Hồng Mai Vẫn Rực Rỡ, Nhưng Người Xưa Còn Đâu

Chương 5



Hắn đeo hành trang, thẳng tắp như núi, có chút che giấu lau đi vết m.á.u vương trên mặt.

"Đi thôi."

Hắn cầm tờ hôn khế có đóng tư ấn của Bùi Thanh Phong thông qua không trở ngại. Chỉ là khi sắp rời khỏi quân doanh, biến cố đột ngột xảy ra.

Có người kinh hãi hét lớn: "Bên bờ suối có t.h.i t.h.ể!"

"Là người của Đại Nghiêm làm, vết thương này là do đoản đao của bọn chúng!"

"Mau đi bẩm báo!"

...

Ta trong lòng chợt động, theo bản năng muốn đi xem.

Trịnh Uyên kéo tay áo ta: "Đừng đi, bẩn."

Ta ý thức được điều gì đó, là đám vô lại đó.

"Ngươi giế-t bọn họ?"

Trịnh Uyên không nói gì. Ta rút tay áo ra.

Hắn đột nhiên có chút hoảng loạn: "Đừng sợ ta, ta chỉ là..."

Giây tiếp theo, ta lấy khăn tay lau đi vết m.á.u còn sót lại trên mặt hắn, mỉm cười:

"Cảm ơn, đi thôi, về nhà thôi."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Trịnh Uyên nhìn ta sâu sắc, gật đầu:

"Về nhà."

6.

Nhà của Trịnh Uyên ở Giang Thành. Dù đó là vùng đất trù phú nhưng nhìn dáng vẻ của hắn có vẻ như xuất thân từ một gia đình nghèo khó. Ta nghĩ đã phải nhờ vả hắn, nên cũng phải có chút đền đáp. Vì vậy dọc đường ta đã tìm đến tiệm cầm đồ, cầm cây đàn Bùi Thanh Phong tặng và một miếng ngọc ta cất giữ riêng.

Số bạc hai trăm lượng đổi được, ta đưa hết cho Trịnh Uyên: "Ngươi đã giúp ta thoát khỏi thân phận quân kỹ, Hồng Liễu này không biết lấy gì báo đáp. Số bạc này đủ cho ngươi sống yên ổn vài năm, ân cứu mạng ta không dám chỉ dùng tiền bạc để đền đáp, sau này có việc gì cần đến ta, ta nhất định xông pha khói lửa không chối từ."

Trịnh Uyên cau mày c.h.ặ.t, muốn nói lại thôi.

"Nàng muốn đi đâu?"

"Ta không biết, nhưng ta muốn được tự do."

Ta nhìn hắn lo lắng bất an, sợ hắn giống như những nam nhân khác, muốn giam cầm ta trong l.ồ.ng không cho giải thoát.

Nhưng ta không ngờ hắn cũng đang phân vân:

"Vậy trước khi nàng nghĩ ra muốn đi đâu, có thể ở lại bên cạnh ta không?"

Đây không phải là một yêu cầu vô lý. Ta cũng muốn tính toán cho nửa đời còn lại, trước mắt chăm sóc cho ân nhân cứu mạng sống khổ cực này cũng là điều nên làm.

Ta gật đầu.

Trịnh Uyên thở phào nhẹ nhõm.

"Trước hết hãy thay quần áo rồi về nhà nghỉ ngơi."

Hắn chuộc lại miếng ngọc ta đã cầm, cầm năm mươi lượng bạc bán đàn dẫn ta vào tiệm may lớn nhất Giang Thành.

Nhìn cửa hiệu xa hoa bên ngoài, ta định nhắc hắn đừng tiêu bạc phung phí như vậy.

Nhưng chưởng quỹ trong tiệm vừa thấy hắn liền đứng sững tại chỗ, rồi ngay lập tức gào lên một tiếng:

"Gia chủ đã về!"

