Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 57: Thế giới đã không còn Hậu Thổ, Bình Tâm không còn Vu



Nữ Oa nói khẽ: "Tất cả những điều này là vì tương lai sau này."

"Cái gì mà sau này? Ngươi nhìn xuống hồng hoang mà xem, ngươi là Thánh mẫu mà lại tự tay chôn vùi bọn hắn, ngươi có nghe thấy gào thét bi thương của Nhân tộc không? Ngươi có thấy được oán niệm đang tràn ngập khắp hồng hoang không?"

Sau đó hắn thương cảm nói: "Trước khi thành Thánh, ngươi là người từ bi thiện lương cỡ nào chứ nhưng ngươi bây giờ lại quá nhẫn tâm."

Nữ Oa thở dài một hơi, nói: "Trước đó ta không nói cho ngươi biết là có nguyên nhân, vì ta lo lắng sẽ bị các Thánh Nhân khác thăm dò, phá hỏng kế hoạch của ta, bây giờ nên biết cũng đã biết, nói cho ngươi cũng không sao."

Phục Hi nhìn chằm chằm Nữ Oa.

"Ta đang lên kế hoạch đoạt vị cách nhân vật chính của thiên địa cho Nhân tộc."

Đồng tử Phục Hy co rút lại, hắn vô thức tiến về phía trước rồi kinh sợ hét lên: “Muội muội, ngươi có biết ngươi đang nói cái gì hay không?”

Từ thuở khai thiên lập địa đến nay, toàn bộ Long tộc, Phượng tộc, Yêu tộc và Vu tộc đều không được coi là nhân vật chính của thiên địa hoặc là nói không được coi là nhân vật chính vĩnh hằng của thiên địa, tất cả các tộc đều tranh giành và cướp đoạt nhưng không một ai có thể thành công. Bởi vậy có thể thấy được, việc trở thành nhân vật chính của thiên địa khó khăn đến cỡ nào. Muốn trở thành nhân vật chính của thiên địa phải nhận được sự yêu quý và công nhận của nó. Vậy mà bây giờ muội muội của hắn lại nói muốn một Hậu Thiên chủng tộc trở thành nhân vật chính của thiên địa, trong lòng Phục Hi dâng lên một cơn sóng lớn động trời, muội muội của hắn muốn cướp đoạt quyền lực thiên địa.

"Nhân tộc là con của ta, ta phải hoạch định tương lai cho bọn hắn."

Phục Hi bất an nói: "Ngươi làm vậy là đoạt vị cách với thiên địa."

"Vậy thì sao?"

"Sao đạo tổ có thể cho phép ngươi cướp đoạt quyền hành của thiên địa?"

"Không thử thì làm sao có thể biết được?"

“Ngươi là đang hồ nháo.” Phục Hy suy nghĩ một chút rồi nghiêm nghị nói: “Muội muội, ngươi có bao giờ từng nghĩ tới, vốn dĩ thiên địa không cần một nhân vật chính hay không? Khi Long tộc cường thịnh thì có Phượng tộc đối nghịch, khi Vu tộc cường thịnh lại có Yêu tộc đối nghịch, đây là sự cân bằng, thiên đạo vốn không có ý định thiết lập nhân vật chính của thiên địa."

Nữ Oa gật đầu, mỉm cười nói: “Ta biết nhưng ta vẫn muốn thử. Nếu không trở thành nhân vật chính của thiên địa thì Nhân tộc nhỏ yếu sẽ chỉ trở thành thức ăn cho các chủng tộc khác, đó là điều mà ta không muốn nhìn thấy. "

Phục Hi trầm mặc một lúc, rồi lắc đầu mất mát nói: “Ngươi là Thánh Nhân, tự có quyết định của riêng mình nhưng ta vẫn không hiểu tại sao ngươi lại muốn tàn sát Nhân tộc trong khi ngươi vì Nhân tộc mà đi cướp đoạt vị cách? Nhân tộc càng cường thịnh thì mới càng có lợi hơn cho ngươi mới đúng."

Nữ Oa lắc đầu, bất đắc dĩ nói: " Ta cũng không muốn như thế nhưng Nhân tộc thực sự quá yếu ớt, bọn hắn vốn không có tư cách tranh đoạt. Nếu muốn trở thành nhân vật chính của thiên địa, chắc chắn phải đi một con đường khác, hy sinh một thế hệ tộc nhân để đổi lấy khí vận gia thân và thiên địa vi hữu sau này."

"Nhân tộc có biết gì về những chuyện này không?"

"Đương nhiên không biết!"

Phục Hi trầm giọng nói: "Nhân tộc có quyền được lựa chọn, mặc dù có thể bọn hắn cũng chọn con đường này nhưng ít nhất bọn hắn cũng không oán hận."

"Những gì ta lựa chọn là tốt nhất cho bọn hắn, oán cũng tốt, hận cũng được, ta không quan tâm."

Phục Hi thở dài một hơi thật sâu nói: "Vu tộc sắp vong rồi?"

