Ta nói như vậy chỉ để cố ý kích hắn, ai ngờ hắn lại khựng người.
Trong đôi mày hiếm khi xuất hiện một tia bực bội và u ám.
Chẳng lẽ…Ta vừa vô tình nói trúng điều gì sao?
Ta sững sờ.
Nhìn phản ứng của hắn không giống giả vờ.
Trong lòng bỗng nhiên hiểu ra.
Phụ hoàng muốn gả ta đi hòa thân cho nên Lục Cảnh Am mới mất bình tĩnh như vậy.
Mới mượn tay Tề phu nhân để thử lòng ta.
Mục đích chỉ là muốn định hôn sự của ta sớm hơn.
Ai ngờ cuối cùng lại thành ta vô tình bày tỏ tâm ý với hắn.
Ta nhướng mày.
Toàn thân lập tức thả lỏng.
Ta nhìn hắn.
Nhìn thẳng vào đáy mắt hắn.
“Ta không muốn làm Trường Ninh nữa.”
Lục Cảnh Am kinh ngạc.
Một cảm xúc khác lướt qua trong mắt hắn.
Ta lại ngẩng đầu cười.
Nắm lấy cổ áo hắn.
Nghiêng người tới gần.
Môi khẽ chạm lên môi hắn rồi lập tức rời đi.
Trong miệng lập tức lan ra vị rượu nhàn nhạt.
Mang theo chút đắng chát.
Sau đó dần dần hóa thành vị ngọt.
Dường như sợ hắn không nghe rõ.
Ta nâng cằm lên.
Khóe môi khẽ cong.
“Ý ta là…”
“Ta muốn cùng ngươi bỏ trốn.”
Làm Trường Ninh Công chúa bao nhiêu năm nay.
G.i.ế.c nghịch tặc.
Trừ gian thần.
Ngay cả phụ hoàng cũng chỉ gọi ta là Trường Ninh.
Nhưng hiện giờ… ta chỉ muốn trở lại làm Tiết Trĩ Đường.
Nếu Lục Cảnh Am đưa ta bỏ trốn, nhất định sẽ liên lụy đến Định An Hầu.
Khắp các châu thuộc Nam Uyên đều có tri châu cai quản.
Muốn tìm được một nơi yên ổn dung thân cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Nhưng nếu phụ hoàng chỉ muốn gả ta đi xa chứ không phải muốn lấy mạng ta như đời trước.
Vậy chứng tỏ chuyện này vẫn còn đường xoay chuyển.
Lục Cảnh Am đã hy sinh chính mình mới đổi lại cho ta cơ hội làm lại một đời.
Ta không muốn tiếp tục tranh đấu với phụ hoàng đến ngươi c.h.ế.t ta sống rồi lãng phí thời gian vô ích.
Vốn dĩ ta không phải cốt nhục của phụ hoàng.
Trường Ninh Công chúa…vốn cũng không nên tồn tại.
Trên đời này không còn Trường Ninh Công chúa nữa.
Đó mới là cách giải quyết tốt nhất.
…
Lần này sứ đoàn nước láng giềng đến Nam Uyên là vì chuyện kết minh.
Để thể hiện thành ý, đối phương thậm chí còn phái một vị hoàng t.ử làm sứ thần.
Dù phụ hoàng sẽ không chủ động nhắc đến chuyện hòa thân, nhưng người có vô số cách khiến vị hoàng t.ử kia tự mình mở miệng.
Khoảng năm ngày sau, ta vào cung cầu kiến phụ hoàng.
Ta đưa theo một vị nương t.ử làm nghề chế hương cùng tiến cung.
Dù nàng đội mũ rèm che mặt, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng, thân thể phụ hoàng vẫn cứng đờ.
“Cuối cùng nàng cũng chịu đến gặp ta.”
Nàng tháo mũ rèm xuống.
Để lộ dung mạo có vài phần giống ta.
Khẽ cúi đầu nói:
“Lâu rồi không gặp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lui ra ngoài.
Sai người đóng c.h.ặ.t cửa điện.
Từ rất lâu trước đây, ta đã cảm thấy có điều không ổn.
