Nữ Oa từ tốn nói: “Ngươi không hiểu, chỉ khi ta chặt đứt khí vận tương liên với Nhân tộc thì bọn hắn mới có thể đi xa hơn. Nhân tộc chỉ tôn thờ một tôn Thánh Nhân thì không có cách nào có được vị trí chân chính, bởi vì các Thánh Nhân khác không cho phép.”
“Nhưng mà nương nương, chắc chắn Nhân tộc sẽ không hiểu cho người! Đối với người mà nói, việc này chẳng có gì tốt cả.”
Nữ Oa nương nương nhìn tế đàn, hai cột sáng huyết sắc trên đỉnh tế đàn kết nối ở giữa Vu Yêu và Nhân tộc. Phía trên tế đàn hiện lên một hình ảnh, đó là cảnh tượng Vu Yêu đồ Nhân, hiện tại tất cả Nhân tộc ở chín tầng trở lên đều bị tàn sát, những Nhân tộc còn lại chia làm ba đường điên cuồng chạy trốn ở hồng hoang, dưới sự chém giết của Vu Yêu, bọn hắn dùng tánh mạng và máu tươi mở ra một con đường máu.
“Nữ Oa ta làm việc cần gì người khác nhớ ơn, ta muốn làm thì làm, vị cách muôn đời bất hủ, ta muốn cho thì cho.”
Thanh Loan há miệng thở dốc, không còn lời gì để nói, cũng không biết nói gì cho tốt nữa.
“Bạch Cẩm, nên để ngươi ra tay rồi.” Nữ Oa duỗi tay nhấn lên hình ảnh một cái.
…
Bên ngoài hoang dã dưới bóng đêm, Nhân tộc già trẻ dìu dắt nhau chạy về nơi xa, cho dù là một đứa nhỏ cũng có thể nhảy lên mấy mét, ở trên cây không ngừng mượn lực bay vọt. Ở trong võ hiệp thế giới chính là võ hiệp đại tông sư, hiện tại chỉ dùng để bỏ chạy giữ mạng, không có mục tiêu, cũng không có phương hướng, chỉ tràn ngập sợ hãi.
Mấy trăm Nhân Tổ đời thứ nhất bay ở giữa không trung, ánh mắt kiên nghị.
Ầm! Bên trong bóng đêm sáng lên ánh lửa, ánh lửa ngút trời chiếu sáng bóng đêm. Từng tên Vu tộc đi ra từ bên trong ngọn lửa, trên người tất cả bọn hắn đều có hỏa diễm đang thiêu đốt, người đứng đầu là Viêm Lê Đại Vu của Chúc Dung bộ lạc.
Viêm Lê chắp tay ra sau lưng, lớn giọng nói vang vọng trong thiên địa: “Nhân tộc, Vu tộc ta che chở các ngươi thì chính là chủ nhân của các ngươi, là Thần của các nguoi. Bây giờ bọn ta muốn các ngươi chết thì các ngươi phải chết, ai cho các ngươi lá gan phản kháng?”
Một đại hán của Nhân tộc phẫn nộ nói: “Tộc chúng ta chỉ tôn kính thiên địa, không có chủ nhân!”
“Giết!”
“Giết!”
“Giết!”
…
Mấy trăm cường giả Nhân tộc đỏ con mắt giết về phía Yêu tộc, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng.
Viêm Lê Đại Vu nhẹ nhàng vung tay lên, tất cả Vu tộc bên trong ngọn lửa đều hưng phấn kêu gào lao ra.
Rầm! Vừa tiếp xúc với ngọn lửa, tiếngkêu thảm thiết liên tiếp vang lên, vô số cường giả Nhân tộc ngã xuống giống như chim nhỏ gãy cánh rơi xuống từ không trung.
Vô số Nhân tộc trong rừng rậm phía dưới sợ hãi, hoảng sợ kêu to.
Một Nhân Tộc đang đại chiến quay đầu nhìn về phía tộc nhân ở dưới, bi phẫn kêu lên: “Chạy, chạy mau!”
Phốc! Một cây thạch mâu xuyên qua ngực hắn, phía trên thạch mâu lóng lánh Vu phù. Bùm! Nhân Tổ nổ tung.
Mấy ngàn Nhân tộc còn sót lại phía dưới đều rơi nước mắt, cắn chặt răng chạy khắp nơi.
Viêm Lê Đại Vu trên không trung nhếch miệng cười nói: “Muốn chạy trốn? Trốn đi đâu?”
Hắn vung tay lên. Ầm! Bốn bức tường lửa bao vây toàn bộ núi rừng, vây Nhân tộc vào bên trong đó, Nhân tộc bị thiêu đốt kinh hoảng kêu, tụ tập vào chính giữa.
“A… Ta giết ngươi!” Nhân Tổ cầm đầu bi phẫn la lên, tay nắm đại đao bổ tới Viêm Lê Đại Vu.
Keng! Đại đao chém lên trán của Viên Lê Đại Vu xẹt ra một đống tia lửa nhưng lại chẳng thể phá vỡ.