Nữ Oa gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Đại huynh, ngươi trở về đi! Trận chiến của Vu Yêu sắp diễn ra và Vu Yêu cũng sẽ kết thúc."

Phục Hi lắc đầu, cảm thán nói: "Ta sẽ không trở về"

Ánh mắt của Nữ Oa khựng lại, toàn bộ đại sảnh bỗng tràn ngập áp lực nặng nề.

Phục Hi mỉm cười nói: “Từ khi sinh ra đến nay, trước khi thành Thánh, Phục Hi ta chưa từng thẹn với thiên địa. Bây giờ là lần đầu tiên ta phụ sự tín nhiệm của Yêu tộc, cũng do ta nên Yêu tộc mới sắp lâm vào đường cùng, sau đó ta lại đứng phía sau giật dây bọn hắn tàn sát Nhân tộc, vừa phụ lòng của Yêu tộc lại hổ thẹn với Nhân tộc."

Nữ Oa nhíu mày nói: "Sư huynh, ngươi muốn làm gì?"

“Kiếp này ta sẽ tham gia trận chiến của Vu Yêu, dùng thân thể này để trả lại nhân quả mà ta đã mắc nợ cho Yêu tộc, nếu sau cuộc chiến này ta còn có thể sống sót trở về thì là do nhân quả. Nếu ta tử trận, may mắn lưu lại một tia Chân Linh, phiền Tiểu muội đưa ta đầu nhập vào Nhân tộc để ta có thể vĩnh viễn cống hiến sức lực của mình, trả lại nhân quả tàn sát hôm nay."

Nữ Oa chợt đứng lên, hạ xuống vân sàng phía dưới, lớn tiếng nói: "Ta tuyệt đối không đồng ý!"

Phục Hi nhẹ nhàng tiến lên, đứng trước mặt Nữ Oa, vươn tay vuốt nhẹ mái tóc dài của nàng, dịu dàng nói: “Đây là lựa chọn của ta. Nếu trong lòng ta bất bình thì một ngày nào đó chắc chắn sẽ lâm vào tâm ma. Hơn nữa, nếu bây giờ ta rời đi đột ngột, Đế Tuấn tất sẽ sinh lòng hoài nghi, kế hoạch của người sẽ có sơ hở, ta cần phải ở lại Yêu Đình."

"Đại huynh..."

"Tiểu muội, ngươi đã trưởng thành, ta đã không còn nhìn rõ nhưng đừng bao giờ đánh mất bản tâm."

"Đại huynh..."

“Đừng lo lắng, với thực lực của ta, tự vệ không phải là vấn đề.” Phục Hi xoay người bước ra ngoài, vừa đi ra khỏi đại sảnh liền bật cười, tiếng cười càng lúc càng xa.

Nữ Oa ngơ ngác đứng ở mép vân sàng, lẩm bẩm: "Đại huynh!"

Chương 171: Minh Hà đạo hữu

Linh Châu Tử từ bên ngoài đại điện thò đầu vào, cười hắc hắc nói: "Nương Nương, hôm nay đại lão gia rất cao hứng, còn đưa cho ta một cái ná cao su."

Nữ Oa nương nương phất tay, Linh Châu Tử kêu thảm một tiếng rồi tay bay ra ngoài, lóe lên một đạo lưu tinh rồi biến mất trên bầu trời.

Trong đại điện, ánh mắt của Nữ Oa dần trở nên kiên định, tự nhủ: “Đại huynh, cho dù ngươi có là Nhân tộc thì ta cũng sẽ mở ra một đại đạo huy hoàng cho ngươi." Thân ảnh Nữ Oa vặn vẹo một chút rồi biến mất.

...

Bạch Cẩm đi theo Hậu Thổ trên đại địa hồng hoang u ám, oán khí bao trùm bầu trời, âm hồn lệ quỷ gào thét, dường như phía nam Bất Chu Sơn đã biến thành tử địa.

Hậu Thổ mang Bạch Cẩm chạy càng ngày càng xa, sương mù xám xịt càng ngày càng dày đặc, quỷ ảnh ẩn hiện trong sương mù cũng càng ngày càng nhiều.

Bạch Cẩm siết chặt quần áo trên người, nhỏ giọng hỏi: "Nương nương, chúng ta đi đâu vậy?"

"Bạch Cẩm!"

"Ta ở đây!"

"Lần trước ngươi nói ở giữa thiên địa hẳn là có một nơi thu nhận quỷ hồn."

Bạch Cẩm dừng lại nhìn Hậu Thổ, trong lòng dâng lên một nỗi thương cảm chua xót.

Hậu Thổ cũng dừng lại, quay đầu cười dịu dàng nói: "Ngươi sao vậy?"

Bạch Cẩm cười ngây ngô nói: "Ta hơi khó hiểu, tại sao nương nương lại đột nhiên hỏi về chuyện này."

Hai người tiếp tục đi về phía trước.

