn đệ tử.”
“Sư phụ, ngoại môn đệ tử hiện tại của chúng ta đã có tám trăm ba mươi lăm người, nói cách khác người chỉ cần nhận thêm chín ngàn một trăm mười lăm người nữa là đủ rồi.”
“Càng nhiều càng tốt, cũng phải giữ một ít để dự phòng.”
“Nhiều thì hỗn loạn! Sư phụ, nếu không thì mười ngàn đệ tử này người tự mình quản lý?”
Thông Thiên cười ha hả nói: “Cũng được, vậy chín ngàn một trăm mười lăm người. Đa Bảo, ngươi đi chuẩn bị đi!”
“Vâng!” Đa Bảo đứng dậy mang theo tâm trạng vô cùng trầm trọng đi ra bên ngoài, từ lúc vào cửa cho đến bây giờ bản thân mình nói tổng cộng chưa được mấy câu, sư phụ nói muốn tìm mình tới bàn luận, kết quả tất cả đều bị Bạch Cẩm đoạt lấy sự nổi bật.
Lúc Đa Bảo đi ra khỏi đạo cung, đột nhiên trong đầu xuất hiện một suy nghĩ, trên Đa Bảo Đảo hẳn là cũng có thể trồng tiên quả đi?
Sau khi Đa Bảo rời khỏi, Thông Thiên nhìn Bạch Cẩm nghi hoặc nói: “Sao ngươi còn chưa đi?”
Bạch Cẩm đứng dậy đi nhanh đến bên trên, đặt mông ngồi xuống bậc thang, cười gian xảo nói: “Sư phụ, thật ra đệ tử là tới tìm người giải mộng.”
“Giải mộng? Ngươi đường đường là một Thái Ất Kim Tiên mà còn cần giải mộng?”
“Thật sự rất cần, tối hôm qua đệ tử đã nằm mơ, ta mơ thấy Nữ Oa nương nương.”
Sắc mặt Thông Thiên tức khắc trở nên nghiêm túc, hắn vung tay lên đóng đại môn của đạo cung lại, đại đạo dao động phong tỏa toàn bộ đạo cung, phong thiên ấn địa.
Thông Thiên nghiêm túc nói: “Nàng tìm ngươi làm gì?”
“Sư phụ, sao người biết Nữ Oa nương nương tìm ta?”
“Tam giới chúng sinh không ai có thể mơ thấy Thánh Nhân.” hắn nói xong còn thâm ý liếc nhìn Bạch Cẩm một cái.
Trong lòng Bạch Cẩm tức khắc ngưng trọng, hình như lúc trước bản thân mình từng nói mình mơ gặp sư phụ, nếu thật là như vậy chẳng phải là lộ tẩy rồi sao? Tuy rằng bản thân chưa bao giờ xem thường uy năng của Thánh Nhân nhưng lại không nghĩ đến ngay cả nằm mơ cũng không thể mơ thấy.
Bạch Cẩm đành nói thật: “Nữ Oa nương nương bảo ta đến Vu tộc giúp nàng truyền một tin tức.”
“Tin tức gì?”
“Máu huyết của Nhân tộc có thể luyện chế vũ khí diệt sát nguyên thần của Yêu tộc. Đồng thời nàng còn bảo Phục Hy truyền tin tức cho Yêu tộc, máu huyết Nhân tộc có thể luyện ra Thần khí chém giết Vu tộc.”
“Ha hả, cuối cùng Nữ Oa cũng định động thủ rồi.”
Bạch Cẩm kinh ngạc nói: “Sư phụ, sao người lại biết được?”
“Ngay cả ngươi cũng có thể biết, vì sao ta lại không biết? Chỉ là không nghĩ tới Nữ Oa sẽ bảo ngươi đi làm chuyện này.”
Bạch Cẩm ngưng trọng hỏi: “Sư phụ, cứ làm như vậy thì Nhân tộc sẽ bị hai tộc Vu Yêu liên thủ tàn sát, vô ý một chút sẽ diệt tộc, vì sao Nữ Oa nương nương phải làm như vậy?”
Thông Thiên cảm khái nói: “Nàng đang bày một bàn cờ, một bàn cờ tranh đoạt đại cục với thiên địa.”
Trong lòng Bạch Cẩm thình thịch loạn nhảy, chờ mong hỏi: “Tranh cái gì?” Lúc trước khi ở Côn Luân Sơn, Bạch Cẩm cũng đã đoán rằng Nữ Oa đang thúc đẩy cho Nhân tộc trở thành nhân vật chính của thiên địa. Đây cũng là nguyên nhân Bạch Cẩm trực tiếp đồng ý ở trong mộng nhưng mà vẫn mãi chưa thể chứng minh được.
“Tranh vị cách cho Nhân tộc.”
“Tranh như thế nào?”
Thông Thiên liếc Bạch Cẩm một cái, nói: “Biết quá nhiều không tốt cho ngươi.”
Bạch Cẩm tức khắc ủ rũ cụp đuôi, vẫn không hỏi ra được cụ thể làm thế nào, chỉ còn thiếu chút nữa thôi, sao sư phụ lại trở nên khôn khéo rồi?