Sự nhục nhã vì bị một đứa trẻ làm cho kinh sợ khiến tên thủ lĩnh thẹn quá hóa giận. Hắn hét lớn một tiếng, chân dậm mạnh xuống nền đất khiến bụi mù tung tóe. Trường kiếm trong tay hóa thành một đạo cầu vồng lạnh lẽo, mang theo kiếm khí lăng lệ đ.â.m thẳng về phía n.g.ự.c trái Lạc Khinh Xu. Tốc độ của hắn nhanh đến mức chỉ còn lại một tàn ảnh. Hắn muốn băm vằn đứa trẻ kỳ quái này thành vạn mảnh.
Khoảng cách mười bước bị thu hẹp trong nháy mắt. Mũi kiếm sắc nhọn chỉ còn cách n.g.ự.c Lạc Khinh Xu chưa tới một thước.
Đúng lúc này, Lạc Khinh Xu ngước mắt lên.
Cái nhìn chạm nhau. Tên thủ lĩnh đột nhiên cảm thấy hô hấp trì trệ. Đôi mắt của tiểu cô nương kia không hề có lấy một tia hoảng sợ. Đó là một đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ vạn trượng, sâu thẳm, cổ kính và mang theo uy nghiêm không thể mạo phạm của thần linh nhìn xuống sâu kiến.
"Quỳ xuống."
Hai chữ nhè nhẹ thốt ra từ đôi môi khô khốc của Lạc Khinh Xu.
Ầm!
Trong khoảnh khắc đó, linh hồn của tên thủ lĩnh như bị một ngọn núi Thái Sơn hung hăng đập trúng. Uy áp vô hình của Hóa Thần Cảnh, dù chỉ là một tia rò rỉ mỏng manh từ thần thức của Lạc Khinh Xu, cũng không phải thứ mà một phàm nhân có thể chống đỡ. Cảm giác áp bách kinh hoàng giáng xuống đầu hắn, dồn nén đến mức mạch m.á.u dưới da hắn nổi lên cuồn cuộn như muốn nứt toác.
Kiếm khí lăng lệ bị uy áp nghiền nát tan tành. Tốc độ của tên thủ lĩnh đột ngột chậm lại như bị phong ấn trong vũng bùn lầy. Hai đầu gối hắn mềm nhũn, phát ra tiếng rắc rắc rợn người do xương cốt không chịu nổi lực ép vô hình.
"A a a!" Tên thủ lĩnh gầm lên thê t.h.ả.m, hai mắt đỏ ngầu rỉ m.á.u. Hắn c.ắ.n nát đầu lưỡi, dùng cơn đau kịch liệt để đổi lấy một tia tỉnh táo, cố gắng dồn toàn bộ nội lực vào tay phải, tiếp tục đ.â.m mũi kiếm về phía trước.
Sự phản kháng của một cao thủ cận kề cái c.h.ế.t quả thực đáng gờm. Mũi kiếm xé rách lớp áo vải thô của Lạc Khinh Xu, sượt qua làn da thịt gầy gò, để lại một vết huyết ngân rỉ m.á.u.
Cơn đau nhói truyền đến khiến ánh mắt Lạc Khinh Xu càng thêm tàn nhẫn. Nàng biết uy áp Hóa Thần Cảnh không thể duy trì lâu với thân thể này. Nàng lập tức câu thông với Càn Khôn Thạch.
"Vút!"
Ngay khi mũi kiếm chuẩn bị đ.â.m xuyên tim, thân ảnh Lạc Khinh Xu lại một lần nữa hư không tiêu thất. Tên thủ lĩnh đ.â.m hụt, mất đà lảo đảo lao về phía trước, đập mặt xuống nền đất đầy lá khô.
Hắn chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp hiểu loại tà thuật gì vừa xảy ra, thì Lạc Khinh Xu đã hiện hình ngay bên cạnh t.h.i t.h.ể của tên sát thủ đầu tiên. Nàng vung chân, dùng mũi chân khều thanh kiếm đang nằm dưới đất bay lên không trung, tay phải vươn ra bắt gọn chuôi kiếm.
Trọng lượng của thanh kiếm sắt đối với cỗ thân thể này khá nặng, nhưng kỹ năng chiến đấu của một Mộc Tiên Linh thừa sức bù đắp mọi khuyết điểm. Lạc Khinh Xu không chút chần chừ, tay nắm c.h.ặ.t thanh kiếm, xoay người, dồn toàn bộ sức mạnh còn sót lại vào một nhát c.h.é.m duy nhất.
"Xoẹt!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ánh kiếm lóe lên tựa sấm chớp ngang trời. Tên thủ lĩnh vừa vất vả chống tay định đứng dậy, chỉ kịp nhìn thấy một vệt sáng lạnh lẽo lướt qua cổ mình.
