Lúc Lục Cảnh Am tới, ta đã say đến mơ mơ màng màng, kéo c.h.ặ.t t.a.y áo hắn không chịu buông.
Không chỉ thế.
Ta còn vừa khóc vừa quậy, nhất quyết đòi dạy hắn hát đồng d.a.o, chẳng khác nào đang ăn vạ.
Về sau xảy ra chuyện gì nữa, ta hoàn toàn không nhớ rõ.
Ta ôm trán gọi Đinh Lan vào, hỏi hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
Ai ngờ Đinh Lan lại tránh ánh mắt ta, ấp úng đáp:
“Điện hạ… sau này nếu không có việc gì thì vẫn nên đừng uống rượu nữa.”
Nghe vậy, đầu ta càng đau hơn.
Vốn định giả say để hỏi cho rõ chuyện của Lục Cảnh Am.
Ai ngờ cuối cùng lại thành say thật.
Sau đó, những lần gặp Lục Cảnh Am đều là ở những nơi đông người.
Dường như hắn muốn nói gì đó với ta.
Bàn tay khẽ co lại, nhưng cuối cùng vẫn muốn nói lại thôi.
Dù thời gian đã được đẩy sớm hơn đời trước tròn hai năm.
Nhưng Chu tướng vẫn quyết định ra tay vào ngày sinh thần của ta.
Ta gần như mời hết nữ quyến các phủ trong kinh thành đến dự yến.
Đối với Chu tướng mà nói, đương nhiên ông ta rất vui khi thấy điều đó.
Ông ta cho rằng mình nắm chắc phần thắng.
Lại không hề biết rằng ta đã sớm thay toàn bộ hộ vệ xung quanh.
May mà có Lâm Hồng Hiên, quân cờ cấu kết với Tây Yến này.
Sau khi hắn vào kinh, ta cố ý nâng đỡ hắn lên vị trí cao.
Hắn luôn theo bên cạnh Trình Thượng thư.
Muốn lật đổ Chu tướng và Trình Thượng thư, chỉ cần tìm được chứng cứ ông ta cấu kết với Tây Yến là đủ.
Trong tiệc sinh thần, đến c.h.ế.t Chu tướng vẫn còn chờ viện binh bên ngoài điện.
Ông ta vẫn ôm hy vọng lật ngược thế cờ vào giây phút cuối cùng.
Chỉ tiếc…
Sẽ không còn sai sót nào nữa.
Tạ Chỉ đã sớm nắm được binh quyền trong tay.
Cho dù nhất thời nảy sinh tâm tư khác, hắn cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
Huống hồ ta và hắn là biểu huynh muội.
Chỉ riêng kết cục u uất mà c.h.ế.t của hắn ở đời trước, chỉ cần nắm được người trong lòng của hắn thì cũng coi như nắm được hắn.
Mãi đến khi tiệc sinh thần kết thúc, ta mới phát hiện lòng bàn tay mình đã ướt đẫm mồ hôi.
Dựa vào “chứng cứ” do Lục Cảnh Am dâng lên, lại lợi dụng Lâm Hồng Hiên, cuối cùng định tội Chu tướng và Trình Thượng thư là cấu kết ngoại địch.
Dù cung yến lần này hữu kinh vô hiểm.
Nhưng ta vẫn nhìn thấy rất rõ.
Khi Tạ Chỉ nhìn thấy Tống Thanh Vãn đứng bên cạnh ta, ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén.
Vì chút áy náy trong lòng, ta đích thân tiễn Tống Thanh Vãn xuất cung.
Quả nhiên Tạ Chỉ đã đuổi theo.
Hắn chắn trước mặt nàng, bảo vệ nàng phía sau lưng.
Có lẽ vì Tống Thanh Vãn có mặt ở đó.
Nên Tạ Chỉ không tranh cãi với ta.
Thế nhưng sau khi ta trở về phủ Công chúa, hắn lại tới bái phỏng.
Còn chưa bước vào tiền sảnh, ta đã nghe thấy giọng hắn cố nén cơn giận.
