Hữu Ngư

Chương 10





Ánh mắt hắn dịu dàng mà kiên định.



Kiên định đến mức khiến nhịp tim ta chợt ngừng lại một nhịp.



Ta khịt khịt mũi.



Khàn giọng gọi:



“Lục Cảnh Am.”



Hắn khẽ đáp:



“Ừm.”



Như đang chờ câu nói tiếp theo của ta.



Không liên quan đến quân thần.



Không liên quan đến tuổi tác.



Ngươi có thể giống như khi đối diện với Nhị tiểu thư Hạ gia năm đó…chỉ coi ta là một nữ t.ử bình thường đang chờ ngày xuất giá, cúi đầu nhìn ta một lần được không?



Nhưng cuối cùng ta chẳng nói gì cả.



Chỉ cụp mắt xuống.



Nhẹ nhàng kéo lấy vạt tay áo hắn.



“Ta đói rồi.”



Dường như hắn khẽ bật cười.



Có lẽ không ngờ ta lại cho ra một câu trả lời như thế.



“Ừm.”



“Vậy thần sẽ cùng điện hạ dùng bữa.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



Mà ta… lại không dám ngẩng đầu nhìn hắn.







Sau chuyện hôm ấy, mối quan hệ giữa ta và Lục Cảnh Am dường như trở nên có chút vi diệu.



Mọi thứ vẫn giống như trước đây.



Nhưng lại có gì đó khác lạ mà không sao nói rõ được.



Diên Kinh dường như đã trở lại những ngày yên bình.



Nhưng ta biết mọi chuyện không đơn giản như vậy.



Sau khi Chu tướng và Trình Thượng thư c.h.ế.t đi, người tiếp theo phụ hoàng muốn đối phó chính là ta.



Thế nhưng người vẫn chậm chạp chưa ra tay.



Ta đang nghĩ xem nên công thành thoái thân thế nào thì một tấm thiếp mời được đưa tới phủ Công chúa.



Người gửi thiếp chính là vị Tề phu nhân kia.



Nàng mời ta cùng đi ngắm hoa đào.



Nếu là người khác, ta đã tìm cớ từ chối từ lâu.



Nhưng mối quan hệ giữa vị Tề phu nhân này và Lục Cảnh Am thực sự không tầm thường.



Vì thế ta bảo Đinh Lan nhận lời.



Tiết đầu xuân vẫn còn lạnh.



Khi ta tới nơi, Tề phu nhân đã đợi sẵn từ trước.



Dù trong lòng để ý chuyện nàng từng có hôn ước với Lục Cảnh Am, nhưng ta cũng không có ý ỷ vào thân phận Công chúa để làm khó nàng.



Ta bèn sai Đinh Lan đến xe ngựa lấy lò sưởi tay cho nàng.



Nàng đứng cạnh ta một lát.



Sau đó cho nha hoàn của mình lui ra rồi đi thẳng vào vấn đề:



“Xin thứ cho thần phụ nói thẳng. Điện hạ và Lục đại nhân… thật sự không hợp.”



Ta nhướng mày.



“Ồ?”



Quả thực ta không ngờ nàng lại nói với ta những lời này.



Ta và nàng vốn chẳng có nhiều qua lại.



Nàng nhìn ra tâm tư của ta đã đủ khiến ta bất ngờ.



Nhưng nàng nói như vậy là có ý gì?



Nàng kiên nhẫn tiếp tục:



“Điện hạ tuổi trẻ xinh đẹp, lại được bệ hạ yêu quý.”



“Dưa chín ép sẽ không ngọt.”



“Lục đại nhân lớn hơn điện hạ rất nhiều tuổi.”



“Trong Diên Kinh cũng không thiếu công t.ử phù hợp với điện hạ. Vậy hà tất phải cố chấp với Lục đại nhân?”



Ta không khỏi bật cười.



Ngẩng đầu lên, ta từng bước tiến lại gần nàng.



“Tề phu nhân làm vậy thật khiến bản cung khó hiểu.”



“Không biết phu nhân đang đứng trên lập trường nào để nói những lời này với bản cung?”



Sắc mặt nàng lập tức cứng lại.