Viêm Lê duỗi tay nắm lấy cổ Nhân tộc, bạo lực kéo tên này đến trước mặt mình, lạnh giọng nói: “Sự phồn vinh của Nhân tộc các ngươi là do Vu tộc chúng ta cho, vì vậy chúng ta cũng có thể thu hồi! Ngươi quay đầu lại nhìn xem, các ngươi trốn không thoát, vốn dĩ hồng hoang không có Nhân tộc, về sau cũng sẽ không có.”
Nhân Tổ cứng đờ quay đầu lại, đại chiến đã kết thúc, tất cả cường giả của Nhân tộc đều chết trận, tất cả Nhân Tổ đời thứ nhất chỉ còn lại có một mình hắn, huyết tinh chi khí tràn ngập khắp nơi.
Viêm Lê nhếch miệng cười, khẽ dùng lực một chút, cổ Nhân Tổ bị bóp nát trong nháy mắt.
“Không…”
“Đừng!”
“Nhân Tổ đại nhân!”
…
Nhân tộc bị ngọn lửa vây quanh phía dưới kêu rên thảm khóc thê lương.
Nghiêm Lê Đại Vu cười ha hả nói: “Những tên còn lại thì bắt về để bọn hắn sinh sản. Thánh huyết có ích với Vu tộc chúng ta.”
Những cường giả còn lại của Vu tộc cũng cười to một trận. Từ trước đến nay, Vu tộc luôn sùng bái cường giả, Nhân tộc trong mắt bọn hắn cũng chỉ là nô lệ.
Đột nhiên có một tiếng hạc trong trẻo vang lên, một con bạch hạc lóe sáng xuất hiện, con bạch hạc đó chuyển hóa thành một thiếu niên mặc áo bào trắng.
Bạch Cẩm cúi đầu nhìn thoáng qua ngọn lửa ngập trời phía dưới, trong mắt mang theo lửa giận khó che giấu được. Hắn vung tay lên, vô số giọt nước màu lam hiện lên, giọt nước hóa thành mưa to như trút nước mà rơi xuống, bốn bức tường lửa nhanh chóng bị dập tắt dưới cơn mưa.
Viêm Lê Đại Vu gầm lên: “Ai đó?”
Một đám đại hán của Vu tộc ngẩng đầu lên, sau đó nhìn chằm chằm vào Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm nhìn thi thể rơi xuống phía dưới và những Nhân tộc bi thương tuyệt vọng, trái tim không khỏi khẽ run rẩy. Nếu không tận mắt nhìn thấy thì hắn sẽ không biết Nhân tộc đã gặp phải tuyệt cảnh gì, thê thảm thế nào, trái tim hắn dâng lên cảm giác tội lỗi mạnh liệt.
Chương 166: Bạch Cẩm bại
Một phụ nhân phía dưới đi ra, ôm đứa nhỏ quỳ trên mặt đất, bi thương kêu lên: “Thánh sứ! Rốt cuộc Thánh sứ cũng tới rồi, chết hết rồi, tộc nhân chúng ta đều đã chết hết rồi!”
Những người còn lại cũng đồng loạt quỳ xuống, tiếng than khóc vang vọng khắp thiên địa.
Khóe mắt Bạch Cẩm nhảy lên, nắm chặt nắm tay.
Viêm Lê Đại Vu cười to nói: “Thì ra là ngươi, Thánh sứ của Nhân tộc Bạch Cẩm, ngươi đi đi! Ta sẽ không làm khó ngươi.”
Sắc mặt Bạch Cẩm lạnh lẽo, duỗi tay ra, bốn thanh Tiên Kiếm hiện lên, sát kiếm linh hồn Thanh Minh Kiếm, sát kiếm công phạt Thanh Vũ Kiếm, thế kiếm thiên địa Thanh Tiêu Kiếm, khoái kiếm lưu quang Thanh Vân Kiếm, bốn thanh kiếm ở trong đêm tối lóng lánh thanh quang.
Viêm Lê Đại Vu thu lại tươi cười, lạnh giọng nói: “Bạch Cẩm, ngươi đây là có ý gì?”
“Tránh ra!”
Viêm Lê Đại Vu cười to nói: “Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn ra tay với ta? Tổ Vu đại nhân không cho ta làm khó dễ ngươi, ngươi liền dám làm càn.”
Hắn lạnh lùng quát: “Cho mặt mũi mà không cần, bắt lại cho ta!”
“Ha ha.” Các đại hắn Vu tộc khác cũng cười to, hai đại hán Vu tộc chầm chậm bay tới chỗ Bạch Cẩm, răng rắc khởi động tay chân, cười xấu xa đánh giá Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm cầm kiếm chỉa ra, quát: “Thanh Thiên kiếm!”
Bốn thanh Tiên Kiếm nháy mắt phóng lên cao, đứng trên đỉnh đầu của Bạch Cẩm, bên trong Thần quang dung hợp thành một thanh Thần Kiếm thanh quang lóng lánh, trên chuôi kiếm viết hai chữ to ‘Thanh Thiên’.
