Hương Sữa Tắm Xa Lạ

Chương 7



Tôi đem ý của gia đình nói lại với Thẩm Tự, anh ta cảm động đến mức vành mắt đỏ hoe, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi không buông:

"Anh có đức có tài gì mà lại cưới được người vợ hiểu chuyện như em chứ."

"Yên tâm đi, anh sẽ nỗ lực làm việc gấp bội, có một ngày, nhất định sẽ để em được ở trong căn biệt thự lớn mà em thích!"

Ngày hôm đó anh ta đã hứa hẹn với tôi rất nhiều thứ, nào là xe hơi, nhà lầu, túi xách hàng hiệu, đủ loại đồ xa xỉ...

Tôi đã ngắt lời anh ta: "Tiền không cần quá nhiều, đủ tiêu là được rồi."

"Thứ em muốn, chỉ là một tấm chân tình."

"Thẩm Tự, anh có thể làm được như những gì viết trong lời thề đám cưới không, đối với em không rời không bỏ, sinh t.ử có nhau?"

Thẩm Tự khi ấy vẫn còn đang chìm đắm trong ảo tưởng bước lên đỉnh cao sự nghiệp, nghe vậy thì ngẩn người ra một thoáng: "Chỉ đơn giản vậy thôi sao?"

Tôi gật đầu: "Chỉ đơn giản vậy thôi."

Thế mà anh ta lại không làm được.

Tiếng chuông tin nhắn WeChat vang lên, tôi hơi giật mình, kéo bản thân ra khỏi dòng ký ức.

Là Lâm Lam.

[Chị Tri Vi ơi, gã cặn bã kia đồng ý rồi.]

[Chị yên tâm, đến lúc đó số tiền này chia thế nào, đều do chị quyết định!]

Tôi mở ứng dụng giám sát lên.

Đã là nửa đêm, căn phòng của Thẩm Tự tối đen như mực.

Anh ta tắt màn hình điện thoại, tựa đầu vào thành giường, không biết đang suy tính điều gì.

Hoặc có lẽ, tôi phần nào đoán được.

Căn cước công dân và thẻ ngân hàng đó đang nằm trong tay tôi, mật khẩu cũng là do tôi đổi.

Muốn rút số tiền này ra, bắt buộc phải có sự đồng ý của tôi.

Vấn đề là, làm sao tôi có thể đồng ý đây?

14

Ngày hôm sau là cuối tuần, lúc tôi ngủ dậy, Thẩm Tự đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Anh ta cẩn thận quan sát sắc mặt của tôi: "Địa điểm tổ chức hôn lễ đã thiết kế xong rồi, nếu em rảnh thì chiều nay chúng ta cùng đi xem nhé?"

"Được chứ."

Tôi sảng khoái nhận lời: "Đúng rồi, gọi cả bác trai bác gái đi cùng nữa đi."

Thẩm Tự ngẩn ra một lúc, rồi nhanh ch.óng gật đầu: "Để anh gọi điện cho bố mẹ ngay."

Thẩm Tự từng nói sẽ mang lại cho tôi một đám cưới độc nhất vô nhị.

"Tất cả đều định đoạt theo sở thích của em, chỉ cần trong khả năng của anh, anh nhất định sẽ đáp ứng toàn bộ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thẩm Tự xuất thân bình thường, những năm qua đều tự mình bươn chải.

Bố mẹ anh ta ngày thường sống ở dưới quê, gần đây vừa hay lên thành phố thăm con, hiện đang ở trong căn nhà thuê trước đây của Thẩm Tự.

Đây là lần đầu tiên tôi chủ động mời bố mẹ Thẩm Tự cùng tham gia vào việc chuẩn bị cho hôn lễ.

Phong cách đám cưới được thiết kế vô cùng cao cấp và xa hoa, sau khi xem xong bản vẽ phối cảnh, hai ông bà kinh ngạc đến mức há hốc mồm hồi lâu không khép lại được.

Đến khi ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt của họ đã có thêm vài phần bất mãn.

Tôi cố ý đi ra chỗ khác để nhường không gian riêng cho họ.

Chẳng mấy chốc, phía sau đã vang lên tiếng can ngăn trong sự khẩn thiết và nặng nề của hai ông bà.

"Dù nói là không cần nhà chúng ta phải mua nhà, nhưng tổ chức một đám cưới thế này thì phải tiêu tốn của con bao nhiêu tiền cơ chứ!"

"Phải đấy, hơn nữa nhà cửa dù sao cũng để ở được, còn mấy thứ hoa mỹ không thực tế này hoàn toàn là lãng phí tiền bạc!"

Một lát sau, nhà thiết kế cũng kiếm cớ rời đi, lúc đi ngang qua còn nở nụ cười thông cảm với tôi.

Tôi thì sao cũng được.

Phản ứng của bố mẹ Thẩm Tự hoàn toàn nằm trong dự tính của tôi.

Chỉ là nếu như trước đây, tôi sẽ phải vắt óc suy nghĩ, cân đo đong đếm đủ đường để cố gắng làm sao cho đám cưới đạt được kết quả khiến người thân, bạn bè cả hai bên đều hài lòng.

Còn bây giờ, chỉ cần khiến bọn họ xót tiền là được rồi.

Dù sao thì rất nhanh thôi, sẽ còn có chuyện khiến bọn họ phải đau lòng, nhức óc hơn thế này nhiều.

Tôi lấy điện thoại ra, gửi cho Lâm Lam định vị vị trí hiện tại.

[Bố mẹ Thẩm Tự đang ở đây, cô muốn làm gì thì tùy ý.]

15

Lúc Lâm Lam đi tới, bố mẹ Thẩm Tự vẫn còn đang kỳ kèo, lôi kéo với nhà thiết kế hôn lễ.

"Bày biện nhiều hoa tươi thế này làm gì, không dùng đến đâu, bỏ bớt phần tiền này đi cho tôi."

Thẩm Tự đứng một bên, thấy tôi quay đầu nhìn qua thì sắc mặt có chút ngượng ngùng, lúng túng.

"Em đừng nghe họ làm loạn, hiện trường hôn lễ cứ dựa theo tiêu chuẩn của em mà làm."

Tôi nhìn anh ta, nghiêm túc nói: "Bác trai bác gái nói đúng đấy chứ, chỉ là một cái đám cưới thôi, phô trương lãng phí quá quả thực không tốt."

"Hơn nữa chúng ta còn chưa mua nhà, sau này những chỗ cần dùng đến tiền còn nhiều lắm."

Thẩm Tự còn đang muốn nói gì đó, thì bỗng nhiên nghe thấy có người lớn giọng gọi:

"Chú ơi!"

Tôi khẽ rùng mình một cái, thầm vuốt vuốt cánh tay cho đỡ nổi da gà.

Ngay khoảnh khắc vừa nghe thấy giọng nói đó, sắc mặt Thẩm Tự liền biến đổi, vô thức kéo giãn khoảng cách với tôi.

Tôi vờ như không biết tình hình, thuận theo hướng âm thanh mà quay đầu nhìn sang.