Đời trước, phụ hoàng mượn cái c.h.ế.t của ta để diệt trừ Ngũ hoàng t.ử.
Lại dọn đường cho Cửu hoàng t.ử đăng cơ.
Thế nhưng trong mắt người đời, Cửu hoàng t.ử vẫn luôn là kẻ ngu ngốc, đần độn vô năng.
Vậy vì sao phụ hoàng lại đặc biệt coi trọng hắn?
Ta đã không phải huyết mạch của phụ hoàng.
Vậy vì sao vị Cửu hoàng t.ử ấy lại có dung mạo giống ta?
Mãi cho đến sau này, khi Tây Yến khởi binh ở Du Châu, ta nhận được một bức thư gửi từ Du Châu.
Trong thư có kèm theo nửa khối ngọc bội.
Đó là ngọc bội của ngoại tổ gia họ Ngu.
Mẫu phi ta và mẫu thân của Tạ Chỉ mỗi người giữ một nửa.
Về sau, một nửa ngọc bội truyền đến tay Tạ Chỉ.
Còn nửa kia của mẫu phi ta thì thất lạc trong trận hỏa hoạn năm đó.
Trong thư viết rằng có người muốn gặp ta.
Sau đó, ta gặp được mẫu thân mình.
Quả thực ta không phải huyết mạch của hoàng đế.
Mẫu thân và hoàng đế quen biết từ thuở nhỏ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Thanh mai trúc mã, tình nghĩa sâu đậm.
Nhưng người trong lòng của mẫu thân lại là phụ thân ta.
Hai người đã đính hôn.
Chỉ tiếc phụ thân ta chưa kịp trở về thành thân thì đã c.h.ế.t dưới lưỡi đao của người Tây Yến.
Về sau hoàng đế đăng cơ.
Triều đình và hậu cung đều đầy rẫy sóng gió.
Dưới sự sắp đặt của người, mẫu thân tiến cung.
Trở thành Ngu Quý phi được sủng ái nhất hậu cung.
Năm năm.
Đủ để thay đổi rất nhiều chuyện.
Huống hồ hai người vốn quen biết, thấu hiểu nhau từ thuở nhỏ.
Năm ấy, sau trận hỏa hoạn, mẫu thân phát hiện thứ quan trọng nhất trong lòng hoàng đế vẫn luôn là hoàng quyền.
Người hoàn toàn thất vọng.
Vì thế quyết định mượn trận hỏa hoạn ấy để giả c.h.ế.t rời đi.
Sau khi người c.h.ế.t.
Chỉ cần hoàng đế tìm được manh mối từ phủ Chu tướng, sẽ có thể ngăn cản nữ nhi Chu gia nhập cung.
Ban đầu người muốn mang ta cùng rời đi.
Nhưng tai mắt của Chu tướng quá nhiều.
Ta lại còn quá nhỏ.
Căn bản không thể thoát thân.
Điều mà mẫu thân không ngờ tới là sau khi người “c.h.ế.t”, Chu Quý phi vẫn thuận lợi tiến cung.
Mà lúc ấy người cũng phát hiện mình đã mang thai.
Mẫu thân không cứu được ta.
Nhưng lại sợ hoàng đế sẽ ra tay với ta.
Vì vậy người nghĩ ra một biện pháp khác.
Nhi t.ử của Phù mỹ nhân từ sớm đã c.h.ế.t dưới tay Chu Quý phi.
Tiết Chá vì thế được đưa vào cung.
Mang thân phận “Cửu hoàng t.ử” mà sống sót.
Nhìn thấy dung mạo của Tiết Chá, hoàng đế đương nhiên hiểu rằng mẫu thân ta vẫn còn sống.
Nhưng người lại không muốn gặp nàng.
Hai người nói chuyện trong điện rất lâu.
Đến khi bước ra, mẫu thân đã đội lại mũ rèm.
Người nhìn ta rồi nhẹ nhàng từ biệt.
Trong mắt tràn đầy dịu dàng.
Thần sắc vô cùng bình thản.
“Sau lần từ biệt này, e rằng sẽ khó có ngày gặp lại.”
“Chỉ mong điện hạ năm nào cũng bình an, mọi sự thuận lợi, không tai không họa.”