Thanh Thiên kiếm chính thủ đoạn mạnh nhất của Bạch Cẩm, Thanh Thiên kiếm xuất ra, thiên địa tiếp ứng, từng tiếng sấm sét ầm ầm vang lên ở không trung, mây mù cuồn cuộn quay cuồng.
Sắc mặt Bạch Cẩm nháy mắt tái nhợt, trên người đổ mồ hôi đầm đìa, cả người run rẩy, Thanh Thiên kiếm cũng là kiếm của thiên, Thiên Kiếm vừa ra thì lực lượng thiên địa một phương đều thuyên chuyển, áp lực khổng lồ giống như một thế giới đè lên trên người.
Thanh Thiên Kiếm khóa lại đám đại hán của Vu tộc, tất cả Vu tộc đều cứng đờ lạitrong nháy mắt, tiếng cười to biến mất. Vào giờ phút này, cỏ cây là kiếm, dòng suối là kiếm, ngọn gió là kiếm mà thiên địa cũng là kiếm.
Kiếm trong tay Bạch Cẩm xẹt qua hư không, khai thiên nhất kiếm!
Thanh Thiên Kiếm biến mất trong nháy mắt, một luồng sáng xẹt qua bóng đêm phân chia thiên địa âm dương.
Tất cả đại hán của Vu tộc đều bị chém thành hai nửa, thân thể mất đi trong tĩnh lặng tựa như bị thiên địa hủy diệt.
Viêm Lê Đại Vu trừng to mắt, phẫn nộ kêu lên: “Đáng giận!” Bỗng nhiên có một quyền chém ra, một luồng gợn sóng đánh ra ‘ầm ầm’, Bạch Cẩm phun một ngụm máu rồi bay ngược ra bên ngoài.
Cơ thể Viêm Lê Đại Vu cũng run rẩy, trên nắm đấm xuất hiện một vết máu, giận dữ kêu lên: “Bạch Cẩm, ta giết ngươi.”
Hắn nhanh chóng lao đến chỗ Bạch Cẩm giống như một hung thú thức tỉnh cơn bạo nộ vậy, trong thiên địa tràn ngập hơi thở tàn bạo.
Trong lúc bay ngược ra ngoài, ánh mắt Bạch Cẩm dần trở nên mông lung, Nữ Oa nương nương, rốt cuộc người muốn thế nào! Ta căn bản đánh không lại Đại Vu của Vu tộc.
Trong hư không Oa Hành Cung, Thanh Loan vội vàng nói: “Nương nương, Bạch Cẩm bại!”
Nữ Oa nương nương nâng lên một thứ trong tay, một tia Tạo Hóa Thần Lực ở đầu ngón tay di chuyển, lạnh nhạt nói: “Ta nói hắn có thể thì hắn có thể.” Nàng duỗi tay chỉ vào hình chiếu trong hư không, một tia Tạo Hóa Thần Lực tiến vào.
Thủ Dương Sơn, Thái Thượng ngồi xếp bằng ở trên đỉnh núi, ánh mắt nhìn hồng hoang đại địa nơi xa, ánh mắt nhìn đến Yêu tộc và Vu tộc đang không ngừng cắn nuốt Nhân tộc phía dưới, nhân quả huyết sắc ở giữa ba tộc.
Đột nhiên ánh mắt hắn chuyển động, nhìn thấy Bạch Cẩm chật vật, một tia Thái Thanh Tiên Quang trên tay bắn ra.
Côn Luân Sơn, Nguyên Thủy ngồi bên trong Ngọc Hư Cung, một tia Ngọc Thanh Tiên Quang trong tay bắn ra.
Bên trong Bích Du Cung ở Kim Ngao Đảo, Thông Thiên hừ lạnh một tiếng nói: “Một tên Đại Vu cảnh giới Đại La cũng đánh không lại, quả thực làm cho ta mất mặt.” Ngón tay hắn ngưng đọng, một tia Thượng Thanh Tiên Quang bắn ra.
Tất cả Nhân tộc ở núi rừng phía dưới đều ra lộ ra vẻ tuyệt vọng, mới vừa dâng lên một tia hy vọng lại lần nữa tan biến. Trong lòng liền xuất hiện thêm một tia oán khí, vì sao Thánh mẫu không tới? Vì sao Thánh mẫu mặc kệ chúng ta?
Trên đường bay ngược ra, đột nhiên bốn tia quang mang xuất hiện rồi chui vào trong cơ thể Bạch Cẩm.
“A…” Bạch Cẩm hét thảm một tiếng, tứ sắc quang mang trên người phóng ra, không trung hắc ám xoay tròn thành một lốc xoáy, dường như thiên địa đều đang xoay chung quanh Bạch Cẩm, vào giờ phút này Bạch Cẩm đã trở thành trung tâm của thiên địa.