Mọi âm thanh trong khu rừng dường như ngưng đọng.
Tên thủ lĩnh mở to mắt, há hốc miệng định nói điều gì đó, nhưng chỉ có những bọt m.á.u trào ra. Một đường chỉ đỏ rực từ từ xuất hiện trên cổ hắn, rồi nhanh ch.óng lan rộng. Ngay sau đó, cái đầu mang theo biểu cảm kinh hoàng tột độ lăn lông lốc trên mặt đất. Máu tươi từ phần cổ đứt lìa phun cao thành cột, nhuộm đỏ cả một vạt cỏ khô.
Một kích c.h.é.m đầu, dứt khoát, tàn nhẫn, không lưu lại đường sống!
Xác c.h.ế.t không đầu đổ ầm xuống. Mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên, xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của rừng tùng.
"Keng."
Lạc Khinh Xu buông tay, thanh kiếm rơi xuống đất. Nàng lảo đảo lùi lại hai bước, tựa lưng vào gốc cây tùng thở dốc. Sắc mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm trán. Việc liên tục sử dụng uy áp Hóa Thần Cảnh và mượn lực dịch chuyển từ Nghịch Thiên Không Gian đã khiến linh hồn và thể xác nàng chịu phản phệ nghiêm trọng. Các cơ bắp run rẩy đau nhức như bị hàng vạn cây kim đ.â.m vào, tầm nhìn bắt đầu mờ đi.
"Khụ khụ..." Lạc Khinh Xu ho ra một ngụm m.á.u bầm. Nàng giơ tay quệt vệt m.á.u trên khóe môi, ánh mắt lạnh nhạt nhìn lướt qua hai cái xác nằm chỏng chơ.
Chiến đấu sinh t.ử, không phải ngươi c.h.ế.t thì là ta vong. Dựa vào sự nhẫn tâm này, kiếp trước nàng mới có thể bước lên đỉnh cao Tiên Giới. Kiếp này, dẫu bắt đầu lại từ một nông nữ khốn cùng, sự sát phạt quả đoán trong cốt tủy nàng vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.
Nghỉ ngơi vài nhịp thở để ổn định lại nhịp tim, Lạc Khinh Xu đứng thẳng người, dời bước đi về phía gốc cây nơi Dạ Tư Thần đang nằm bất động.
Nam nhân này, dù nhắm mắt, vẫn toát ra một cỗ khí chất vương giả bức người. Dung mạo hắn tinh xảo tựa như tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ nhất của tạo hóa, mũi cao thẳng tắp, lông mày sắc lẹm như kiếm. Chỉ tiếc là, gương mặt hoàn mỹ ấy lúc này đang bị bao phủ bởi một tầng hắc khí nồng đậm. Đôi môi hắn tím tái, hô hấp yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được.
Lạc Khinh Xu ngồi xổm xuống, vươn ba ngón tay gầy gò đặt lên mạch đập ở cổ tay hắn. Vừa chạm vào, một cỗ hàn khí buốt giá đã truyền sang tay nàng.
"Mạch tượng hỗn loạn, khí huyết suy kiệt, ngũ tạng lục phủ đang bị kịch độc ăn mòn. Lại thêm vết thương sâu tận xương ở trước n.g.ự.c..." Lạc Khinh Xu lẩm bẩm, hàng mày liễu khẽ nhíu lại. "Độc tính cường liệt thế này, đổi lại là người bình thường đã c.h.ế.t từ mấy canh giờ trước. Hắn có thể cầm cự đến bây giờ, quả thực nội lực thâm hậu, ý chí phi phàm."
Nàng thở dài một hơi. Nếu là trước kia, loại độc phàm trần này nàng nhắm mắt cũng giải được. Nhưng hiện tại, trong tay nàng không có ngân châm, không có thảo d.ư.ợ.c, thân thể lại kiệt quệ.
"Xem ra, ngươi mệnh bất tuyệt, gặp được ta."
Lạc Khinh Xu khép hờ đôi mắt, thần thức lại một lần nữa câu thông với Càn Khôn Thạch trên cổ tay. Khung cảnh bên trong Nghịch Thiên Không Gian hiện ra trong tâm trí nàng. Giữa khoảng không gian rộng lớn tĩnh lặng, một hồ nước nhỏ bốc lên sương mù lấp lánh đang tĩnh lặng nằm đó. Đó chính là Linh Tuyền Thủy – bảo vật tinh hoa đất trời có thể tẩy tủy phạt cốt, giải bách độc, nhục cốt sinh cơ.
Ý niệm khẽ động, một dòng nước trong vắt, mang theo hương thơm thanh khiết thoang thoảng xuất hiện trong lòng bàn tay chụm lại của Lạc Khinh Xu.