Bạch Cẩm cẩn thận hỏi: “Sư phụ, các Thánh Nhân khác là có ý gì? Ta đi giúp Nữ Oa nương nương làm việc có thể bị các Thánh Nhân khác tính kế hay không? Ví dụ như hai vị sư thúc của Tây phương kia?”
Thông Thiên liếc Bạch Cẩm một cái, bật cười nói: “Ngươi thế mà cũng suy nghĩ thật nhiều.”
Bạch Cẩm cười mỉa nói: “Đệ tử hơi sợ chết.”
“Nữ Oa khí phách phi phàm, vừa ra tay chính là tranh đoạt với thiên, ta và các Thánh Nhân khác đều đang quan sát, sẽ không nhúng tay vào.”
“Sư phụ, Nữ Oa nương nương bảo ta ra tay giúp Nhân tộc mở một đường máu lúc Nhân tộc bị Vu Yêu tàn sát nhưng mà với thực lực này của đệ tử thật sự là lực bất tòng tâm!”
“Không sao, nếu nàng đã nói như vậy thì chuyện đó ngươi có thể làm được.”
“Vậy phải mở đường đến đâu? Đông Hải sao?”
“Đi Thủ Dương Sơn đi! Nơi đó là địa bàn của Đại sư bá ngươi, cách Nhân tộc không xa.”
“Vâng!”
“Nữ Oa còn nói gì nữa?”
Bạch Cẩm chớp mắt, vội vàng nói: “Nữ Oa nương nương còn muốn ta chuyển cho sư phụ một câu.”
“Nói cái gì?”
Bạch Cẩm ho khan một tiếng, nghiêm túc nói: “Nương nương nói, nếu chuyện này làm tốt thì sẽ để cho sư phụ người hủy bỏ thân phận ngoại môn thủ đồ của ta, để ta ở Tam Quang Tiên Đảo an tâm dưỡng già.”
Thông Thiên bật cười thành tiếng, đánh giá Bạch Cẩm nói: “Bỏ đi! Nếu Nữ Oa sư muội đã nói vậy thì xóa bỏ thân phận ngoại môn thủ đồ của ngươi cũng không phải không thể nhưng mà vị trí ngoại môn thủ đồ không thể bỏ trống, hiện tại cũng chưa có người thích hợp!”
Đôi mắt Bạch Cẩm đột nhiên tỏa ánh sáng, hắn kích động kêu lên: “Sư phụ, người thích hợp thì ta có rồi! Người còn nhớ lúc chúng ta vừa tới Đông Hải, Triệu Công Minh đã bảo vệ ba muội muội kia dưới uy lực của hai đầu giao long sao? Ta hiểu khá rõ người sư đệ này, có tình có nghĩa lại có tầm nhìn đại cục, hiểu quản lý biết tính toán, trong đám sư đệ có danh tiếng rất tốt, là người thích hợp cho vị trí ngoại môn thủ đồ! So với ta còn thích hợp hơn.”
“Chuyện này để sau rồi nói, hiện tại ngươi cứ làm xong chuyện Nữ Oa giao phó đi, cho dù Nữ Oa thành công hay là thất bại, thìđối với ngươi đều có chỗ tốt.”
“Để sau là khi nào?”
“Chờ khi ngươi hoàn thành nhiệm vụ của Nữ Oa.”
Tay áo Thông Thiên vung lên, thân hình Bạch Cẩm biến mất trong nháy mắt.
…
Một tòa cung điện nằm trên đỉnh cao của hồng hoang đại địa, xung quanh cung điện xây dựng từng căn phòng đá, thiên địa tràn ngập hơi thở cuồng bạo của Thương Hoang Dã Cổ.
Giờ phút này, tất cả mười hai Tổ Vu đều ở bên trong Bàn Cổ Điện nguy nga, hơi thở trầm trọng.
Rầm! Chúc Dung đánh mạnh một quyền lên cái bàn bên cạnh, cuồng nộ nói: “Tên khốn nạn Hậu Nghệ này, vì một nữ tử Nhân tộc mà làm hại biết bao nhiêu con dân của chúng ta?”
Cộng Công u buồn nói: “Ta đã sớm nói, chúng ta không nên che chở cho Nhân tộc.”
Hậu thổ nhíu mày nói: “Đó là bẫy của Hi Hòa, cho dù không có Nhân tộc thì chuyện cũng sẽ không thay đổi.”
Chúc Dung ngẩng đầu nhìn về phía chủ vị, kêu lên: “Đại ca, hiện tại làm sao bây giờ? Vu tộc ta thiệt hại nhiều con dân như vậy, thù này tuyệt đối không thể không báo.”
Chúc Cửu Âm nhíu mày, răn dạy nói: “Các ngươi đều bình tĩnh một chút! Hiện tại quan trọng nhất chính là nghỉ ngơi lấy lại sức hoặc là chờ người của Yêu tộc xuống đây.”