“Giết…” Viêm Lê Đại Vu bạo nộ hét lớn một tiếng, một quyền chém ra, quyền thế ngập trời, phong tỏa thiên địa.
Bạch Cẩm duỗi tay đẩy ra, tứ sắc quang mang đảo qua. Rầm! Viêm Lê Đại Vu bay ngược ra ngoài trong nháy mắt, ‘ầm’ một tiếng đâm vào một ngọn núi cách xa ngàn dặm, cả tòa núi cao ầm ầm sụp đổ.
Bạch Cẩm bên trong tứ sắc quang mang sắc mặt đau khổ, ngẩng đầu rống to kêu lên: “A! Căng quá!” Thân ảnh hắn biến mất trong nháy mắt.
Viêm Lê Đại Vu từ bên trong phế tích lao ra, bỗng nhiên một nắm đấm xuất hiện ở trước mặt. Ầm! Một quyền đánh lên ngực của Viêm Lê Đại Vu, một luồng gợn sóng phóng ra, Viêm Lê Đại Vu đau đớn kêu lên một tiếng rồi phóng lên cao.
Chương 167: Bạch Cẩm xoay ngược tình thế
Trên Thủ Dương Sơn, sắc mặt Thái Thượng cổ quái, mọi người thế nhưng đều nghĩ giống nhau, như này thì hơi nhiều rồi! Nhưng chắc là không chết được.
Ngọc Hư Không trên Côn Luân Sơn, Nguyên Thủy ngẩng đầu nhìn bầu trời. Ồ, mái nhà này không tồi, tiểu sư điệt, ta chưa làm gì hết nha.
Bích Du Cung trong Kim Ngao Đảo, sắc mặt Thông Thiên cứng đờ, ta cảm thấy các ngươi muốn đoạt đồ đệ với ta.
Trong hư không Oa Hoàng Thiên, Thanh Loan hơi há miệng, nàng khẽ ngây dại rồi bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại nói: “Nương nương, sao Bạch Cẩm sư huynh làm được vậy?”
“Sao làm được cái gì?”
Thanh Loan khoa tay múa chân lộn xộn: “Chính là được rất nhiều Thánh Nhân cùng ra tay vì hắn!” Sắc mặt nàng hưng phấn nói: “Rốt cuộc là làm như thế nào vậy? Nếu ta cũng có thể làm được chuyện này thì tốt rồi.”
“Đây là phúc duyên, ngươi có hâm mộ cũng không làm được.”
Bạch Cẩm lôi một dải lụa rực rỡ ra giữa không trung, nó lập tức hướng đến Viêm Lê Đại Vu ở trên không. Hai tay hắn cuộn tròn rồi đột ngột đẩy ra, một đạo Thần lực tứ sắc hình xoắn ốc phun ra.
Viêm Lê Đại Vu rống giận kêu lên: “Ta là Đại Vu của Vu tộc!” Trên người hắn hiện ra một con hỏa long lao thẳng lên.
Ầm! Thần lực tứ sắc hình xoắn ốc bao phủ con hỏa long rồi trực tiếp đánh vào người Viêm Lê Đại Vu.
Viêm Lê Đại Vu kêu lên thảm thiết, sau đó bị Thần lực tứ sắc hình xoắn ốc đập xuống hồng hoang đại địa.
Rầm! Đại địa chấn động, Thần lực tứ sắc hình xoắn ốc đập Viêm Lê Đại Vu ghim sâu xuống lòng đất.
Ngọn núi xung quanh sụp đổ ầm ầm, đại địa nứt vỡ tạo thành vực sâu thăm thẳm, từng luồng địa hỏa đen nhánh phun trào ra từ bên trong khe hở. Đại địa bị hủy, hỏa diễm thiêu đốt, trông giống như ngày tận thế.
Tất cả Nhân tộc ở trong núi rừng đều bị chấn động ngã ngồi trên mặt đất. Tiếng tiểu hài tử oa oa khóc lớn bao phủ bên trong thiên địa rung chuyển.
Ầm! Khu vực cách chỗ Nhân tộc không xa nứt vỡ ra một khe nứt thật sâu, địa hỏa ngập trời đang phun trào ra ngoài.
Tất cả Nhân tộc đều kinh hoảng đứng dậy mau chóng bỏ chạy, khe nứt càng lúc càng lớn nhanh chóng lan đến chỗ Nhân tộc.
Giờ phút này, trong đầu Bạch Cẩm chỉ có một ý niệm, đau quá, đau quá, phóng ra đi, tất cả đều phóng ra đi. Đại địa rung chuyển càng ngày càng kịch liệt.
Mắt thấy tộc nhân sắp bị khe nứt cắn nuốt, trong mắt của tất cả Nhân tộc đều lộ ra vẻ tuyệt vọng. Lão thiên thật bất công! Vì sao phải diệt Nhân tộc chúng ta?
Đột nhiên ‘ầm’ một tiếng, khe nứt đang liên tục lan tràn ra ngừng lại trong nháy mắt, địa hỏa hừng hực thiêu đốt cũng thu về, khe nứt chậm rãi liền lại.