Hậu Thổ nhàn nhạt nói: "Nhân tộc bị tàn sát, quỷ hồn trôi nổi khắp thiên địa. Ta muốn cho bọn hắn một chỗ dung thân, nếu có thể thì ta muốn cho bọn hắn một sinh mệnh khác."

"Nương nương từ bi!"

"Ngươi nói xem, ở nơi luân hồi sẽ phải có cái gì?"

"Có lẽ là cần nhân viên quản lý đi! Nếu không thì vô số quỷ hồn này tràn vào, chẳng phải là sẽ rất lộn xôn sao."

"Có lý!"

"Còn một vấn đề nan giải nữa chính là những linh hồn này luân hồi như thế nào cũng nên có một điều lệ."

Hậu Thổ ung dung nói: “Xóa sạch đi ký ức rồi khôi phục lại 'ba hồn bảy phách' về tối bổn nguyên là được rồi. Còn về điều lệ, các chủng tộc giữa thiên địa có thể được chia làm Lục đạo, Thượng Nhị đạo, Trung Nhị đạo và Hạ Nhị đạo, vòng luân hồi của mỗi linh hồn nên có sự khác biệt, người sống một đời sau khi chết sẽ được thẩm phán, người sống thiện lương thì luân hồi ở Thượng Nhị đạo, người bình thường vào Trung Nhị đạo và người sống gian ác luân hồi ở Hạ Nhị đạo."

Bạch Cẩm trợn tròn mắt, hắn còn định nhắc nhở một chút, không ngờ Hậu Thổ nương nương đã nghĩ ra toàn bộ. Hắn nghiêm túc chắp tay hành lễ, cúi đầu nói: "Nương Nương cơ trí, đệ tử bái phục."

Hậu Thổ cười nói tiếp: "Cũng nên có nơi trừng trị, khi còn sống làm điều ác thì nghiệp lực sẽ dính vào người, muốn luân hồi phải chịu trừng phạt trước…"

Trên đường đi, chủ yếu chỉ có Hậu Thổ nói chuyện, Bạch Cẩm chỉ lắng nghe và đề cập đến một số điểm mấu chốt, chẳng hạn như Quỷ Môn Quan, Tam Sinh Thạch, Vọng Hương đài và những thứ tương tự.

Cảnh vật xung quanh càng ngày càng biến hóa lớn hơn, một mảnh tối tắm mờ mịt, thổ địa dưới chân cũng biến thành màu đỏ sẫm, từng đạo ám lôi phích lịch xẹt ngang bầu trời trông rất kinh khủng.

"Nương Nương, đây là nơi nào?"

“Đây là Huyết Hải dưới đáy hồng hoang!” Một âm thanh u ám vang lên trong thiên không.

Đột nhiên Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện một thân ảnh chậm chạp, chính là một lão giả mặc huyết sắc trường bào thêu hoa văn kim sắc, bên trong vẻ tà dị lại mang theo vẻ tôn kính.

Hậu Thổ chắp tay hành lễ nói: "Minh Hà đạo hữu."

Minh Hà chắp tay hành lễ nói: "Ta đang bế quan ở Huyết Hải, đột nhiên tâm huyết dâng trào, cảm nhận được sự xuất hiện của khách quý nên đặc biệt tới nghênh đón, hóa ra là Hậu Thổ Tổ Vu đến. "

Bạch Cẩm đứng đằng sau Hậu Thổ lặng lẽ quan sát Minh Hà, sau này là thời đại của Thánh Nhân, vị này chính là một trong số cường giả mạnh nhất trong thiên địa.

Hậu Thổ ôn hoà nói: "Bạch Cẩm, không được thất lễ."

Bạch Cẩm vội vàng chắp tay thi lễ, nói: "Bái kiến sư thúc!"

"Ừm." Minh Hà bấy giờ mới chú ý tới bên cạnh còn có một con chim nhỏ, bèn giật mình nói: "Ngày trước ta đã từng gặp ngươi ở Oa Hoàng Cung, là đệ tử của Thông Thiên đạo huynh đúng không! Đứng lên đi."

"Đa tạ sư thúc." Bạch Cẩm đứng thẳng người dậy.

Minh Hà nghi hoặc hỏi: "Hậu Thổ đạo hữu không ở hồng hoang đại địa mà lại đến Huyết Hải của ta làm gì?"

"Là do Phụ Thần cho gọi ta về."

Sắc mặt Minh Hà đại biến, hắn kinh hãi nói: "Chẳng lẽ Bàn Cổ đại thần vẫn còn ý định lưu lại?"

Hậu Thổ lắc đầu, nói: "Đạo hữu, không cần kinh sợ đến thế, thân thể phụ thần hóa hồng hoang, dĩ nhiên ý chí hồng hoang cũng chính là ý chí của phụ thần."

Lúc này Minh Hà mới thở phào nhẹ nhõm, nếu Bàn Cổ đại thần vẫn còn linh trí sót lại, vậy thì quá đáng sợ rồi.

Hậu Thổ nói tiếp: "Đạo hữu, có thể cho phép ta được hành sự ở huyết hải không?"

