Hồng Mai Vẫn Rực Rỡ, Nhưng Người Xưa Còn Đâu

Chương 3



Ta như lần đầu nhận ra nam nhân trước mặt. Từ lúc đó ta đã biết, nam nhân không thể tin tưởng được, muốn thoát khỏi địa ngục này, phải dựa vào chính mình.

3.

Từ khi có tin giải tán quân kỹ, Bùi Thanh Phong biết không ít người đã lén lút tìm ta để đưa ta đi. Nhưng hắn ta chưa từng hỏi han, cũng chẳng hề tuyên bố chủ quyền. Như thể hắn ta tin chắc ta sẽ không đi theo bất kỳ ai.

Hắn ta khẽ c.ắ.n vào tai ta, bị ta nghiêng đầu tránh đi.

Hắn ta cười khẩy:

"Tính khí không nhỏ. Sau khi ta thành thân với Công chúa, giữa chúng ta cũng sẽ không có gì thay đổi. Ta đã mua một viện t.ử ở ngoại thành, sau này đó sẽ là nhà của chúng ta."

Dường như hắn ta đã quên cành mai đỏ năm ấy đặt trên bệ cửa sổ của ta. Cũng quên rằng hai năm trước, khi tìm lại được ta, hắn ta từng nâng niu ta như báu vật và nói:

"Hồng Liễu, đợi khi không còn chiến tranh nữa, ta sẽ cưới nàng về nhà.”

Người hắn ta thực sự muốn cưới là đích nữ tài sắc vẹn toàn của Kỳ gia. Còn ta trong mắt hắn ta đã trở thành một quân kỹ.

Ai cũng có thể từ bỏ ta, nhưng ta không thể từ bỏ chính mình.

Ta mỉm cười, ngoan ngoãn dựa vào lòng hắn ta không nói gì.

Bùi Thanh Phong không biết, trước khi đến đây gặp hắn ta, ta đã gửi tin cho một Bách phu trưởng tên Trịnh Uyên. Ta đã đồng ý với hắn.

Ngày Bùi Thanh Phong đại hôn với Công chúa, ta sẽ về Giang Thành thành thân với hắn.

Ta chỉ có cách này để thoát khỏi địa ngục này. Đại thắng lần này, cho phép các tướng sĩ mang theo quân kỹ mà bọn họ ưng ý là một ân điển. Vừa hay Trịnh Uyên muốn đưa ta đi, vừa hay hắn không phải người xấu.

Triều đình phái người tuyên chỉ, các tướng lĩnh sẽ về kinh lĩnh thưởng trước.

Tối đó Bùi Thanh Phong thiết yến chiêu đãi các quan viên, trong trướng rượu thịt linh đình, những người đó cảm thấy nhàm chán, không biết ai đã nhắc một câu:

"Nghe nói Kỳ Hồng Liễu đang ở đây?"

Ánh mắt bọn họ đảo qua đảo lại, có chút ý tưởng khác:

"Từ lâu đã nghe danh Mẫu Đơn Kinh thành, không chỉ thông thạo cầm kỳ thi họa, ngay cả vũ nghệ cũng là tuyệt đỉnh, không bằng gọi nàng ta lên múa một điệu trợ hứng?"

Chỉ là múa, đã là bọn họ nể mặt lắm rồi. Bùi Thanh Phong không có lý do để từ chối.

Khi hắn ta sai người mang y phục múa đến, ta đang bôi t.h.u.ố.c lên người. Bộ y phục múa đó gần như trong suốt, mặc vào chỉ đủ che thân, càng không thể che được những vết tím bầm do Bùi Thanh Phong để lại.

Ta cầm y phục im lặng không nói.

Người đứng đợi bên ngoài trướng sốt ruột thúc giục: "Sao thế? Không biết mặc à? Có cần ca ca giúp không?"

"Ta không thể múa được."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Hắn ta ngớ ra, rồi bước thẳng vào.