Nàng cúi đầu giải thích:



“Thần phụ từng có hôn ước với Lục đại nhân, xem Lục đại nhân như một người bạn cũ, cho nên mới…”



Ta trực tiếp ngắt lời nàng.



Khóe môi hơi cong lên như cười mà không phải cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



“Bản cung không để tâm.”



Nàng lập tức ngẩng đầu lên.



Trên mặt đầy vẻ kinh ngạc và nghi hoặc.



Nhưng ta không nhìn nàng nữa mà đưa mắt nhìn về phía rừng đào hồng rực trước mặt.



Ta mỉm cười hỏi:



“Tề phu nhân rất thích rừng đào này phải không?”



Nàng cẩn thận đáp:



“Nữ t.ử nào mà chẳng thích những thứ như vậy.”



“Nhưng bản cung lại không thích hoa đào.”



“Có lẽ vì cái tên nên bản cung chỉ đặc biệt yêu thích hải đường.”



“Lục Cảnh Am biết chuyện ấy.”



“Cho nên ở phủ Công chúa tại Đàm Châu, hắn đã trồng cho bản cung cả một vườn hải đường.”



Ta dừng lại một chút rồi bổ sung:



“Ta rất thích.”



Không phải.



Vườn hải đường ấy là do Lục Cảnh Am trồng trong phủ Công chúa ở Diên Kinh.



Là phủ Công chúa của kiếp trước.



Ta vĩnh viễn không quên được sắc hồng ấy.



Trong cơn mưa lớn, cánh hoa rơi xuống đất, nghiền nát thành bùn.



Khiến ta nhớ mãi không quên.



Nhưng đến chính ta cũng sắp không phân biệt được.



Điều ta không nỡ quên rốt cuộc là vườn hải đường ấy, hay là người trong căn phòng kia.



Ta khẽ mỉm cười, nhìn nàng:



“Đúng là phu nhân từng có hôn ước với Lục Cảnh Am.”



“Nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ hắn để gả cho người khác.”



Sắc mặt nàng trắng bệch, nhưng ta vẫn tiếp tục:



“Phu nhân vừa nói bản cung tuổi trẻ xinh đẹp, ở Diên Kinh có rất nhiều lựa chọn.”



“Điều đó quả thực không sai.”



“Nhưng hơn kém nhau mười tuổi thì đã sao?”



Ta khẽ nhón chân.



Đưa tay bẻ xuống một cành đào.



Mỉm cười đáp:



“Đợi đến khi dung nhan ta không còn, trở thành một lão phụ nhân.”



“Đến lúc ấy, còn ai quan tâm giữa ta và hắn chênh lệch mười năm nữa chứ?”



Trong rừng đào nhất thời yên lặng.



Tề phu nhân không nói thêm gì nữa.



Rời khỏi đó, ta lập tức đi thẳng đến phủ họ Lục.



Những lời “không để tâm” vừa rồi đương nhiên là giả.



Trong lòng ta chua xót đến phát nghẹn.



Vậy mà vẫn phải giả vờ rộng lượng, như chẳng hề bận tâm.



Ta sai Đinh Lan tìm cho mình loại rượu mạnh nhất.



Nghe vậy, mí mắt Đinh Lan giật mạnh.



Nàng khổ sở khuyên nhủ:



“Điện hạ, người vẫn nên đừng uống rượu thì hơn…”



Ta đương nhiên không để ý tới nàng.



Chỉ là người uống rượu không phải ta, mà là Lục Cảnh Am.



Ta xách theo vò rượu đi vào phủ họ Lục.



Một đường đi thẳng tới thư phòng.



Ta đặt vò rượu lên bàn rồi đẩy tới trước mặt Lục Cảnh Am.



Cố ý mở lời:



“Trong lòng ta thực sự rất khó chịu.”



“Nhưng uống rượu một mình lại quá vô vị.”



“Cho nên mới tới tìm ngươi.”



Lục Cảnh Am nhìn ta hồi lâu rồi hỏi:



“Ai bắt nạt điện hạ?”



Ta lén lút dùng sức véo mình một cái dưới gầm bàn.



Hốc mắt lập tức đỏ lên.



Ta quay đầu sang bên, nghẹn ngào:



“Người ta thích đã có người trong lòng rồi.”



“Cho nên ta buồn lắm.”