Đế Giang từ tốn nói: “Nguyên Thần bất tử, Yêu Thần bất diệt, muốn đối phó với Yêu tộc không đơn giản như vậy.”
Chúc Dung tức giận kêu lên: “Đáng giận!” Một ngọn lửa bốc cháy trên đầu gấu.
…
Cách Nghệ Vu bộ lạc không xa, đột nhiênthân ảnh của Bạch Cẩm hiện lên, hắn quay đầu nhìn trái phải một chút, sắc mặt ngưng trọng, đại cục sắp bắt đầu rồi.
Sau đó hắn mang bộ mặt tươi tắn thân thiết đi đến Nghệ Vu bộ lạc.
“Ai đó?” Đột nhiên một tiếng hét lớn vang lên.
Một bóng dáng từ trên trời giáng xuống, ‘ầm’ một tiếng dừng lại trước mặt Bạch Cẩm. Đất đá bắn lung tung, tiếng xé gió vùn vụt truyền đến, một đại hán đứng trên mặt đất bên trong hố to, thân trên trần trụi, hình xăm dày đặc khắp người.
Bạch Cẩm vui sướng thân thiết kêu lên: “Ô Đề huynh đệ!”
Ô Đề đánh giá Bạch Cẩm, theo bản năng nhíu mày một cái, đây là Yêu tộc lần trước Tổ Vu đại nhân dẫn đến?
Mở miệng nói: “Bạch Cẩm huynh đệ, ngươi tới đây làm gì?”
“Các đại vu có ở đây sao? Ta có chuyện quan trọng muốn nói.”
Ô Đề chần chờ một chút, mở miệng nói: “Ngươi đi theo ta!” Nói xong, hắn xoay người bay vào trong bộ lạc.
Bạch Cẩm đi theo phía sau đi vào, bên trong Nghệ Vu bộ lạc không còn có bất cứ tiếng cười đùa nào, áp lực nặng nề như dưới đáy biển, mạch nước ngầm mãnh liệt dường như sẽ nổ tung bất kỳ lúc nào!
Bạch Cẩm cả đường đi theo Ô Đề đến phía trước một cung điện bằng đá, ‘bịch’ một tiếng Ô Đề nửa quỳ trước đại môn, cao giọng nói: “Cầu kiến thủ lĩnh.”
Cửa lớn đẩy ra vang ầm lên một tiếng, một giọng nói nặng nề vang lên: “Tiến vào!”
Ô Đề đứng dậy, nói: “Vào đi thôi!” Sau khi nói xong, hắn liền xoay người rời đi.
Bạch Cẩm cũng không để bụng, vẻ mặt tươi cười đi vào đại điện, bên trong đại điện đều trống rỗng, trên vách đá khắc hoạ đủ loại cung bắn tên của Vu tộc.
Trên chủ vị là đại hán mặc áo giáp da đang cầm da thú chà lau cây cung, cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Bạch Cẩm, lần này ngươi tới là là vì chuyện gì?”
Chương 161: Cầu kiến Hậu Thổ
Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, cười nói: “Ta muốn cầu kiến Hậu Thổ Tổ Vu nương nương.”
“Vì sao không trực tiếp đến Bàn Cổ Điện?”
Bạch Cẩm mờ mịt nói: “Bàn Cổ Điện ở đâu? Ta không biết đường đi!”
Đại hán mặc áo giáp da ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm, lạnh nhạt nói: “Ngươi tìm Tổ Vu đại nhân là vì chuyện gì?”
Bạch Cẩm lắc đầu nói: “Chuyện này không thể nói với ngươi được nhưng tất nhiên là chuyện lớn.”
Rầm! Đại hán mặc áo giáp da đặt cung tiễn trong tay lên bàn bên cạnh rồi chậm rãi đứng dậy, thân hình cao ba mét tựa như một một người khổng lồ thu nhỏ, cái bóng của hắn bảo phủ lấy Bạch Cẩm, áp lực mạnh mẽ tràn ngập trong đại điện.
Bạch Cẩm đối diện với đại hán, khuôn mặt không thay đổi.
Sau một lát, đại hán nói: “Ngươi đi theo ta.” Vừa dứt lời, hắn liền cất bước đi ra bên ngoài, Bạch Cẩm đi theo phía sau.
Hai người ra khỏi đại điện, một trước một sau đi vào trong một tòa thần điện ở bên cạnh, bên trong thần điện có mười hai bức tượng đá điêu khắc.
Đại hán nói: “Nơi này chính là Tổ Vu Điện, tự ngươi đi nói, Tổ Vu đại nhân có bằng lòng gặp ngươi hay không thì ta cũng không có cách nào bảo đảm được.”
Bạch Cẩm đi đến phía trước pho tượng của Hậu Thổ Tổ Vu, cung kính chắp tay thi lễ nói: “Đệ tử Bạch Cẩm, cầu kiến Hậu Thổ Tổ Vu!”
…
Bên trong Bàn Cổ Điện, Hậu Thổ Tổ Vu đột nhiên sửng sốt.