Minh Hà cau mày không đáp, có hơi chần chừ.

Bạch Cẩm há hốc mồm, vẫn là không nói gì thì hơn, làm người không thể kiêu ngạo, làm hạc cũng thế, lúc lão đại nói chuyện, bản thân hắn làm gì có chỗ mà chen mồm vào nói leo.

Một lát sau, Minh Hà mới nói: "Nếu hông làm xấu tới căn cơ huyết hải ta thì tuỳ ngươi vậy."

"Đa tạ đạo hữu!"

Hậu Thổ tiếp tục đi về phía Huyết Hải, Bạch Cẩm chỉ yên lặng đi theo sau.

Một lát sau, ba người đã đến được Huyết Hải mênh mông, huyết khí tanh nồng xộc thẳng vào mặt, cho dù có phong bế ngũ quan cũng khó mà chống lại huyết khí này khiến Bạch Cẩm bị sặc suýt nữa nôn mửa.

Chương 172: A Tu La tộc

Huyết Hải cuồn cuộn, từ trong đó có vô số đạo thân ảnh nổi lên, nam tử mang bộ mặt hung dữ đang khom người, trông vô cùng xấu xí, nữ tử thì lại mặc trên người một tấm lụa mỏng lộ ra bắp đùi, trông cực kỳ xinh đẹp mị hoặc.

Toàn bộ những người này đều quỳ trên mặt Huyết Hải, cung kính hô lên: "Bái kiến giáo chủ!" Âm thanh vang vọng khắp Huyết Hải.

Hậu Thổ kinh ngạc nói: "Đây lại là một chủng tộc hoàn toàn mới!"

Minh Hà hờ hững nói: "Huyết Hải nằm ở tầng thấp nhất của hồng hoang, thời gian gần đây có vô số quỷ hồn phiêu đãng mà đến, sa vào trong biển máu, bản toạ cảm thấy thương hại nên mới hợp nhất bọn chúng với huyết Hải chi lực tạo ra một chủng tộc hoàn toàn mới, tên là A Tu La tộc, lập ra Tu La giáo, còn ta làm giáo chủ."

Hậu Thổ cảm thán, nói: "Minh Hà đạo hữu sáng lập ra một tộc mới, chỉ đứng sau Nữ Oa nương nương thành Thánh khi xưa."

Minh Hà xua xua tay nói: "Ta không dám so sánh với Nữ Oa nương nương, Tu La tộc hình thành là công đức trên trời giáng xuống, ta chỉ là thành trảm Nhị Thi Chuẩn Thánh mà thôi, cuối cùng không thể ngộ ra bản ngã, quả thật là đáng tiếc."

Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn Minh Hà giáo chủ, vẫn luôn có cảm giác hắn đang giả bộ.

Hậu Thổ cười nói: "Với tính cách của đạo hữu, ngộ ra bản ngã của chính mình chỉ là vấn đề thời gian."

Minh Hà gật đầu, vừa cười vừa nói: "Cảm tạ cát ngôn của Tổ Vu."

"Phụ thân, phụ thân." Một tiếng nói trong trẻo vang lên.

Một tiểu nữ hài mặc trường bào lộng lẫy đang chạy nhanh như bay trên mặt biển đến, gần tới bờ biển thì nàng nhảy lên một cái, bổ nhào về phía Minh Hà giáo chủ.

Minh Hà giáo chủ giơ tay ôm nàng vào lòng, tiểu nữ hài lại cười rộ lên khanh khách.

Hậu Thổ nghi hoặc hỏi: "Vị này là?"

"Nàng là người hoàn mỹ nhất trong A Tu La tộc mà ta sáng lập ra, là A Tu La duy nhất không bị huyết hải ăn mòn, cũng chính là nữ nhi của ta."

Minh Hà giáo chủ vỗ vỗ lưng tiểu nữ hài, nói: "La Sát, mau xuống bái kiến Hậu Thổ Tổ Vu."

Tiểu nữ hài nghe vậy thì nhảy từ trong lồng ngực Minh Hà giáo chủ xuống, bắt chước cử chỉ chắp tay thi lễ, nói: "La Sát Nữ bái kiến Hậu Thổ Tổ Vu."

Hậu Thổ gật gật đầu, cười nói: "Quả thực là một nữ hài xinh đẹp khéo léo, sau này phúc duyên nhất định dồi dào."

Minh Hà dắt La Sát Nữ rồi nói: "Nếu Hậu Thổ đạo hữu là do hồng hoang ý chí triệu hoán mà đến, vậy thì ta sẽ không hỏi những việc ngươi làm nữa."

Hậu Thổ gật gật đầu, nói: "Đa tạ đạo hữu."

Minh Hà dắt theo La Sát Nữ rời khỏi Huyết Hải, đạp lên mặt biển, La Sát nữ quay đầu lại cười hi ha, lại còn làm cả mặt quỷ với Bạch Cẩm, sau cùng thân ảnh hai người đều biến mất hoàn toàn giữa Huyết Hải.