Tất cả Nhân tộc vẫn đang kinh hoảng chưa định thần lại được, người lớn thì ngã ngồi trên mặt đất há miệng thở dốc, tiểu hài tử thì đang oa oa khóc lớn.
Một hoàng y thân ảnh từ chậm rãi đi ra bên trong núi hắc ám, hắn từng bước dẫm lên đại địa, mỗi một bước rơi xuống thì đại địa đều phát ra tiếng vang trầm đục tựa như trái tim của đại địa đang nhảy lên.
Đại địa vừa nãy còn không ngừng nứt ra mà giờ đây đã ngừng lại, độc hỏa từ trong lòng đại địa lại giống như một con thỏ nhỏ ngoan ngoãn chui xuống mặt đất. Vết nứt vỡ trên mặt đất chậm rãi khép lại, hết thảy diễn ra như thể thời gian đang quay ngược.
Sau một lát đại địa đã khôi phục lại như cũ, bên trong bóng tối đen kịt chỉ có một mình Bạch Cẩm lơ lửng ở giữa không trung, hắn đang đẩy một cột sáng tứ sắc đánh lên mặt đất, hình thành một vực sâu không đáy.
Thật lâu sau đó, cột sáng dần thu nhỏ lại rồi biến mất, ánh sáng trên người Bạch Cẩm cũng trở nên ảm đạm, sau đó hắn rơi thẳng xuống từ trên không trung giống như một con thiên nga gãy cánh.
Thân ảnh Hậu Thổ biến mất trong nháy mắt, ngay sau đó xuất hiện ở giữa không trung rồi dịu dàng vươn tay bắt lấy cổ Bạch Cẩm chậm rãi bay xuống.
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn thoáng qua, vẻ mặt đau khổ nói: “Nương nương, ta đã thảm như vậy rồi, người có thể dịu dàng một chút được không? Ví dụ như ôm ta bay xuống chẳng hạn?”
Hậu Thổ cúi đầu nhìn Bạch Cẩm, ánh mắt lóe lên một tia xấu hổ, nói: “Thật xin lỗi!”
Bạch Cẩm sửng sốt, trầm giọng nói: “Không trách được nương nương, cho dù không có Vu tộc nhúng tay thì Nhân tộc cũng không tránh khỏi Yêu tộc tàn sát.”
Hậu Thổ dẫn theo Bạch Cẩm hạ xuống mặt đất, hai người dừng ở nơi cách Nhân tộc không xa.
Hậu Thổ buông tay, Bạch Cẩm tức khắc ngã trên mặt đất, sắc mặt đỏ ửng, liên tục ho khan vài tiếng, khóe miệng trào ra tia máu tươi.
Ở nơi xa, tất cả Nhân tộc đều tụ tập đến rồi sợ hãi quỳ trên mặt đất một câu cũng không nói, chỉ không ngừng dập đầu, sự bi thương quẩn quanh trong không khí thiên địa.
Bạch Cẩm u buồn nói: “Đến phía Nam đi, vượt qua hai đỉnh núi chính là Thủ Dương Sơn địa giới, vào Thủ Dương Sơn thì các ngươi sẽ được an toàn, mau đi đi!”
Một nam tử dẫn đầu thút thít kêu lên: “Đa tạ Thánh sứ! Thế hệ sau của Nhân tộc sẽ không quên ân đức của Thánh sứ.” Tất cả Nhân tộc đứng dậy đỡ nhau đi về phía Thủ Dương Sơn.
Nhân tộc vừa biến mất bên trong bóng đêm, Bạch Cẩm liền há miệng phun ra một ngụm máu tươi, khom người liên tục ho khan: “Nương nương, hình như ta bị người ta ám toán, cảm giác sắp chết rồi.”
Chương 168: Thanh Phong tiểu đạo đồng
“Nhục thể của ngươi quá yếu ớt.”
Hậu Thổ duỗi tay ra, một giọt huyết tích trong suốt như huyết ngọc hiện ra, nàng nói: “Cái này cho ngươi, cất kỹ đi.”
“Thứ này là gì?”
“Tinh huyết của Tổ Vu ta, ngươi có thể xin sư phụ ngươi phong ấn thứ này trong cơ thể ngươi rồi chậm rãi luyện hóa, cường hóa thân thể. Phải nhớ lấy điều này, không thể trực tiếp dung nhập, nếu không ngươi không nổ tan xác mà chết thì cũng bị chuyển hóa thành Vu tộc.”
Bá đạo như vậy sao? Trong lòng Bạch Cẩm nóng ran, không cần tu luyện đã có thể cường hóa thân thể? Đây là mở BUFF à! Hắn vội vàng đứng dậy chắp tay thi lễ nói: “Đa tạ nương nương! Khụ khụ…” Cơ thể hắn run rẩy rồi lại ngã ngồi xuống.