Đế Giang trên chủ vị hỏi: “Hậu thổ muội muội, đã xảy ra chuyện gì?”
“Bạch Cẩm thông qua Tổ Vu Điện tìm ta.”
Chúc Cửu Âm hỏi: “Bạch Cẩm, chính là đệ tử của Thông Thiên, rất được Nữ Oa ưu ái kia sao?”
Hậu Thổ gật đầu nói: “Ta và hắn từng có gặp qua vài lần, tiểu bối rất được.”
Đế Giang nói: “Dẫn hắn lại đây đi! Ta cũng muốn biết hắn tìm ngươi có chuyện gì.”
Hậu Thổ duỗi tay chỉ một ngón đến chính giữa đại điện, một lốc xoáy thổ hoàng sắc hiện lên, một bóng người bên trong lốc xoáy chậm rãi nâng lên, lốc xoáy biến mất Bạch Cẩm đứng ở chính giữa Bàn Cổ Điện.
Bạch Cẩm quay đầu nhìn thoáng qua bốn phía, chắp tay thi lễ với xung quanh một lạy, nói: “Gặp qua chư vị Tổ Vu đại nhân!”
Tất cả Tổ Vu tất cả đều gật gật đầu.
Hậu Thổ ôn hòa cười nói: “Bạch Cẩm, ngươi vội vàng tìm ta là vì chuyện gì?”
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: “Sau khi trở về đột nhiên ta nhớ tới một chuyện nên lúc này mới vội vàng đến đây. Lần này ta tới tìm Hậu Thổ nương nương là vì nhắc nhở các ngươi một việc, nhất định phải bảo vệ Nhân tộc cho tốt.”
Hậu Thổ cười nói: “Chúng ta vẫn luôn bảo vệ Nhân tộc.”
Bạch Cẩm lắc lắc đầu, ngưng trọng nói: “Không đủ, vẫn không đủ, ta lo lắng Yêu tộc xuống tay với Nhân tộc.”
Chúc Dung không chút để ý nói: “Yêu tộc xuống ta với Nhân tộc làm gì? Cái loại chủng tộc nhỏ yếu này, Yêu tộc căn bản là không cần phải quan tâm.”
Cộng Công cũng nói: “Cho dù Yêu tộc ra tay với Nhân tộc thì có liên quan gì tới Vu tộc chúng ta? Chúng ta không có nghĩa vụ luôn phải bảo vệ Nhân tộc.”
Mười hai Tổ Vu đều nhìn Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm do dự một lát rồi nhìn Hậu Thổ, cảm kích nói: “Trước kia, vào lần đầu tiên ta rời núi đã bị lạc đường ở hồng hoang đại địa, may mà được nương nương tương trợ nên ta mới có thể thoát khỏi khốn cảnh. Sau này ta lại rời nhà trốn đi, cũng gặp được nương nương, được nương nương và Vu tộc chăm sóc. Nương nương giống như trưởng bối mà chăm sóc cho ta, phần ân tình này đệ tử vẫn luôn ghi khắc.”
Hậu Thổ khẽ mỉm cười.
Bạch Cẩm trịnh trọng chắp tay thi lễ với Hậu Thổ: “Lần này ta tiến đến Vu tộc, chủ yếu là vì nhớ đến ân tình của nương nương, lúc này mới tới thông báo một câu nhưng nguyên do trong đó ta không thể nói rõ.”
Giọng nói uy nghiêm của Đế Giang vang lên: “Nếu như ta nhất định muốn ngươi nói thì sao?”
Bạch Cẩm không hề sợ sệt nói: “Vậy ngươi giết ta đi! Sư phụ ta sẽ báo thù cho ta.”
Đế Giang tức khắc cứng đờ, Thánh Nhân Thông Thiên giáo chủ, Vu tộc thật đúng là không dám trêu chọc.
Ánh mắt Đế Giang nhìn về phía Hậu Thổ.
Hậu Thổ dịu dàng nói: “Vậy ngươi có thể nói cho ta biết hay không?”
Bạch Cẩm vẻ mặt đau khổ nói: “Nương nương, người đang làm khó ta sao?”
“Không thể nói thì thôi, ta sẽ chú ý tới Nhân tộc.” Hậu Thổ cũng không định ép buộc, nàng cười nói.
Đế Giang ngồi trên chủ vị ho khan một tiếng.
Sắc mặt Bạch Cẩm giãy giụa một lát rồi truyền âm nói: “Nương nương, tin tức này chỉ có thể nói cho người, người nhất định phải giúp ta giữ bí mật!”
Mười một Tổ Vu còn lại đều xoay đầu đi, dường như không có việc gì mà nhìn xung quanh nhưng lại lặng lẽ dựng lỗ tai lên, ở trước mặt Tổ Vu cảnh giới Chuẩn Thánh thì chút thủ đoạn truyền âm này của Bạch Cẩm không khác gì đang lớn tiếng nói chuyện, không hề ẩn giấu gì.