"Bùi Tướng quân lệnh ngươi hiến vũ, ngươi dám không đi?"

"Đúng vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta rút từ dưới gối ra thanh đoản đao mà Bùi Thanh Phong từng tặng ta để phòng thân, tay cầm đao đ.â.m xuống đùi. Trong chớp mắt m.á.u phun ra.

Ta lạnh lùng nói:

"Ta đã nói rồi, ta không thể múa được."

Người đó bị ta dọa sợ, vội vã chạy đi báo cáo.

Khi Bùi Thanh Phong dàn xếp xong những người đó quay lại, toàn thân mang theo khí lạnh.

Hắn ta nhìn vết thương chưa băng bó của ta, im lặng hồi lâu rồi hỏi:

"Bây giờ khác xưa rồi Hồng Liễu. Chỉ là bảo nàng múa một điệu, với thân phận như nàng, có tư cách gì mà từ chối?"

Ta ngẩng mặt nhìn hắn ta, thản nhiên hỏi:

"Trong mắt ngươi, ta là thân phận gì?"

Hắn ta liếc mắt nhìn ra ngoài trướng, hừ lạnh một tiếng:

"Xem ra ta đã quá nuông chiều nàng rồi, ngày mai bọn ta về kinh, ngoại trừ những người đã viết hôn khế với tướng sĩ, những quân kỹ khác theo luật đều phải vào khổ diêu, nàng cũng đến đó mà rèn giũa tính tình đi, đợi ta báo cáo công tác ở Kinh thành xong sẽ đến đón nàng."

Ta đột ngột ngẩng đầu. Hắn ta muốn đưa ta vào khổ diêu?

Hắn ta nhìn ta chằm chằm một lúc, rồi xoay người định đi.

Ta biết Trịnh Uyên đã soạn hôn khế. Sau khi Bùi Thanh Phong khởi hành ngày mai, Trịnh Uyên cũng sẽ đưa ta về Giang Thành. Hắn ta cưới Công chúa của hắn ta. Ta gả đi của ta. Có lẽ đời này, đây là lần gặp mặt cuối cùng.

"Bùi Tướng quân."

Ta hiếm khi gọi hắn ta như vậy.

Bùi Thanh Phong sững người, dừng bước. Ta thi lễ với hắn ta, cảm tạ sự che chở của hắn ta trong hai năm qua.

"Một đường bình an, Hồng Liễu không tiễn được."

4.

Sau khi Bùi Thanh Phong trở về trướng, tâm phúc đến báo, thám t.ử vẫn luôn dò thám bên ngoài trướng của Hồng Liễu đã đi rồi.

Người đó đi xa như vậy cùng với quan viên triều đình, lại quan tâm đến Kỳ Hồng Liễu như thế, nhìn là biết ngay là người của Công chúa

 Đương kim Hoàng đế chỉ có một Thái t.ử bệnh tật, Tuyên Hoa Công chúa là tiểu nữ nhi duy nhất của ông ta, từ nhỏ đã được sủng ái.

Hoàng đế từng nói, một nửa tài sản của hoàng gia sẽ là của hồi môn của Tuyên Hoa. Cưới nàng ta được không chỉ là của cải. Một khi Thái t.ử có chuyện gì bất trắc, rất có thể Trần quốc sẽ mở tiền lệ Nữ đế đăng cơ.

Một nữ t.ử làm sao nắm giữ thiên hạ, người thực sự có quyền lực chỉ có thể là người nàng ta dựa vào.

Năm đó các công t.ử thế gia Kinh thành ai cũng yêu mến Kỳ Hồng Liễu, nhưng ai cũng muốn cưới Tuyên Hoa Công chúa.

Bùi Thanh Phong khi đó còn trẻ tuổi kiêu ngạo, hắn ta yêu tài hoa của Kỳ Hồng Liễu, yêu sắc đẹp của nàng, yêu sự thuần khiết của nàng.