Hậu Thổ nhìn Bạch Cẩm, nói: “Bạch Cẩm, ngươi không hận ta sao?”
Bạch Cẩm ngồi ở trên tảng đá, lắc đầu nói: “Không hận!”
“Vì sao?”
“Bởi vì ta hiểu nương nương, nương nương tuân theo Hậu Thổ chi đức, có một tấm lòng đại từ đại bi. Tuy rằng ta không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng mà ta biết nhất định nương nương đã cố gắng hết sức.”
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, thở dài một hơi nói: “Có những lúc, hết thảy mà chúng ta muốn đều là thứ tốt đẹp nhưng nào có đơn giản như vậy, có một số việc dù cố gắng cũng không làm được.”
Hậu Thổ nhìn Bạch Cẩm, trong mắt hiện lên một tia dịu dàng, trong lòng chảy qua tia nóng ấm, đứa nhỏ này thế mà lại tin tưởng ta như thế. Nàng duỗi tay sờ đầu Bạch Cẩm, dịu dàng nói: “Cố gắng chữa thương đi!”
Bạch Cẩm sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Hậu Thổ, đây là bị sờ đầu sao? Trong lòng hắn tức khắc liền vui vẻ, đạt được một cái thành tựu vĩ đại rồi, giật dây Hậu Thổ nương nương thành công.
…
Một phương hướng khác, một đám Nhân tộc đang hốt hoảng chạy trốn ở bên trong sơn mạch. Bên trong khu rừng tối đen, thỉnh thoảng lại có một con yêu thú nhảy ra cắn lấy một Nhân tộc vào trong sơn mạch.
“A…”
“Cứu mạng…”
…
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong khu rừng bên cạnh.
Nhưng tất cả Nhân tộc lại không có một ai quay đầu lại, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, trốn, chạy mau, chạy đi, cho dù không biết phải chạy trốn đi nơi nào.
Trên đám mây, một Yêu Thần đứng thẳng hứng thú mà nhìn Nhân tộc đang chạy trốn ởphía dưới. Một cường giả Yêu tộc đứng bên cạnh, trên người còn lây nhiễm vết máu.
Một tên Kiêm Thiềm Yêu khó hiểu kêu lên: “Lão đại, trực tiếp giết hết bọn hắn là được rồi, chúng ta cũng có thể quay về Thiên Đình bàn giao.”
Miêu Yêu Yêu Thần vươn móng tay thật dài ra vuốt chòm râu của bản thân, hắn cười hắc hắc nói: “Các ngươi không cảm thấy như vậy rất thú vị sao?”
Tất cả yêu quái còn lại đều mờ mịt, không phải cũng là đuổi giết sao? Thú vị chỗ nào
Đột nhiên một con đại miêu hắc sắc nhảy ra từ bên trong núi, há cái miệng to như chậu máu hướng về phía một phụ nhân đang ôm con, trong mắt tràn ngập vẻ trêu tức.
Phụ nhân theo bản năng ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên tuyệt vọng, tay nàng khẽ dùng lực, đứa trẻ tức khắc được ném bay đến trước mặt người khác, giữa không trung đứa trẻ còn phát ra tiếng cười khanh khách giống như cảm giác bay lên rất vui.
Đại miêu hắc sắc bỗng chuyển hướng lao về phía đứa trẻ.
Phụ nhân hoảng sợ kêu lên: “Không được! Đừng hại con ta.” Nàng bay vọt đến đánh Miêu Yêu.
Một tia ngân quang hiện lên. Xoẹt! Đại miêu hắc sắc tức khắc bay ngược ra ngoài. Ầm! Nó bị một thanh phi kiếm cố định ở trên cây, thân thể mềm oặt rũ xuống, thần thái trong mắt biến mất.
Một tiểu đạo sĩ tuấn mỹ tuyệt luân, khí chất siêu phàm hạ xuống ôm đứa nhỏ vào lòng.
Đứa nhỏ nhìn tiểu đạo đồng, đôi mắt tròn xoe sáng ngời mở to cười khanh khách.
Thanh Phong lộ vẻ đắc ý, tuy còn nhỏ nhưng thẩm mỹ đã rất bình thường nha.
Phụ nhân lao đến đứng trên mặt đất nhìn Thanh Phong tiểu đạo đồng, hai mắt đẫm lệ, thút thít khẩn cầu: "Van xin ngài trả con lại cho ta… xin ngài... "
"Ô...ô... "
"Grao... "
"Gừ..."
...
Bốn phương tám hướng truyền ra từng tiếng thú rống, mấy chục đầu yêu thú nhào ra cùng một lúc trực tiếp vồ giết Thanh Phong tiểu đạo đồng.
Thanh Phong tiểu đạo đồng cười khẩy, lạnh giọng nói: “Súc sinh đến linh trí còn chưa mở mà cũng dám làm càn.” Dứt lời, hai tay hắn niết ấn, quát lên: “Mộc linh chú!"
Phốc!
Phốc!
Phốc!