Hậu Thổ gật đầu cười nói: “Được! Ta nhất định sẽ giữ bí mật cho ngươi.”
Bạch Cẩm truyền âm ngưng trọng nói: “Nương nương, người có biết vì sao ta trở thành Thánh sứ của Nhân tộc hay không?”
“Nghe nói lúc Nữ Oa nương nương tạo ra Nhân tộc thì ngươi cũng ở bên cạnh.”
“Không sai, lúc trước ta đã tận mắt nhìn thấy Nữ Oa nương nương dung nhập tinh huyết Thánh Nhân của bản thân vào Nhân tộc. Hiện tại Phục Hy làm việc cho Yêu Đình, nếu hắn bảo tin tức này cho Yêu tộc, chỉ e là Yêu tộc sẽ tàn sát Nhân tộc để tinh luyện máu huyết của Nhân tộc thành Thần Khí, loại Thần Khí
ẩn chứa Thánh huyết này, thân thể Vu tộc các ngươi căn bản không ngăn được.”
Chương 162: Quyết định của Vu tộc
Tất cả Tổ Vu đều biến sắc, Nhân tộc thế mà lại còn có nội tình như thế này.
Sắc mặt của Hậu Thổ cũng ngưng trọng, hỏi: “Yêu tộc sẽ không sợ đắc tội với Nữ Oa nương nương?”
Bạch Cẩm truyền âm bất đắc dĩ nói: “Thánh Nhân vô tình, coi chúng sinh như con kiến, sau khi Nữ Oa nương nương thành Thánh, đối với Nhân tộc đã mặc kệ không hỏi, vẫn luôn là Vu tộc quan tâm.
Hơn nữa Phục Hy là huynh trưởng của Nữ Oa nương nương, chỉ cần hắn nói giúp cho Yêu tộc một câu, rất có khả năng Nữ Oa nương nương sẽ ngồi xem bọn họ làm.”
Hậu Thổ cảm kích nói: “Đa tạ ngươi, tin tức này của ngươi rất quan trọng đối chúng ta, ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ bảo vệ tốt Nhân tộc, tuyệt đối sẽ không để Yêu tộc thực hiện được.”
Bạch Cẩm ngừng truyền âm, nhìn Hậu Thổ sâu kín nói: “Nương nương, điều nên nói cho người ta đều đã nói.”
Hậu Thổ gật đầu nói: “Phần ân tình này ta nhớ kỹ, ta sắp xếp Đại Vu dẫn ngươi đi dạo Vu tộc chúng ta.”
Bạch Cẩm vội vàng vẫy tay, nói: “Đa tạ ý tốt của nương nương, hiện tại ta lén chạy ra ngoài.” Duỗi tay chỉ lên trên, truyền âm nói: “Nếu như người kia biết ta nói bí mật này cho Vu tộc, ta sẽ gặp phiền toái lớn, cho nên ta phải nhanh chạy về Kim Ngao Đảo.”
Trong lòng Hậu Thổ ấm áp, hắn thế mà mạo hiểm đắc tội với Nữ Oa trợ giúp chính mình? Trong lòng xuất hiện cảm động nói không nên lời.
Bạch Cẩm chắp tay thi lễ nói: “Nương nương và chư vị Tổ Vu đại nhân, ta cáo từ trước.”
Chúng Tổ Vu tất cả đều gật đầu, nhìn theo Bạch Cẩm rời khỏi Bàn Cổ Điện.
Bạch Cẩm đi rồi, toàn bộ đại điện nháy mắt căng thẳng.
Đế Giang nói: “Hậu Thổ, Bạch Cẩm này dương như đối xử với ngươi rất khác! Loại bí mật này thế mà cũng nói cho ngươi.”
Chúc Dung ghen tỵ nói: “Thế nhưng vẫn gọi là nương nương.”
Hậu Thổ cười nói: “Bạch Cẩm đứa nhỏ này rất chất phác, cũng rất hiểu lễ nghĩa, bởi vì ta từng giúp hắn vài lần, hắn vẫn luôn mang ơn vó ta.”
Cộng Công nhìn về phía chủ vị, nghiêm túc kêu lên: “Đại ca, hiện tại chúng ta phải nhanh chóng tụ tập Nhân tộc lại, nghiêm túc trông giữ, tuyệt đối không có thể để cho bọn họ rơi vào tay Yêu tộc, bằng không Vu tộc chúng ta sẽ nguy hiểm.”
Hậu Thổ cũng gật đầu, nói: “Đại ca, hiện tại Nhân tộc bộ lạc phần lớn đều sống dựa vào Vu tộc chúng ta, gom lại bảo vệ cũng không khó.”
Trong mắt Chúc Cửu Âm lóe ra tia sáng, đột nhiên nói: “Trong cơ thể Nhân tộc ẩn chứa Thánh huyết, các ngươi nói xem, nếu như chúng ta dùng máu huyết và linh hồn của Nhân tộc luyện chế ra Vu Khí có thể diệt sát nguyên thần của Yêu tộc hay không.”
