Hữu Ngư

Chương 11





Lục Cảnh Am không nói gì.



Ta nhân cơ hội ấy uống cạn chén rượu trước mặt.



Sau đó nằm bò trên bàn khóc lóc.



Một lúc sau, dường như ta nghe thấy tiếng chén rượu khẽ đặt xuống bàn.



Ta lén nhìn qua.



Quả nhiên chén rượu trước mặt Lục Cảnh Am đã trống không.



Cũng chẳng biết đã qua bao lâu.



Cuối cùng ta cũng nghĩ đủ mọi cách để chuốc say Lục Cảnh Am.



Tửu lượng của ta đương nhiên không thể trong thời gian ngắn mà tăng lên đột biến.



Chỉ là vò trước mặt Lục Cảnh Am là rượu thật.



Còn vò trước mặt ta…



Lại chỉ là nước bình thường mà thôi.



Ta hỏi hắn:



“Ngươi và vị… Tề phu nhân kia rốt cuộc có quan hệ gì?”



Hôm nay tới đây, vốn dĩ ta chính là muốn hỏi cho rõ.



Tề phu nhân tuy đã xuất giá.



Nhưng ai biết được Lục Cảnh Am có còn nhớ mãi không quên nàng hay không.



Thế nhưng nếu bảo ta trực tiếp hỏi hắn, ta lại không có can đảm.



Vì vậy mới nghĩ ra cách chuốc say hắn để moi lời.



Hắn lặng lẽ nằm bò trên bàn.



Đôi mắt khép hờ.



Không trả lời.



Ngón tay ta như bị ma xui quỷ khiến, khẽ chạm lên môi hắn.



Trên môi hắn vẫn còn vương chút rượu.



Mềm mại.



Lại hơi ẩm ướt.



Theo bản năng, lực nơi đầu ngón tay ta nặng hơn một chút.



Hàng mi dài của hắn khẽ run lên.



Ta cố tình ghé sát lại.



Hơi thở phả ra rơi giữa hô hấp của hắn, quấn quýt giao hòa.



Ta tinh mắt nhìn thấy.



Tai hắn đỏ lên.



Thì ra là giả say.



Ta cúi đầu, cố ý đưa tay cởi y phục của hắn.



Quả nhiên, Lục Cảnh Am lập tức đưa tay giữ lấy tay ta.



Giọng hắn hơi khàn:



“Điện hạ đang làm gì vậy?”



Làm gì ư?



Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?



Nhưng ta vẫn bình thản rút tay về.



Mỉm cười với hắn:



“Y phục của đại nhân bị bẩn rồi.”



“Ta sợ đại nhân vì thế mà nhiễm phong hàn nên muốn dùng khăn lau sơ qua một chút.”



Hắn cúi đầu nhìn xuống.



Quả nhiên trên áo bào đã loang ra một mảng màu sẫm vì rượu đổ.



Ánh mắt hắn tối đi.



Đôi môi mím c.h.ặ.t.



Chẳng biết đang nghĩ gì.



Ta đặt chiếc khăn trong tay xuống bàn.



Sau đó đứng dậy chuẩn bị rời đi.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



Ngay lúc sắp bước ra khỏi cửa, có người từ phía sau kéo ta lại.



Đồng thời đóng sầm cửa phòng, ép ta dựa vào trước cửa.



Ta khẽ nâng mí mắt nhìn Lục Cảnh Am:



“Đại nhân có ý gì?”



Hắn nhìn ta rất lâu.



Môi khẽ động.



“Ta không nhớ mình từng trồng cho điện hạ một vườn hải đường.”



Nghe đến đây, suy đoán trong lòng ta gần như được chứng thực hoàn toàn.



Cuộc đối thoại giữa ta và Tề phu nhân sáng nay…



Lục Cảnh Am nhất định đã nghe thấy.



Nếu Tề phu nhân đã sớm nhìn thấu tâm tư của ta.



Nàng sẽ không vô duyên vô cớ tới tìm ta vào lúc này.



Lời giải thích duy nhất chính là có người đã tiết lộ cho nàng một vài chuyện.



Ví dụ như…Ta có tình ý với Lục Cảnh Am.



Lại ví dụ như…Lục Cảnh Am có lẽ cũng thích ta.