Cùng lúc đó, cơ thể của mấy chục đầu yêu thú mọc ra vô số nhánh cây xuyên thủng nhục thân, huyết dịch chảy đầm đìa.
Hàng chục cỗ thi thể yêu thú rơi xuống phía dưới, toàn bộ Nhân tộc đều vội vàng né tránh. Rầm rầm rầm! Một số rơi xuống đại địa bên dưới, số còn lại có Sinh Mệnh Lực mạnh mẽ thì toàn thân run rẩy, phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Toàn bộ Nhân tộc đang chạy trốn đều dừng lại, lần đầu tiên trong mắt bọn hắn sinh ra khát vọng, kích động nhìn Thanh Phong tiểu đạo đồng.
Những đám mây phía trên bầu trời, Yêu thần Miêu Yêu phẫn nộ quát: "To gan! Dám giết các nhi lang của ta!"
Hắn đưa tay về phía Thanh Phong tiểu đạo đồng rồi đột ngột vung lên, tạo ra một miêu trảo cực lớn chộp lấy Thanh Phong tiểu đạo đồng.
Thanh Phong ngẩng đầu hét lớn: "Lão gia, có người muốn giết đạo đồng tuấn mỹ nhất của người, cứu mạng!"
Một cây Phất Trần Hoành Không được hất lên một cách tùy ý, thiên địa xung quanh Miêu Yêu Yêu Thần Đại La Cảnh sụp đổ, toàn bộ cường giả của Yêu tộc lộ ra vẻ hoảng sợ, sau đó bọn hắn đồng loạt biến mất trong nháy mắt.
Thanh Phong tiểu đạo đồng thở phào nhẹ nhõm, đắc ý nói to: "Xem các ngươi còn đắc ý được nữa không."
Chương 169: Ngũ Trang Quan
Thanh Phong tiểu đạo đồng hạ xuống, trả con lại cho phụ nhân.
Phụ nhân vội vàng ôm chặt đứa nhỏ, nức nở nói: "Tạ ơn! Tạ ơn ngài!"
Nhân tộc không nhúc nhích đứng bất động ở phía xa, một số nhìn Thanh Phong với vẻ mặt khẩn cầu, cũng có một số nhìn hắn với vẻ mặt hốt hoảng, ánh mắt chết lặng.
Thanh Phong tiểu đạo đồng âm thầm thở dài một hơi, nói: "Các ngươi đi theo ta! Ngũ Trang Quan có thể che chở cho các ngươi!"
Nhân tộc như tìm được đường sống trong chỗ chết, vui sướng kêu lên: "Đa tạ đại nhân!"
"Hu hu, đa tạ đại nhân."
Thanh Phong tiểu đạo đồng dẫn theo bọn hắn về Ngũ Trang Quan.
…
Rạng sáng ngày hôm sau, cuộc tàn sát cũng đã kết thúc, xác chết trải dài khắp phía Nam Bất Chu Sơn, tử khí và oán khí tràn ngập thiên địa. Phía trước đạo tràng của Bất Chu Sơn, nơi Nữ Oa nương nương thành Thánh có oán khí của Nhân tộc không ngừng trùng kích vào, vừa mới bình minh liền sụp đổ trong phút chốc.
Trời vừa hửng đông, Bạch Cẩm ở bên trong sơn mạch mở to mắt ra, thở phào một hơi, vừa đảo mắt qua đã thấy Hậu Thổ đang thủ hộ bên cạnh, vội vàng đứng dậy nói: "Đa tạ Hậu Thổ nương nương!"
Hậu Thổ gật đầu, khẽ nói: "Đi theo ta tới đây một chút."
Bạch Cẩm hỏi: "Đi đâu?"
"Không biết!"
Hậu Thổ đi phía trước, Bạch Cẩm thành thật theo sau.
Vừa đi được mấy bước chân đã thấy từng âm hồn gào thét đi qua giữa thiên địa âm u, dường như núi rừng này đã biến thành nhạc viên cho vong hồn.
…
Trong Nhất Trọng Thiên của Yêu Đình, liệt diễm bốc cháy dữ dội trên bầu trời, bên trong liệt diễm là huyết hải, huyết hải cuồn cuộn đang không ngừng được luyện hóa.
Một vị Đế hoàng ngồi xếp bằng uy nghi trong liệt diễm, hắn chính là Đế Tuấn.
Đứng ở bên ngoài thế giới là mấy thân ảnh Thái Nhất, Côn Bằng, Phục Hi, Bạch Trạch.
Thanh âm to lớn của Đế Tuấn vang lên: "Nhân tộc đều bị diệt sạch rồi sao?"
Bạch Trạch cúi người hành lễ, cung kính nói: "Hồi bẩm bệ hạ! Nhân tộc còn để lại ba hạt giống, Tổ địa của Nhân tộc có Thánh điện của Nữ Oa nương nương, một số nữ tử Nhân tộc trốn bên trong đó, chúng ta không dám vọng động dẫn binh xông vào. Một số Nhân tộc khác tụ tập ở Thủ Dương Sơn, nơi đạo tràng của Thái Thượng Thánh Nhân, chúng ta cũng không dám tự tiện xông vào. Còn có một vài Nhân tộc được Trấn Nguyên Tử cứu, đang trốn ở trong Ngũ Trang Quan."