Bên trong cả Bàn Cổ Điện tức khắc trở nên yên tĩnh, hai mắt những Tổ Vu trong nháy mắt liền cháy lên ánh sáng rực rỡ. Nếu như máu huyết của Nhân tộc có thể diệt sát nguyên thần của Yêu tộc vậy thì Vu tộc có thể toàn diệt Yêu tộc.
Bỗng nhiên Hậu Thổ đứng lên nói: “Không được! Nhân tộc và Vu tộc chúng ta là minh hữu.”
Đế Giang lắc đầu nói: “Chỉ là chủng tộc phụ thuộc mà thôi.”
“Bạch Cẩm mạo hiểm đến báo cho ta mấy tin tức này, hy vọng chúng ta bảo vệ Nhân tộc chứ không phải là tàn sát, chúng ta làm như vậy sẽ khiến trái tim hắn băng giá.”
Đế Giang không chút để ý nói: “Chỉ là một tiểu bối hèn mọn mà thôi, giống như con kiến vậy.”
Chúc Cửu Âm nhìn về phía Hậu Thổ, nghiêm túc nói: “Tiểu muội ngươi tuân theo ý chí của đại địa, đức nhiều để bao dung, thiên tính từ bi nhưng mà chuyện này liên quan đến sự tồn vong của Vu tộc chúng ta, tranh đấu của chủng tộc tuyệt đối không có thể có chút nhân từ nương tay nào.”
Huyền Minh trầm giọng nói: “Tỷ tỷ, chúng ta có thể bảo vệ Nhân tộc được bao lâu chứ?”
Hậu Thổ quát nói: “Các ngươi không sợ Nữ Oa nương nương trách phạt sao?”
Tất cả Mười một Tổ Vu đều ngưng trọng, ánh mắt lộ ra sự do dự, Nữ Oa nương nương quả thật là một tấm chắn khó mà đi qua.
Đột nhiên một giọng nói nôn nóng truyền đến từ bên ngoài: “Cầu kiến Tổ Vu đại nhân!”
“Tiến vào!”
Một Đại Vu chạy vào, ‘phịch’ một tiếng nửa quỳ ở bên trong đại điện, vội vàng nói: “Tổ Vu đại nhân, xảy ra chuyện rồi! Đột nhiên có vô số Yêu tộc từ trên trời hạ xuống tàn sát các bộ lạc Nhân tộc, các bộ lạc Vu tộc chúng ta cũng bị liên lụy.”
Chúc Cửu Âm vội vàng nói: “Đại ca, Yêu tộc đã hành động, không còn thời gian để do dự nữa.”
Bỗng nhiên Đế Tuấn đứng lên nghiêm túc nói: “Truyền lệnh của ta, tất cả Vu tộc tiến vào chiến đấu, chém giết bất cứ Yêu tộc nào lao tới, tàn sát Nhân tộc thu thập máu huyết.”
Đại vu đang quỳ trong đại điện trung sửng sốt một chút, lập tức đáp: “Vâng!” Xoay người đi ra bên ngoài.
Hậu Thổ quay đầu nhìn thoáng qua bên ngoài, sốt ruột kêu lên: “Đại huynh!”
Đế Giang tay vừa nhấc, lạnh lẽo nghiêm túc nói: “Ý ta đã quyết!” Rồi cất bước đi ra bên ngoài.
Các Tổ Vu còn lại cũng lần lượt đi ra bên ngoài.
Huyền Minh đi đến bên cạnh Hậu Thổ, vỗ bả vai Hậu Thổ, an ủi nói: “Tỷ tỷ, tấm lòng từ bi là điều mà những Tiên Nhân dối trá đó mới có, còn ý chí Vu tộc chúng ta kế thừa chính là chiến đấu xưng hùng của Bàn Cổ Phụ Thần, lấy sát chứng Đạo, tất cả trong thiên địa đều là Phụ Thần giữ lại cho chúng ta, Nhân tộc cũng vậy.” Nói xong hắn cũng đi ra ngoài.
Hậu Thổ đứng ở bên trong Bàn Cổ Điện trống rỗng, thở dài u buồn nói: “Phụ Thần à! Vì sao trong lòng ta lại bất an đến thế?”
Chương 163: Yêu tộc đồ sát Nhân tộc
Bên trong một sơn cốc tính lặng giữa bộ lạc, mặt trời đang lặn xuống, tất cả mọi người cố gắng nắm chặt thời gian để làm việc và dự trữ đồ ăn đón đêm tối dài vô tận.
Đột nhiên một cỗ hắc sắc Yêu phong cuốn đến khiến trời đất tối tăm, cát bay đá chạy, bên trong Yêu phong có một đám yêu ma hưng phấn kêu loạn đánh vào bên trong bộ lạc.
Một Nhân Tổ đời đầu tiên lao ra bảo vệ bộ lạc, rống giận kêu lên: “Yêu ma to gan, chết đi cho ta.”