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trịnh Uyên có vẻ hơi khác với những gì ta tưởng tượng.

Trên đường về nhà, hắn dẫn ta đến tiệm may đặt may quần áo mới, đến t.ửu lâu lớn nhất ăn một bữa no nê, rồi lại đến tiệm kim hoàn đặt một bộ trang sức.

Không tốn một xu nào, bởi vì tất cả đều là sản nghiệp của nhà hắn.

Mãi đến khi vào phủ ta mới biết, họ Trịnh của của Trịnh Uyên chính là họ Trịnh của Tây Nam Hầu Trịnh Càn năm xưa.

Trịnh Càn như tên gọi, đã để lại cho hậu bối một gia sản có thể sánh ngang với quốc gia. Trịnh Uyên chính là người đứng đầu thế hệ này.

Ta đứng trước cổng Trịnh phủ xa hoa có chút ngơ ngác, cả tộc trên dưới chạy đến đón Trịnh Uyên, ai nấy đều rơi lệ:

"Tạ ơn trời đất, gia chủ đã bình an trở về."

Bọn họ nhìn về phía ta:

"Vị này là?"

Trịnh Uyên kiềm chế nắm lấy cổ tay ta, từng lời rõ ràng:

"Là phu nhân ta cưới hỏi đàng hoàng."

7.

"Không thể nào!"

Một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo màu vàng nhạt vừa chạy đến chính đường, nghe câu nói đó tức giận dậm chân:

"Uyên ca ca! Người huynh phải cưới là muội!"

Sau này ta mới biết, Trịnh Uyên không muốn cưới tiểu thư thế gia Nhạc Dung do gia tộc sắp đặt, nhân lúc chiến loạn, hắn liền một mình một ý đi tòng quân.

Hắn là người họ Trịnh, lại kế thừa tước vị, các võ tướng có chức vị cao hơn một chút làm sao không biết hắn, vậy nên mỗi lần hắn đều nhường công trận của mình cho người khác. Tòng quân một năm, vẫn luôn âm thầm lặng lẽ trốn đến tận bây giờ.

"Nàng cứ yên tâm."

Hắn mặc một bộ y phục vừa vặn, tôn lên vóc dáng khiến người ta không kìm được phân tâm.

Thấy trời đã tối, hắn đứng ngoài cửa phòng không hề vượt quá khuôn phép.

Như sợ ta hiểu lầm điều gì, hắn trầm giọng giải thích:

"Ta không có quan hệ gì với Nhạc Dung."

Ta dở khóc dở cười: "Ta biết."

"Ta có một việc, xin nàng giúp."

Hắn hơi cau mày:

"Trước khi nàng rời đi, có thể ở lại với thân phận phu nhân của ta không, nếu không bọn họ sẽ luôn muốn ta cưới vợ."

Tấm hôn thiếp này đáng lẽ là ta thiếu hắn một ân tình lớn. Vậy mà giờ hắn lại cầu xin ta giúp hắn...

Ta không biết hắn là thật ngốc hay là gì, yêu cầu này ta thực sự không thể từ chối.

"Được."

Mắt hắn sáng lên, khóe miệng lộ ra một nụ cười giấu không được.

"Vậy ta đi chuẩn bị."

Những gì Trịnh Uyên nói là chuẩn bị hoàn toàn khác với những gì ta tưởng tượng. Trên dưới Trịnh phủ treo đầy hoa đỏ, hàng trăm gia nhân đồng loạt thay áo hỷ đỏ. Số tú nương đến may giá y cho ta lên đến hàng chục người. Phàm là sản nghiệp của Trịnh gia đều treo bảng đỏ, trên viết "Đông gia cưới vợ, vào tiệm có hỷ, giảm một nửa phí".

Trong lúc nhất thời cả Giang Thành đều đang ăn mừng hôn sự này.

Trịnh Uyên còn bày tiệc dọc đường, bất kể ai cũng có thể đến hưởng chút hỷ khí.