Vô số thân ảnh A Tu La cũng đồng loạt chìm vào Huyết Hải, mặt biển tĩnh lặng không chút dao động tựa như một khối huyết ngọc.

Dưới đáy Huyết Hải, Minh Hà dắt theo La Sát Nữ chậm rãi mà đi, hắn hỏi: "La Sát, vừa nãy tại sao ngươi lại cười vui vẻ với thiếu niên đó?"

La Sát nữ lập tức sôi nổi, ngây thơ hồn nhiên đáp: "Ta cảm thấy hắn rất khác biệt! Không hề giống với tộc nhân của ta, nhìn rất là… ừm, rất là chân thật! Hì hì, lại còn tuấn mỹ nữa."

"Hắn giả bộ cả đấy, sau này gặp phải nam nhân đẹp mắt thì phải tránh xa một chút." Minh Hà không mấy thoải mái mà nói.

"Phụ thân, vì sao thế?"

"Trong hồng hoang có rất nhiều kẻ lừa đảo, nam nhân càng đẹp thì lại càng biết cách lừa đảo, ta sợ ngươi sẽ bị lừa mất."

"Ồ! Ta biết rồi, vậy sau này ta sẽ chơi với những người vừa xấu vừa chân thật."

"Ha ha, nữ nhi thật ngoan."

...

Trên bờ Huyết Hải, Hậu Thổ đang ngồi khoanh chân trên mặt đất, nàng nói: "Bạch Cẩm, giúp ta hộ pháp!"

"Vâng!" Bạch Cẩm cung kính đáp lại, sau đó thẳng người đứng ở bên cạnh.

Thời gian chậm rãi trôi qua, một ngày, hai ngày, chín ngày, nửa tháng, ba tháng.

Bạch Cẩm đứng thẳng bên cạnh Hậu Thổ, phóng thích tiên lực hình thành một vòng phòng hộ che mưa che gió cho Hậu Thổ, cố gắng giữ một phen tâm ý tới cuối cùng. Sau khi hoá luân hồi, Hậu Thổ bèn đem nó gạt bỏ đi, bình tâm lúc ra nhưng lúc bình tâm đó có còn là Hậu Thổ hay không?

Bạch Cẩm cũng không biết, trong lòng hắn cảm thấy hơi thương cảm, tuy tiếp xúc với Hậu Thổ nương nương không nhiều nhưng lại được nàng chiếu cố không ít.

...

Thiên Đình, bên trong Nhất Trọng Thiên tràn ngập hoả diễm rực rỡ, một thanh hắc ám trường kiếm phóng lên trời, bạo ngược sát ý xông phá ba mươi ba trọng thiên.

Bàn Cổ điện, một lá cờ đen xông ra, cờ đen lay động. Grao vù vù! Âm thanh quỷ khóc sói gào vang lên lẫn với âm phong, mây đen cuồn cuộn phủ kín thiên địa, tất cả chúng tiên thần trong hồng hoang đều cảm nhận được nguyên thần mát lạnh.

Mười một vị Tổ Vu xông ra từ bên trong Bàn Cổ điện.

Đế Giang một tay giữ cờ đen, cười ha hả nói: "Yêu tộc nên diệt vong rồi!"

Mười vị Tổ Vu còn lại cũng lộ ra vẻ phấn khích tới phát điên, cuối cùng cũng đợi đến ngày này rồi, tiêu diệt Yêu tộc, Vu tộc ta sẽ được coi như độc tôn thiên hạ!

...

Bên cạnh Huyết Hải, đột nhiên Hậu Thổ trợn mắt, ánh mắt hiện lên sự thất vọng mất mát, thân thể phiêu bồng mà lên, quay đầu nhìn về phía đường đi, nơi đó chính là hồng hoang đại địa, nàng nhìn thấy mười một vị huynh đệ tỷ muội, còn có ngàn vạn tộc nhân, có biết bao nhiệt huyết và dũng khí.

Chương 173: Quyết định của Hậu Thổ

Hậu Thổ cất giọng thầm thì bi thương: "Tại sao lại là ta?"

"Nương nương."

"Nếu như mười hai Tổ Vu không được đầy đủ, vậy thì cũng không có cách nào để bày ra đại trận Đô Thiên Thần Sát, Vu tộc ta lấy gì chống lại đại trận Chu Thiên Tinh Đấu của Yêu tộc? Mười một vị huynh đệ tỷ muội của ta, còn có ngàn vạn tộc nhân, Sao bọn hắn có thể sống sót dưới sự tấn công của Yêu tộc đây?"

"Nương nương, tuy ta không biết người đang nói cái gì nhưng ta cảm thấy mọi chuyện đều có cơ hội hoá giải, nếu quả thực không được thì chúng ta không làm nữa."

Hậu Thổ lắc đầu, ngẩng lên nói: "Đây là ý chí của Phụ Thần, oán niệm tràn ngập thiên địa cũng là thời điểm thích hợp nhất nhưng Vu tộc ta nên làm thế nào đây! Phụ Thần, đây chính là lựa chọn của người sao?"