Trong tay hắn ngưng tụ ra một thanh trường mâu vung lên, trường mâu rời khỏi tay, phía trên trường mâu bốc cháy lên một ngọn lửa bắn tới một đám yêu ma.
Một yêu ma mặc áo giáp liền xuất hiện chắn trước trường mâu, duỗi tay chộp lấy trường mâu vào trong tay, Hỏa Diễm trường mâu leng keng run rẩy.
Nhân Tổ đời thứ nhất sắc mặt kịch biến, yêu ma này quá mạnh, phải cầu cứu Vu thần.
Yêu ma mặc áo giáp nhếch miệng cười, há mồm phun ra một luồng hắc quang. Xoẹt! Hắc quang xuyên qua ngực Nhân Tổ, máu tươi phun ra.
Nhân tổ ngửa mặt lên trời phun một ngụm máu, hoảng sợ kêu lên: “Trốn, mau trốn đi!”
Yêu phong bao vây lấy sơn cốc, tiếng kêu rên thảm thiết vang vọng khắp sơn cốc.
Sau một lát liền khôi phục bình tĩnh, một nhóm yêu ma tắm máu đứng ở bên trong sơn cốc, tên yêu ma cầm đầu mặc áo giáp cầm một quả cầu máu trong tay, hắn liếm môi, lười biếng nói: “Chiến đấu chẳng có chút kích thích nào. Đi, đi bộ lạc khác.”
“Vâng!” Chúng yêu ma cuốn lên Yêu phong xông lên trời mà đi.
…
Một nơi bên cạnh dòng suối có nhà gỗ và nhà đá được xây dựng, nơi này cũng là một bộ lạc khác của Nhân tộc, bọn hắn sống cuộc sống sắn bắt hái lượm.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
…
Từng bóng đen từ trên trời giáng xuống rồi dừng bên ngoài bộ lạc, đất đá bắn tứ tung vào đám cường giả Vu tộc.
Nhân Tổ nảo vệ bộ lạc này vội vàng bay ra, dừng ở trước đám Vu tộc, khom lưng thi lễ nhỏ giọng nói: “Cung nghênh Xích Tư đại nhân và chư vị Vu tộc đại nhân.”
Nữ tử Vu tộc cầm đầu đi lên, bỗng nhiên duỗi tay trực tiếp đâm thủng ngực Nhân Tổ.
Nữ tử Nhân Tổ tức khắc ngẩng đầu lên ho ra máu, khó có thể tin kêu lên: “Xích Tư đại nhân, vì… vì sao?”
Gương mặt Xích Tư vô cảm, Vu lực khẽ chấn động ‘rầm’ một tiếng, toàn bộ cơ thể Nhân Tổ nổ tung.
Trong tay Xích Tư hiện lên một cái cờ đen, hắn đâm cờ đen xuống mặt đất, lá cờ đón gió bay phấp phới.
Máu tươi của Nhân Tổ chảy ào ào vào lá cờ đen, trên lá cờ hiện lên một đầu quỷ dữ tợn.
Xích Tư mở miệng quát: “Giết! Một tên cũng không để lại.”
“Vâng!” Đám đại hán Vu tộc lao tới giết Nhân tộc bộ lạc, tiếng kêu thảm thiết rống giận truyền ra từ trong bộ lạc.
“Vì sao?”
“Đại nhân, tha mạng! Bỏ qua chon con của chúng ta!”
“Thánh mẫu cứu mạng!”
…
Bên trong hư không nơi hư vô của Oa Hoàng Thiên, một tế đàn trong suốt cao chót vót. Tế đàn cao ba mươi ba tầng, mỗi một tầng đều có một phù văn đại đạo, trên đỉnh tế đàn thờ phụng ba mộc bài, trên mộc bài bên trái viết hai chữ to ‘Yêu tộc’, trên mộc bài bên phải viết hai chữ to ‘Vu tộc’, trên mộc bài chính giữa viết hai chữ to ‘Nhân tộc’, ba mộc bài vẫn luôn nước sông không phạm nước giếng nhưng đột nhiên lại xảy ra biến cố, mộc bài đại biểu cho Yêu tộc và mộc bài đại biểu cho Vu tộc có một dòng máu tràn ra liên tục thấm vào trong mộc bài của Nhân tộc.
Thân ảnh Nữ Oa nương nương cao vạn mét ngồi xếp bằng ở trên hư không, yên lặng nhìn chăm chú vào tế đàn phía dưới.
Đột nhiên Thanh Loan tiến vào từ trong hư không, chắp tay thi lễ nói: “Nương nương, Vu Yêu đã hành động.”
Nữ Oa gật đầu, gương mặt vô cảm nói: “Chờ đi!”
…
Dưới màn đêm, Vu Yêu cầm đao chém về phía Nhân tộc, tiếng kêu rên than khóc chấn động trời cao.
“Thánh mẫu nương nương cứu mạng!”
“Thánh mẫu nương nương cứu mạng!”
