Nhưng từ khi Kỳ gia gặp nạn, hắn ta dần dần nhận ra tại sao không thể có cả hai?
Kỳ Hồng Liễu không nơi nương tựa, có được nàng không cần phải cho vị trí chính thê. Vì vậy, nửa năm trước khi hắn ta về kinh báo cáo đã cố ý dàn dựng một màn anh hùng cứu mỹ nhân. Để Công chúa trên đường lễ Phật gặp phải thổ phỉ, được hắn ta cứu và nhất kiến chung tình với hắn ta.
Mọi việc phát triển rất thuận lợi. Công chúa nhất định phải cưới hắn ta, hắn ta được chọn làm Phò mã. Kỳ Hồng Liễu cũng luôn ngoan ngoãn nghe lời.
Chỉ là Tuyên Hoa được nuông chiều từ nhỏ, không độ lượng bao dung gì. Nàng ta sớm đã biết sự tồn tại của Kỳ Hồng Liễu, vốn đã canh cánh trong lòng, chỉ là không thèm so đo với một quân kỹ nên mới chưa có động tĩnh gì. Nếu Bùi Thanh Phong không làm bộ làm tịch, giả vờ như đối với Kỳ Hồng Liễu chỉ là một món đồ chơi, có cũng được không cũng chẳng sao. Chỉ sợ nàng ta sẽ không chịu thôi.
Huống chi hiện giờ Hồng Liễu vẫn quá kiêu ngạo, nếu cứ thế theo hắn ta về kinh không tránh khỏi xung đột với Công chúa. Ở đây mài giũa tính tình cũng tốt. Vừa hay cũng cho hắn ta một chút thời gian chu toàn ở Kinh thành, đợi hắn ta thành thân với Công chúa, an ủi nàng ta xong sẽ đón Hồng Liễu về.
Viện t.ử ở ngoại thành hắn ta đã sắp xếp xong xuôi, được bố trí theo nhà cũ của Kỳ gia. Hắn ta chưa từng nói với Hồng Liễu là muốn cho nàng một sự bất ngờ. Giống như hắn ta đã nói, sau khi thành thân với Công chúa, tình cảm của hắn ta đối với Hồng Liễu cũng sẽ không thay đổi. Viện t.ử đó chính là nhà của bọn họ.
Nghĩ đến phản ứng của Hồng Liễu khi nhìn thấy viện t.ử, Bùi Thanh Phong không khỏi khẽ nhếch miệng cười. Chỉ là...
Đêm nay phản ứng của Kỳ Hồng Liễu có chút kỳ lạ. Không hiểu sao Bùi Thanh Phong thấy phiền muộn.
"Người đâu."
Hắn ta gọi tâm phúc đến dặn dò:
"Sau khi ta đi phải bảo vệ nàng ấy cho tốt, việc đưa vào khổ diêu cũng chỉ là làm bộ, nếu thật sự có ai động đến một sợi tóc của nàng ấy, ngươi xách đầu đến gặp ta."
"Vâng."
"Vết thương của nàng ấy..."
Bùi Thanh Phong bất lực lắc đầu:
"Thôi, diễn trò cũng phải diễn cho trọn, để nàng ấy chịu khổ một chút cũng là vì tốt cho nàng ấy."
Sắp xếp xong xuôi mọi việc, Bùi Thanh Phong gấp rút xử lý công vụ.
Có người bưng một xấp sổ đỏ vào.
"Tướng quân, đây là hôn thiếp của các tướng sĩ với quân kỹ, cần ngài phê duyệt mới có hiệu lực."
Bùi Thanh Phong liếc nhìn, trong lòng không khỏi cười nhạo. Thật sự có người sẽ cưới những nữ nhân ngàn người cưỡi vạn người đè đó. Thật là đáng cười.
Ngay cả việc phê những tờ thiếp này hắn ta cũng cảm thấy bẩn tay. Bùi Thanh Phong tùy ý ném tư ấn qua.
"Ngươi đóng đi."
5.
Đau quá...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nửa đêm ta bị vết thương trên đùi đau đến tỉnh giấc. Cảm thấy cơ thể nóng ran, ta biết có điều không ổn, ta chắc chắn sẽ không hỏi xin t.h.u.ố.c từ Bùi Thanh Phong, may mà từ nhỏ ở bên cạnh các y sư trong d.ư.ợ.c đường của nhà nên cũng hiểu biết về d.ư.ợ.c thảo.
Ta gắng gượng chuẩn bị đi tìm quanh trướng doanh, kết quả vừa vén rèm lên, bị bóng người cao lớn đứng trước cửa dọa giật mình.
Trịnh Uyên cũng có chút bất ngờ, hắn thấy y phục mỏng manh của ta, không nói hai lời cởi áo ngoài khoác lên người ta, lại nhét vào tay ta một bình t.h.u.ố.c, xoay người định đi.
"Khoan đã."
Ta thấy trên tấm lưng màu đồng của hắn có một vết d.a.o mới dữ tợn. Hôm nay tổ của hắn được phái đi diệt trừ địch quân, mới trở về. Chắc là nghe nói chuyện ban ngày, đến đưa t.h.u.ố.c cho ta nhưng không biết vì sao đứng ngoài cửa nửa ngày không vào.
"Vào đây đi, ta bôi t.h.u.ố.c cho ngươi."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Hắn quay đầu, tránh ánh mắt của ta:
"Nàng hưa gả cho ta, như vậy không hay."
"..."
Ta chợt thất thần.
Ta đội danh quân kỹ ở nơi này hai năm. Ngay cả Bùi Thanh Phong vốn che chở ta nhất cũng bắt ta mặc loại y phục đó đi múa. Không ngờ vẫn có người quan tâm đến danh tiết của ta. Có chút kỳ lạ.
Ta đang định nói gì đó, lại nghe thấy bên cạnh phía sau trướng có vài người thì thầm:
"Nghe nói chưa, lần này Bùi Tướng quân về kinh không đem theo nàng ta, còn muốn đưa nàng ta vào khổ diêu, xem ra đã chán ghét nàng ta rồi."
"Giai nhân tuyệt sắc như vậy mà đưa vào khổ diêu chẳng phải đáng tiếc sao, nàng ta đã không muốn theo ta về nhà, tất nhiên chúng ta không thể để miếng thịt đưa đến miệng mà không ăn được."
"Ngày mai Tướng quân vừa đi, chẳng phải nàng ta mặc sức cho bọn ta sắp đặt sao."
"Hê hê hê đến lúc đó mấy huynh đệ đừng tranh với ta, đợi ta sung sướng xong, các ngươi lần lượt đến..."
...
Ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, lưng thấm mồ hôi lạnh. Là tên vô lại trước đó suýt làm nhục ta nhưng không bị Bùi Thanh Phong xử lý. Tà tâm chưa hết.
"Đừng sợ."
Trịnh Uyên nhìn ta, ánh mắt lại chuyển sang phía sau trướng đó, đầy vẻ lạnh lẽo.
Lời nói của hắn rất ít. nhưng không hiểu sao lại khiến người ta an tâm.
Sáng sớm hôm sau chỉ nghe bên ngoài chiêng trống vang trời, các tướng lĩnh dẫn đầu là Bùi Thanh Phong khởi hành về kinh. Ta cũng lặng lẽ thu dọn đồ đạc của mình, cuối cùng nắm thanh đoản đao trong tay. Không biết khi nào những tên vô lại đó sẽ đến...
Một lúc sau, rèm động đậy. Ta giật mình, chỉ thấy là Trịnh Uyên.