Bạch Cẩm thở dài một hơi, một bên là yêu cầu của thiên địa, một bên là tồn vong của tộc nhân, lúc này chính là thời điểm khiến Hậu Thổ cảm thấy đau khổ dày vò nhất, Hậu Thổ có tấm lòng đại từ đại bi bậc nhất lại chỉ có thể đi trên một con đường.

Hậu Thổ nhìn Bạch Cẩm, yếu ớt nói: "Bạch Cẩm, ngươi nói xem ta nên lựa chọn như thế nào?"

"Cho dù nương nương lựa chọn như thế nào ta cũng sẽ ủng hộ và tin tưởng nương nương." Bạch Cẩm cung kính nói.

Hậu Thổ cười khổ, ung dung nói: "Từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, ngươi đã nói ta có tấm lòng đại từ bi, liền tôn xưng ta làm nương nương."

Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Người như ta không có ưu điểm gì ngoài việc nhìn người rất chuẩn, nương nương đem đến cho ta một cảm giác hoàn toàn khác biệt với những người khác trong Vu tộc."

Hậu Thổ đưa tay lên xoa xoa đầu Bạch Cẩm, ôn nhu nói: "Bạch Cẩm, ngươi đã tôn ta là nương nương, vậy thì ta cũng không thể để ngươi thất vọng, chờ sau khi ta chết, ngươi hãy trở về Đông Hải, đừng đến Vu tộc nữa."

"Nương nương." Bạch Cẩm nhìn Hậu Thổ, ánh mắt mang theo vẻ thương cảm, sau đó kiên định gật đầu.

Hậu Thổ đẩy tay ra, Bạch Cẩm nhẹ nhàng bay về phía sau, rơi vào khoảng hàng ngàn cây số phía xa.

Hậu Thổ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lớn tiếng hét lên: "Ta trông thấy chúng sinh hồng hoang sau khi chết không có nơi lưu giữ hồn phách, lưu lạc trong thiên địa. Hiện giờ Hậu Thổ nguyện lấy thân mình hoá luân hồi, vì chúng sinh mà tìm một chỗ để hồn phách luân hồi, thưởng thiện phạt ác. Sau khi chúng sinh chết, không thành tiên đạo, không thành thần đạo, không thành ma đạo, đều được luân hồi, thiết lập lục đạo là: Thiên đạo, A Tu La đạo, nhân đạo, súc sinh đạo, ác quỷ đạo, địa ngục đạo. Lúc sinh thời là người lập được công đức to lớn thì có thể thành Thiên Đạo, tiêu dao tự tại. Kẻ chém giết ngang tàn thì vào A Tu La Đạo, không thiện không ác thì vào Nhân đạo, ác nghiệp quá lớn thì vào súc sinh đạo, còn cực kỳ lớn vào ác quỷ đạo, địa ngục đạo. Lục đạo luân hồi, hiện!"

Âm thanh thật lớn của Hậu Thổ truyền khắp hồng hoang, uy áp cường đại dâng lên trong thiên địa. Ngay lập tức, thiên địa đang sáng sủa bỗng tối sầm lại.

Ầm! Minh Hà giáo chủ từ trong huyết hải xông thẳng lên trời, chân giẫm lên Nghiệp Hoả Hồng Liên, đứng trên huyết hải, bộ dạng hắn khó tin mà nhìn Hậu Thổ, nàng lại dám làm như thế, không muốn sống nữa sao?

Bach Cẩm kính cẩn khom lưng hành lễ, cử chỉ tôn kính.

Minh Hà do dự một lúc rồi cũng xoay người hành lễ.

Hậu Thổ hiện ra hình dạng Tổ Vu, ngửa mặt lên trời rít lên một tiếng, âm thanh chấn động hồng hoang, thân thể Tổ Vu xông thẳng lên trời, phát ra hào quang sáng chói. Rầm! Huyết Hải lập tức trào lên một cơn sóng gió động trời.

Bên trong hào quang sáng chói, Hậu Thổ Tổ Vu dần dần tiêu biến, bóng tối bao phủ hồng hoang xoay tròn rồi hình thành sáu vòng xoáy khổng lồ.

Đột nhiên Thái Thượng trên Thủ Dương Sơn đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên trời. Trong Côn Luân Sơn Ngọc Hư Cung, Nguyên Thuỷ cũng đứng dậy đi ra ngoài, đứng trên đỉnh núi, một thân đạo bào tung bay.

Thân ảnh Thông Thiên chợt lóe, hiện lên trên bầu trời Kim Ngao Đảo.

Oa Hoàng Thiên Nữ Oa nương nương, ngoại thế tịnh thổ tiếp Dẫn Thánh Nhân, Chuẩn Đề Thánh Nhân, toàn bộ đều đứng dậy hướng mắt nhìn lên trời.