Mà người tiết lộ những chuyện ấy…



Chính là Lục Cảnh Am.



Cho nên hôm nay ta mới thẳng một đường tới Lục phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Không chỉ muốn thăm dò thái độ của hắn đối với Tề phu nhân.



Mà còn muốn thử lòng hắn.



Ta bình tĩnh ngẩng đầu.



Khóe môi cong lên.



“Chỉ là lời nói bừa để lừa người mà thôi.”



“Lục đại nhân sao có thể tin là thật được?”



Thế nhưng hắn lại không hài lòng với câu trả lời ấy.



Hắn nâng cằm ta lên.



Cúi người sát lại.



Bàn tay hắn mang theo hơi lạnh.



Trong ánh mắt có vài phần dò xét.



Còn có thứ cảm xúc không nói rõ tên.



“Liên quan đến con cá kia, đúng không?”



Nụ cười trên môi ta cứng lại trong thoáng chốc, hai tay gần như lập tức siết c.h.ặ.t.



Ta cố giữ bình tĩnh.



Ngược lại hỏi: “Con cá nào?”



“Điện hạ có lẽ không biết.”



“Ở Định An quan từng lưu truyền một truyền thuyết như thế này.”



Hắn khẽ thở dài.



Ánh mắt dường như đã trôi xa theo ký ức.



“Người ta nói rằng ở con sông phía nam Định An quan có một vị thần linh cư ngụ.”



“Nước sông trong vắt thấy đáy.”



“Vị thần ấy hóa thành một con cá nằm dưới lòng sông.”



“Nếu có điều cầu xin, chỉ cần mỗi ba tháng dùng m.á.u nuôi dưỡng con cá ấy một lần thì sẽ được như ý nguyện.”



Thì ra phương pháp kia…



Chỉ là một truyền thuyết ở Định An quan sao?



Ta cố nén kinh ngạc trong lòng.



Lên tiếng phản bác:



“Chuyện quỷ thần hoang đường như thế, sao ngươi lại tin?”



Hắn cười như không cười.



“Nhưng kể từ ngày điện hạ tỉnh lại, còn chủ động nhắc tới con cá đen kia.”



“Ta không thể không tin.”



“Sau khi tỉnh lại, lời nói và hành động của điện hạ khác trước rất nhiều.”



“Ta ở bên cạnh điện hạ nhiều năm như vậy.”



“Sao có thể không nhận ra?”



Hắn chậm rãi mở bàn tay đang siết c.h.ặ.t của ta ra.



Năm ngón tay thon dài len vào giữa các kẽ ngón tay của ta.



Ánh mắt dần trở nên dịu dàng.



Dường như còn mang theo chút buồn bã.



“Điện hạ.”



Hắn gọi ta.



Âm cuối rất khẽ.



“Ta hy vọng bản thân sẽ không phải hối hận thêm lần nào nữa.”



“Ban đầu ta cũng muốn tránh xa điện hạ.”



“Diên Kinh không giống Đàm Châu.”



“Những thanh niên tài giỏi cùng trang lứa nhiều vô kể.”



“Điện hạ hoàn toàn không cần vì ta mà chịu thiệt thòi.”



“Nhưng điện hạ lại cố tình để ta nghe được những lời ấy.”



“Rõ ràng đã đoán được tâm tư của ta.”



“Vậy mà vẫn bất chấp tất cả tới Lục phủ để thử ta.”



Hắn hơi cúi người xuống, hơi thở phả bên má ta.



Mang theo cảm giác ngứa ngáy.



Hắn khẽ lẩm bẩm.



Trong thoáng chốc dường như có chút thất thần.



“Điện hạ…”



“Ta phải làm sao với người đây?”



Ta nhìn hắn thật lâu.



Đột nhiên nhắm mắt lại.



Đến khi mở mắt ra lần nữa.



Ta lại đưa tay đẩy hắn ra.



Hắn bị đẩy bất ngờ, lùi về sau một bước.



Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.



“Đại nhân không cần phải phiền não vì chuyện này.”



“Nam t.ử trong kinh thành nhiều vô kể.”



“Nhưng hôn sự của ta lại không do ta quyết định.”



“Nếu một ngày nào đó phải hòa thân tới nước láng giềng…”



“Cũng không phải chuyện không thể xảy ra.”