“Mẫu Thần vĩ đại, cầu xin người mở mắt nhìn xem đi!”
…
Rầm! Một Nhân Tổ từ không trung rơi xuống va phải đỉnh đá.
Một Lang Yêu toàn thân dính máu bay từ trên cao xuống.
Nhân Tổ giãy giụa đứng dậy, quay đầu nhìn tộc nhân bị tàn sát, phẫn nộ kêu lên: “Tên yêu ma kia, chắc chắn Thánh mẫu nương nương sẽ báo thù cho ta. Các ngươi cứ chờ xem! Các ngươi đắc ý không được bao lâu.”
Lang Yêu vặn cổ răng rắc, cười lạnh nói: “Nhân tộc các ngươi chẳng qua là một chủng tộc thấp kém do Nữ Oa nương nương chế tạo ra, vốn chính là thức ăn của Yêu tộc chúng ta.”
“Yêu ma, ngươi nói bậy!” Nhân Tổ bỗng lao ra đánh về phía Lang Yêu.
Lang Yêu xoay người, trảo ảnh xẹt qua. Xoẹt! Nhân Tổ bay ra ngoài, trên ngực xuất hiện một miệng vết thương máu chảy đầm đìa, hắn nằm trên mặt đất không ngừng ho ra máu.
Lang Yêu liếm móng vuốt, cười lạnh nói: “Ngươi cho rằng chuyện tàn sát Nhân tộc các ngươi, Nữ Oa nương nương sẽ không biết sao? Đây vốn chính là quyết định của Nữ Oa nương nương, chỉ là thu hoạch thức ăn mà thôi.”
Nhân Tổ ngẩng đầu bi thương kêu lên: “Thức ăn? Tộc chúng ta không phải là thức ăn!” Hắn phẫn nộ kêu lên: “Cho dù là Thánh mẫu cũng không thể xem chúng ta là thức ăn, Sơn Thủy bộ lạc ta từ đây không tôn Nữ Oa làm Thánh mẫu nữa.”
“Thật to gan!” Lang Yêu gầm lên một tiếng, cơ thể phóng vụt qua.
Rầm! Đầu Nhân Tổ bị đập nát trong nháy mắt.
Chương 164: Ta mới là tộc trưởng của Nhân tộc!
Nhân tộc tổ địa, đông đảo nam nữ Nhân tộc quỳ gối trước Nữ Oa Thần Điện, tiếng than khóc cầu xin vang khắp thiên địa nhưng mà một đống tin tức xấu liên tiếp truyền đến, bên trong Thần Điện lại không có chút phản ứng nào.
Nam tử quỳ ở đầu bỗng đứng lên.
Nữ Linh vội vàng quát: “Quỳ xuống!”
Nam tử chỉ vào Thần Điện, phẫn nộ nói: “Ngươi còn nhìn không ra sao? Thánh mẫu đã vứt bỏ chúng ta từ lâu rồi, sau khi sáng tạo ra chúng ta, Thánh mẫu đã không còn quan tâm đến chúng ta, nàng đã vứt bỏ chúng ta từ lâu rồi.”
Nữ Linh bỗng đứng lên tát một cái vào mặt hắn. .
Nam tử giơ tay nắm lấy tay của Nữ Linh, lạnh giọng nói: “Tộc nhân bên ngoài đang bị tàn sát, ta tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết ở đây giống các ngươi, ta cũng muốn điều động tộc nhân giết ra ngoài.”
Nữ Linh phẫn nộ nói: “Ta mới là tộc trưởng của Nhân tộc!”
“Từ lúc ngươi làm hại tánh mạng tộc nhân thì đã không phải nữa.” Nam tử rống giận kêu lên.
Đột nhiên một bóng người xẹt qua không trung, nghiêng người ngã xuống.
Nữ Linh trước mặt nam nhân bỗng phóng lên cao rồi ôm chặt thân ảnh đang ngã xuống kia.
Một nữ nhân cả người máu me, tuyệt vọng bi thương kêu lên: “Nhân tộc chúng ta đã bị tàn sát, là bị thánh mẫu bày mưu đặt kế, chúng ta vốn chính là thức ăn mà thánh mẫu chế tạo ra cho Yêu tộc.”
“Cái gì?”
“Ta không tin! Ta không tin!”
“Sao Thánh mẫu lại làm như vậy chứ?”
…
Ngàn vạn Nhân tộc phía dưới đều xôn xao cả lên.
Có người ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt suy sụp.
Có người dập đầu cốp cốp kêu rên.
Có người bỗng đứng bật dậy, vẻ mặt tràn đầy bi phẫn.
Sắc mặt của Nữ Linh trắng bệch đi trong nháy mắt. Không! Chắc chắn Thánh mẫu nương nương sẽ không làm chuyện như vậy.