Trên Thiên Đình, Đế Tuấn cười ha hả: "Lão thiên cũng giúp ta! Lão thiên cũng giúp Yêu tộc ta!"

Tại Vu tộc, mười một vị Tổ Vu đều hết sức hoảng sợ, cờ diệt yêu vừa luyện thành cũng không thơm nữa, những người còn lại trong Vu tộc cũng không khỏi kinh hoảng, bọn hắn có thể cảm nhận được Hậu Thổ Tổ Vu đã vẫn lạc.

Sáu lốc xoáy khổng lồ kia tiếp xúc rồi hợp thành một hình chiếu thế giới, kiến trúc khắp nơi bên trong thế giới hình thành: Quỷ Môn Quan, Hoàng Tuyền Lộ, Bỉ Ngạn Hoa, Vong Xuyên Hà, cầu Nại Hà...

Vô số oan hồn lệ quỷ rời rạc vất vưởng bên trong hồng hoang gào thét hoá thành một cỗ khói đen bay lên, khó mà chống cự tiến vào bên trong hình chiếu thế giới kia.

Hình chiếu thế giới rơi xuống phía dưới, vô thanh vô tức chìm vào lòng đất hồng hoang, sau đó những âm thanh ầm ào không ngừng truyền ra, toàn bộ hồng hoang đều đang dao động.

Giữa thiên địa tối tăm bỗng có một mảnh Kim Vân thật lớn xuất hiện, Công Đức Kim Vân bay xuống phía dưới, chìm vào lòng đất.

Công Đức vô lượng tiến vào hình thành U Minh thế giới, một bóng người lờ mờ dần dần ngưng thực bên trong Công Đức, tướng mạo giống với Hậu Thổ đến chín phần, chỉ là thiếu một chút sắc sảo, thêm một chút nhu hoà.

Nữ tử vung tay lên, bên trong Công Đức vô phân ra một tầng bay ra.

Biên giới Huyết Hải, trên đỉnh đầu của Bạch Cẩm xuất hiện một đoá Công Đức Kim Vân, trong nháy mắt liền tiến vào bên trong cơ thể.

Bạch Cẩm quỳ lạy, cảm kích nói: "Đa tạ Hậu Thổ nương nương!"

Chương 174: Thế giới đã không còn Hậu Thổ, Bình Tâm không còn Vu

Đột nhiên bên trong U Minh thế giới hiện lên một sách một bút, nữ tử duỗi tay ra, một sách một bút ấy lập tức rơi vào lòng bàn tay, nàng ngẩng đầu nói: "Bình tâm xuất, luân hồi lập, Hậu Thổ không còn Vu!"

Không kém gì so với uy áp của Thánh Nhân lúc càn quét hồng hoang, vô tận chúng sinh nhất thời đều cảm nhận được trên thân có thêm một tầng giam cầm.

Bạch Cẩm quỳ xuống đất bái lạy, lớn tiếng kêu: "Tán dương nương nương có công đức vô lượng, đại từ đại bi."

Thái thượng trên Dương Thủ Sơn, Nguyên Thuỷ trên Côn Luân Sơn, Thông Thiên trên Kim Ngao Đảo, Oa Hoàng Thiên Nữ Oa, Tây phương tịnh thổ Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề, tất cả đều xoay người hành lễ, Hậu Thổ lấy lòng đại từ bi lập xuống luân hồi cho nên bọn hắn cần phải làm lễ.

Vô tận chúng sinh của hồng hoang đều cúi người xuống, cung kính hô lên: "Bái kiến Bình Tâm nương nương đại từ đại bi."

Uy áp bao phủ khắp hồng hoang tiêu tán đi, thiên địa tối sầm cũng sáng trở lại như ban ngày. Chúng sinh đứng lên, một phen hoảng hốt, sau đó thi nhau nhao nhao bàn tán ầm ĩ.

...

Trên không trung Bàn Cổ Điện, Chúc Dung cười to hào sảng rồi hô lên: "Ha ha ha, Thánh Nhân, Vu tộc ta cũng xuất hiện một vị Thánh Nhân, cái gì mà không có Hồng Mông Tử Khí thì không thể thành Thánh, con mẹ nó toàn là nói láo cả. Đại ca, chúng ta đi gặp tiểu muội thôi."

Đế Giang cũng không khỏi lộ ra vẻ vui mừng, nói: "Đi!"

Chúng Tổ Vu chạy ầm ầm hướng về phía huyết hải.

Huyết Hải nằm ở tầng thấp nhất dưới hồng hoang, hiện giờ cũng chính là môn hộ của U Minh thế giới.

Bên trên huyết hải, Minh Hà đứng thẳng, cảm khái mà nói: "Hậu Thổ Tổ Vu đại từ đại bi, ta đây không thể so bì!"

Bạch Cẩm cũng đứng dậy từ dưới đất, thần sắc mang theo sự thương cảm, Hậu Thổ đã không còn nữa.

Rầm! Mười một cỗ khí tức mãnh liệt xông ra huyết hải khiến cho toàn bộ huyết hải ầm ầm nổi sóng lớn.