Từng câu từng chữ đều là chất vấn:
“Nghi ngờ thì không dùng, dùng người thì không nghi. Đạo lý đơn giản như vậy, ngươi không thể nào không hiểu.”
“Chuyện này vốn chẳng liên quan đến người khác.”
“Vậy mà ngươi lại giống như một con sói cô độc xảo quyệt, chỉ vì ta mà kéo người khác xuống nước.”
Bàn tay ta bất giác siết c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta không thể phản bác những lời trách móc ấy.
Chỉ là biến số trong cung yến quá nhiều.
Ta không dám mạo hiểm.
Đúng lúc ấy, giọng nói nhàn nhạt của Lục Cảnh Am vang lên.
“Hiện giờ ngươi nắm giữ binh quyền trong tay, lại không có ai kiềm chế.”
“Cho dù là đương kim thiên t.ử, e rằng cũng sẽ nghĩ mọi cách để nắm lấy nhược điểm của ngươi nhằm an tâm.”
Tạ Chỉ không muốn tiếp tục tranh luận.
Hắn đẩy cửa bỏ đi.
Vừa khéo bắt gặp ta đang đứng bên ngoài.
Sắc mặt hắn không dễ nhìn chút nào.
Mím môi nhìn ta vài giây.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Chỉ lướt qua vai ta rồi rời đi.
Lục Cảnh Am theo sau hắn.
Đương nhiên cũng nhìn thấy ta.
Sau khi Tạ Chỉ rời đi, ta cụp mắt xuống.
Ánh nhìn rơi trên nền đất bằng phẳng.
Đột nhiên ta không biết việc kéo Tống Thanh Vãn vào cung yến là đúng hay sai nữa.
Ta mờ mịt lẩm bẩm:
“Lục đại nhân, ta thật sự làm sai rồi sao?”
Từ rất sớm, ta đã hiểu rằng tuyệt đối không thể dễ dàng giao lòng tin cho bất kỳ ai.
Nha hoàn thân cận có thể là quân cờ được cài bên cạnh ta để chờ cơ hội hãm hại.
Hôn sự có thể trở thành công cụ của quyền mưu.
Ngay cả phụ hoàng mà ta từng tin tưởng nhất cũng luôn tính toán ta.
Thậm chí không tiếc lấy đi mạng sống của ta.
Từ khi sinh ra, ta đã sống trong những màn tính kế.
Nhìn quá nhiều lòng người khác nhau, tự nhiên sẽ cảm thấy chúng dơ bẩn đến cực điểm.
Thuật cân bằng và chế ngự người khác, ta đã sử dụng thành thạo từ lâu.
Nhưng có ai từng hỏi ta rằng có mệt hay không?
Liệu cuộc sống như thế này có thật sự là điều ta mong muốn?
Nỗi chua xót dâng lên trong lòng nhưng hốc mắt lại khô khốc.
Ngay cả khóc cũng không khóc nổi.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Thế nhưng một bàn tay ấm áp lại nhẹ nhàng đặt lên mái tóc ta.
Mang theo ý tứ an ủi.
Lục Cảnh Am chậm rãi nói:
“Điện hạ đã vận dụng rất tốt những điều thần từng dạy.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Thuật quân thần dùng với người khác có lẽ rất thích hợp.”
“Nhưng dùng với Tạ Chỉ, dù có thể đạt được mục đích, vẫn là không ổn.”
“Tạ Chỉ xem điện hạ như muội muội.”
“Cho nên hắn mới cam tâm từ Du Châu bước vào vòng xoáy quyền mưu ở Diên Kinh.”
“Còn điện hạ chỉ xem Tạ Chỉ là thần t.ử, cho nên mới có mâu thuẫn hôm nay.”
Hắn khẽ thở dài.
Đưa tay lau đi nước mắt trên mặt ta.
Lúc ấy ta mới phát hiện chẳng biết từ khi nào mình đã khóc.
“Điện hạ không phải con sói cô độc.”
“Thần vẫn luôn ở bên cạnh điện hạ.”