Thần sắc của Côn Bằng và Thái Nhất khẽ động, Trấn Nguyên Tử của Ngũ Trang Quan.
Lúc này, Thái Nhất lạnh giọng nói: "Đại ca, ta tới Ngũ Trang Quan bắt Trấn Nguyên Tử giao Nhân tộc ra. Nếu hắn không biết tốt xấu thì trấn áp hắn."
Côn Bằng ngưng trọng nói: “Trấn Nguyên Tự có chút bản lĩnh, ta đi với ngươi. Nghe nói Trấn Nguyên Tử am hiểu ba loại đại đạo của Thổ Mộc không gian, hôm nay ta muốn lĩnh giáo một phen."
Côn Bằng lại nhìn Phục Hi nói: "Đạo hữu, ngươi có muốn đi gặp Trấn Nguyên Tử một lần với ta không?"
Phục Hi nở nụ cười tiêu sái nói: "Không được, ta phải trở về Oa Hoàng Thiên một chuyến. Nhân tộc bị tàn sát, ta cũng nên cho Nữ Oa nương nương một lời giải thích."
Giọng nói của Đế Tuấn truyền ra từ trong thế giới: "Làm phiền Phục Hi Yêu Thánh!"
Phục Hi chắp tay hành lễ rồi quay người rời đi.
"Thái Nhất."
"Đại Ca có gì phân phó?"
"Mang Chiêu Yêu Phiên theo, nếu có cơ hội thì ra tay thần phục Trấn Nguyên Tử."
Thái Nhất cung kính đáp: "Vâng!"
Sắc mặt của Côn Bằng tối sầm lại, Chiêu Yêu Phiên chắc chắn là một nỗi đau khó có thể diễn tả bằng lời đối với hắn.
...
Keng! Một tiếng chuông rung chuyển thiên địa.
Keng Keng Keng! Những tiếng chuông liên tiếp vang lên truyền khắp hồng hoang.
Bên trong Oa Hoàng Thiên, Thanh Loan đứng bên cạnh Nữ Oa nhìn hình ảnh trên tế đàn, Thái Nhất và Côn Bằng đang dùng toàn lực công kích Ngũ Trang Quan. Một mảnh Sơn Hà hư ảnh bao phủ bầu trời Ngũ Tráng Quan, cho dù là Đông Hoàng Chung hay Côn Bằng Điện cũng không thể phá vỡ Sơn Hà phòng ngự. Cả một bầy yêu vây công Ngũ Trang Quan nhưng ngay cả môn hộ cũng không thể bước vào.
Thanh Loan hiếu kỳ hỏi: "Nương nương, Trấn Nguyên Đại Tiên do người an bài sao?"
Nữ Oa lắc đầu nói: "Không, ta chỉ an bài Bạch Cẩm thôi, ra tay nhiều sẽ dễ lưu lại dấu vết."
Thanh Loan lẩm bẩm nói: "Vậy mà Trấn Nguyên Đại Tiên lại chủ động ra tay giúp Nhân tộc. Hình như hắn là đại năng duy nhất trợ giúp Nhân tộc!"
"Thanh Loan!"
"Nương nương có gì phân phó?"
"Sau chuyện này, ngươi đi mời Trấn Nguyên Đại Tiên đến Oa Hoàng Thiên luận đạo."
Thanh Luân sửng sốt một chút, nhanh chóng đáp: "Vâng!"
Đột nhiên, thần sắc của Nữ Oa khẽ biến, nói: "Thanh Loan, ngươi ở đây thủ hộ, không được rời đi."
Thanh Loan cung kính đáp: "Vâng!"
Thân ảnh của Nữ Oa nương nương biến mất, một khắc sau xuất hiện trên vân sàng trong Oa Hoàng Cung, ngồi xếp bằng trên đó, ung dung hoa quý.
Bên ngoài, một thân ảnh sải bước đi vào, đó là Phục Hi.
Phục Hi bước vào bên trong đại điện, ngẩng đầu nhìn muội muội trên chủ vị, lúc này hắn cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Nữ Oa cười đưa tay ra, nói: "Đại huynh, mời ngồi!"
Phục Hi chắp tay hành lễ, cung kính nói: "Bái kiến Nữ Oa nương nương!"
Động tác của Nữ Oa cứng đờ, bất đắc dĩ nói: "Đại huynh, giữa chúng ta đâu cần đến mức này?"
Phục Hi đứng dậy bình thản nói: "Bây giờ, mọi thứ đều đã như mong muốn của ngươi. Nhân tộc đụng phải Yêu tộc, hai tộc tàn sát lẫn nhau gần như bị diệt sạch, đời tổ tiên đầu tiên đều đã sụp đổ."