Bên trong U Minh thế giới, thần sắc Hậu Thổ khẽ biến, cánh tay vung lên, thân ảnh trước mặt Bạch Cẩm lập tức biến mất.

Minh Hà hơi cau mày một chút, sau đó thân ảnh hắn cũng biến mất trên không trung huyết hải.

"Ha ha ha, tiểu muội, chúng ta tới tìm ngươi đây." Một giọng cười càn rỡ vang lên thật lớn.

Thân thể khổng lồ của mười một vị Tổ Vu xuất hiện phía trên Huyết Hải, nhất thời bọn hắn đều cảm nhận được một màn chướng trong không gian, bước ra một bước vọt thẳng vào trong.

Bên trong U Minh thế giới yên ắng tĩnh mịch, Bình Tâm đang đứng rất an tĩnh. Rầm! Mười một vị Tổ Vu lập tức xông vào trong.

Đế Giang cười ha hả, nói: "Ta còn tưởng muội tử muốn rời bỏ chúng ta mà đi rồi chứ! Trêu chọc ta suýt chút nữa thì phát khóc, tiểu muội, ngươi thật là nghịch ngợm!"

Chúc Cửu Âm đắc ý nói: "Kế hoạch của muội muội quả thực rất hay, nhất cử liền trở thành Thánh Nhân, để ta xem bây giờ Yêu tộc làm thế nào tranh phong với chúng ta? Đến cả Nữ Oa cũng không thể khiến ta hoảng sợ."

Huyền Minh hưng phấn kêu lên: "Tỷ tỷ, chúng ta cùng nhau đi tiêu diệt Yêu tộc."

Mười một vị Tổ Vu ai nấy đều vô cùng phấn khởi, hai mắt đỏ rực giống như hiện giờ bọn hắn đã san bằng được Yêu tộc, trở thành nhân vật chính trong thiên địa.

Bình Tâm chắp tay thi lễ, nói: "Địa phủ Bình Tâm bái kiến chư vị Tổ Vu!"

Mười một vị Tổ Vu lập tức sững sờ, tiếng cười ngưng bặt, trong lòng bọn hắn dâng lên một cỗ bất an.

Đế Giang cau mày, nói: "Tiểu muội, ngươi như vậy là có ý gì?"

Bình Tâm đứng dậy, bình thản nói: "Thế giới đã không còn Hậu Thổ, Bình Tâm không còn Vu."

Chúc Cửu Âm không thể tin nổi nói: "Ngươi muốn vứt bỏ thân phận Tổ Vu của mình? Muốn vứt bỏ huynh muội ta ư?"

Bình Tâm yếu ớt thở dài, nói: "Tổ Vu Hậu Thổ đã hoá thân luân hồi, ta là Bình Tâm thần linh."

Đế Giang chân thành nói: "Chúng ta không quan tâm, tiểu muội, trở về đi? Chẳng lẽ ngươi muốn vứt bỏ chúng ta mà đi? Ngươi nghĩ xem Hậu Thổ bộ lạc của chúng ta, còn có hàng ngàn vạn tộc nhân đều đang đợi ngươi!"

Ánh mắt Bình Tâm hơi dao động, nhưng nàng lại lắc đầu, ảm đạm nói: "Bình Tâm không thể rời khỏi nơi luân hồi, chi bằng mấy vị đạo hữu hãy về đi!"

Chúc Dung phẫn nộ kêu lên: "Ngươi trở thành Thánh rồi liền xem thường huynh đệ bọn ta?" Nói rồi bèn vươn tay ra chộp lấy Bình Tâm.

Bình Tâm vung tay lên, sức mạnh dời núi lấp biển không có cách nào chống lại mênh mông tuôn ra, trong nháy mắt, mười một vị Tổ Vu "bịch" một tiếng liền biến mất khỏi U Minh thế giới.

Bình Tâm chậm rãi hạ tay xuống, thở dài một hơi, ánh mắt tràn ngập vẻ thê lương nhìn xung quanh địa phủ, địa phủ ầm ầm biến động, từng tòa kiến trúc đột ngột mọc lên từ dưới đất.

...

Không hỗn loạn như hồng hoang đại lục, Kim Ngao Đảo phía trên Đông Hải vô cùng yên bình.

Bên trong Bích Du Cung, Thông Thiên đang ngồi khoanh chân.

Đột nhiên Bạch Cẩm hiện lên, hắn quay đầu nhìn xung quanh một chút, lần này ấy vậy mà không bị choáng, hắn lập tức quỳ xuống bồ đoàn, cung kính nói: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"

Thông Thiên gật đầu, nói: "Cảm giác lần này như thế nào?"

Bạch Cẩm cúi đầu, bộ dạng thương cảm, nói: "Sư phụ, chuyện Nhân tộc bị diệt cũng có một phần nghiệp lực của đệ tử, trong lòng đệ tử khó có thể cảm thấy bình an, sau này sợ sẽ bị tâm ma quấy nhiễu."