"Một kẻ đến ngay cả cốt nhục của chính mình cũng nhẫn tâm vứt bỏ, ngoại tình trước hôn nhân, hại em vô tình trở thành kẻ thứ ba."
"Loại cặn bã này, c.h.ế.t đi có xuống địa ngục cũng không rửa hết tội, chị có nghĩ thế không, chị Tri Vi?"
Trong mắt Lâm Lam tràn ngập sự phẫn nộ và oán hận.
Cô ta nghiến răng nghiến lợi thề rằng phải khiến Thẩm Tự thân bại danh liệt.
Tôi im lặng một hồi, nghe thấy giọng nói của chính mình có chút khàn đặc: "Đứa bé đó..."
Còn không?
Lâm Lam không lên tiếng, bàn tay đặt trên bụng dưới khẽ run rẩy, vành mắt từ từ đỏ hoe.
Thôi bỏ đi, không quan trọng nữa.
Đó là ân oán giữa cô ta và Thẩm Tự.
Dù sao thì tôi cũng không cần anh ta nữa rồi.
Trước khi ra về, Lâm Lam hỏi tôi có muốn lấy những bức ảnh và video của cô ta và Thẩm Tự hay không.
"Em không có ý gì khác, chỉ là nếu chị cần, những thứ này có thể làm bằng chứng đanh thép cho việc anh ta ngoại tình."
Tôi suy nghĩ một lát rồi đồng ý.
Lúc đó, tôi hoàn toàn không thể ngờ được rằng, những bằng chứng trong tay Lâm Lam, từ mức độ táo bạo cho đến dụng ý đằng sau, đều đảo lộn hoàn toàn nhận thức của tôi.
12
Thẩm Tự hiện tại đang ngủ ở phòng ngủ phụ.
Sau ngày hôm đó, tôi đã yêu cầu anh ta dọn ra khỏi nhà tôi.
Nhưng anh ta kiên quyết không chịu.
"Tri Vi, em không thể chỉ dựa vào vài lời suy đoán vô căn cứ mà phủ nhận tình cảm bao nhiêu năm qua của chúng ta được."
Thẩm Tự chân thành nắm lấy tay tôi, đặt vào lòng bàn tay anh ta rồi vỗ vỗ: "Chúng ta bên nhau sáu năm rồi. Thanh xuân của một con người thì có được mấy lần sáu năm cơ chứ?"
"Anh hiểu có lẽ em đang gặp phải chứng lo âu trước hôn nhân, không sao cả, anh sẽ luôn ở bên em."
"Anh tin cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, thời gian sẽ chứng minh cho sự chung thủy của anh."
Nhiệt độ từ lòng bàn tay anh ta cũng giống như những lời ma quỷ kia vậy, nóng đến mức khiến người ta phát phiền.
Tôi nhíu mày rút tay ra, quay người đi vào phòng làm việc.
"Tùy anh. Tôi phải làm việc rồi, đừng đến làm phiền tôi."
Thẩm Tự vội vã gật đầu lia lịa.
Lúc đóng cửa lại, tôi thoáng liếc thấy biểu cảm trên gương mặt anh ta.
Vô cùng cam chịu và cô độc.
Tôi ngồi xuống, mở WeChat trên điện thoại lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
[Được rồi đấy.]
Lâm Lam nhanh ch.óng phản hồi bằng một biểu tượng Ok.
Tôi từ tốn mở một ứng dụng khác lên, bóng dáng của Thẩm Tự lập tức xuất hiện trên một trong các màn hình giám sát.
Không ai hiểu rõ từng ngóc ngách trong ngôi nhà này hơn tôi, cũng không ai nắm rõ thói quen sinh hoạt của Thẩm Tự bằng tôi.
Trong lúc anh ta còn đang bận rộn vạch rõ ranh giới với Lâm Lam, tôi đã nghe theo lời khuyên của luật sư, lập tức lắp đặt các camera giám sát giấu kín trong nhà từ trước.
Đóng c.h.ặ.t cửa phòng cũng là để Thẩm Tự buông lỏng cảnh giác.
Ngay khoảnh khắc này, tôi đeo tai nghe, thưởng thức bộ dạng phát điên của anh ta khi nghe điện thoại.
"Năm triệu tệ? Cô cũng dám mở miệng gớm nhỉ!"
"Người trưởng thành thì phải tự chịu trách nhiệm về hành vi của mình, hơn một năm qua, có lần nào là tôi cưỡng ép cô không? Hả?"
"Con khốn này, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"
Thẩm Tự ở trước mặt Lâm Lam mang một bộ dạng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Cố chấp, thô lỗ, và rống lên trông cực kỳ bạo lực.
Khác một trời một vực với gã nhân tài công nghệ nho nhã, lịch thiệp thường ngày.
Tôi chợt nghĩ đến những hình ảnh dơ bẩn, khó coi kia.
Trong video, gương mặt có ba phần giống tôi ấy, lúc thì cầu xin, lúc lại định nịnh nọt, lấy lòng.
Những tư thế và ngôn từ đó, từng câu từng chữ, đều mang lại cho đàn ông một sự kích thích và cảm giác tự tin tột độ.
Có lẽ chỉ ở trên người Lâm Lam, Thẩm Tự mới tìm thấy được cảm giác kiểm soát của một kẻ bề trên.
Còn những hành vi chà đạp và nh.ụ.c m.ạ tùy hứng ấy, là điều anh ta tuyệt đối không bao giờ dám làm với tôi.
Tôi nhắm mắt lại, tựa đầu vào lưng ghế, sự mệt mỏi ập đến như thủy triều nhấn chìm lấy tôi.
13
Lâm Lam đã không làm tôi thất vọng.
Cùng với tiến độ của hôn lễ từng bước được đẩy nhanh, sự lo lắng và sốt ruột của Thẩm Tự cũng hiện rõ mồn một.
Con số năm triệu tệ tiền bịt miệng kia là do tôi gợi ý.
Mấy năm qua Thẩm Tự cũng tích cóp được một khoản tiền. Lúc chọn nhà cưới, anh ta đã giao thẻ ngân hàng cho tôi với vẻ chân thành:
"Tri Vi, cứ chọn theo căn em thích đi, tiền đặt cọc trước anh đều lo được."
"Còn phần trả góp, tiền quỹ dự phòng nhà ở của anh cũng hoàn toàn đủ dùng."
Số dư trong thẻ tôi đã xem qua rồi.
Không nhiều không thiếu, vừa vặn năm triệu tệ, đủ để thanh toán khoản trả trước cho căn biệt thự mà tôi đã nhắm trúng.
Tôi và bố mẹ đã bàn bạc với nhau, cảm thấy hành vi rút cạn túi nhà trai để mua nhà có chút cực đoan.
Dù sao tôi cũng đã có nhà riêng rồi, nên chuyện này cứ từ từ tính sau.