Nam tử trên không trung gầm lên: “Tuy rằng thánh mẫu cho chúng ta sinh mệnh nhưng mà bộ tộc chúng ta tuyệt đối sẽ không làm thức ăn, bộ tộc chúng ta tuyệt đối không khuất phục. Ai đồng ý thì đi theo ta, chúng ta sẽ mở một con đường máu cho Nhân tộc. Từ giờ phút này trở đi, tộc chúng ta không tôn kính Vu, không thờ Tiên và cũng không tôn thờ Thánh mẫu nữa, chỉ dựa vào chính chúng ta. Giết!”
Một nam tử phía dưới dẫn đầu đứng dậy giơ tay rống giận kêu lên: “Tộc chúng ta sẽ không tôn trọng Vu, không thờ Tiên và cũng không tôn thờ thánh mẫu nữa, chỉ dựa vào chính chúng ta. Giết!”
Một nữ tử mặc da thú đứng dậy, gầm lên: “Tộc chúng ta không tôn kính Vu, không thờ tiên và cũng không tôn thờ thánh mẫu nữa, chỉ dựa vào chính chúng ta. Giết!”
“Tộc chúng ta không tôn kính Vu, không thờ tiên và cũng không tôn thờ thánh mẫu nữa, chỉ dựa vào chính chúng ta. Giết!”
“Tộc chúng ta không tôn kính Vu, không thờ tiên và cũng không tôn thờ thánh mẫu nữa, chỉ dựa vào chính chúng ta. Giết!”
“Giết!”
“Giết!”
“Giết!”
…
Càng ngày càng nhiều Nhân tộc đứng lên, tiếng rống giận chấn động thiên đia.
Nam tử giữa không trung kia quát lớn: “Mọi người đi theo ta!”
Phần lớn Nhân tộc đều đi theo nam tử, dứt khoát kiên quyết đi ra khỏi tổ địa và đi đến con đường trong bóng tối, một đường sát phạt.
Còn một số nữ tử vẫn ở lại, dẫn đầu là Nữ Linh tử thủ Thần Điện.
…
Bạch Cẩm đứng trên một ngọn núi cao chót vót, bên tai vang vọng tiếng than khóc cầu nguyện của Nhân tộc, hắn nỉ non trong lòng : “Đây là quyết định của Nữ Oa nương nương, cũng là lựa chọn của ta, dùng một thế hệ để đổi lấy sự quật khởi cho Nhân tộc. Các ngươi có oán, có hận thì ta đều chịu, tất cả nghiệp này đều nằm trên người ta.” Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, sắc mặt suy sụp.
Tiếng kêu khóc thảm thiết vang lên từ phía Nam của Bất Chu Sơn, tiếng rên rỉ khắp nơi, vô số Nhân tộc ngã xuống, oán niệm ngập trời thổi đến Bất Chu sơn.
Bất Chu sơn là đạo tràng của Nữ Oa nương nương trước khi thành Thánh, giờ đây đang dần suy bại dưới oán niệm ngập trời của Nhân tộc.
Khí vận của Nhân tộc và Nữ Oa nương nương liên quan tới nhau, dưới tình huống càng ngày càng nhiều Nhân tộc oán hận Nữ Oa nương nương, nó đang không ngừng đứt đoạn, khí vận tuột dốc không phanh.
…
Tại Oa Hoàng Cung trong không gian Thiên Hư Không, Thanh Loan phẫn nộ nói: “Nương nương, Nhân tộc không oán Vu, không hận Yêu mà oán niệm lại đánh vào đạo tràng của người, còn hô hào không tôn thờ Thánh mẫu nữa, quả thực là đại nghịch bất đạo.”
Nữ Oa lạnh nhạt nói: “Ta cảm thấy rất tốt, trước kia bọn hắn ỷ lại vào ta, ỷ lại vào Vu tộc, nếu cứ như vậy thì Nhân tộc không cách nào trưởng thành được. Hiện tại chỉ có dũng cảm giết ra một con đường cho bản thân thì mới có thể trở nên cường đại, mới có thể có tương lai. Hiện tại, ta đã cho bọn hắn cơ hội này, nếu như bọn hắn còn không chịu tự lập tự cường, không tự mình mở ra một đường máu thì ta cũng không giúp được bọn hắn. Vị trí vai chính của thiên địa trước nay đều không phải dễ dàng đoạt được như vậy, chính bọn hắn phải đi chém giết, cũng phải tự mình đi gánh vác kết cục hôm nay.”
“Nương nương, lỡ như Nhân tộc không thể giết ra được con đường nào thì có phải sẽ hoàn toàn diệt vong không?”
“Chỉ cần bọn hắn không khuất phục, bọn hắn ắt có thể giết ra được.”
Thanh Loan trầm giọng nói: “Nương nương, rốt cuộc vì sao người lại mưu tính cho bọn hắn? Ngày sau ke là hí vận của người ở Nhân tộc sẽ bị hạ thấp, lại còn có thể sẽ phải nhận lấy cái danh lạnh nhạt, thậm chí bị một số Nhân tộc ghi hận, hận người suốt ngàn vạn kỷ nguyên, người làm như vậy chẳng có chỗ tốt nào cho người cả.”