Hữu Ngư

Chương 13





Nhưng ta hiểu ý tứ trong lời nói ấy.



Sau khi tiến vào điện, phụ hoàng trông già nua hơn trước rất nhiều.



Nhưng giữa đôi mày lại tràn đầy vẻ thanh thản.



Người nhìn ta.



Khẽ phất tay ra hiệu cho ta lui xuống.



Trước khi rời đi, cuối cùng ta vẫn không nhịn được.



Không cam lòng hỏi một câu:



“Phụ hoàng.”



“Nếu có một ngày, giữa Cửu hoàng t.ử và nhi thần chỉ có thể sống một người.”



“Người sẽ chọn ai?”



Người trầm mặc thật lâu.



Cuối cùng đáp: “Trẫm là hoàng đế.”



Bởi vì người là hoàng đế.



Cho nên năm đó mới vì hoàng quyền mà từ bỏ mẫu thân ta.



Để dọn đường cho người kế vị, người có thể lợi dụng chính những đứa con của mình c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau.



Nhưng người cũng có tâm tư.



Người muốn đứa con của mình và mẫu thân ta kế thừa ngôi vị.



Mà ta danh tiếng quá lớn.



Lại mang thân thế đặc biệt.



Cho nên vì Tiết Chá.



Vì những uy h.i.ế.p có thể xuất hiện trong tương lai.



Người cũng có thể bất chấp tình cha con nhiều năm qua mà tìm mọi cách loại bỏ ta.



Ta nghiêng người hành lễ.



Cụp mắt xuống.



“Trường Ninh đã hiểu.”



Sử sách Nam Uyên ghi chép:



Ngày hôm đó, sau khi trở về phủ, Trường Ninh Công chúa bị kinh hãi.



Từ đó bệnh nặng không dậy nổi.



Khi vị hoàng t.ử nước láng giềng đến Diên Kinh, vốn có ý kết thân với Công chúa để nên duyên Tần Tấn.



Nhưng Công chúa lấy cớ bệnh nặng, từ chối gặp mặt.



Nửa tháng sau.



Trường Ninh Công chúa qua đời.







Lại một mùa xuân nữa trôi qua.



Tính từ ngày ta gả vào Lục gia, đã gần một năm.



Ban đầu, khi Định An Hầu Lục Yến Thanh nhìn thấy ta, ông còn vô cùng kinh ngạc.



Về sau, ông nhìn Lục Cảnh Am một cái rồi cũng không nói thêm gì nữa.



Ngày ấy sau khi giả c.h.ế.t, hoàng thượng mắt nhắm mắt mở cho qua.



Ta cũng thuận lợi rời khỏi Diên Kinh.



Ban đầu ta còn do dự không biết nên đi đâu.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



Lục Cảnh Am định từ quan để đi cùng ta.



Ta không muốn quay về Đàm Châu.



Du Châu lại có Lâm gia.



Nhất thời, ta thực sự không tìm được nơi nào thích hợp.



Sau đó ta hỏi Lục Cảnh Am, Định An quan là nơi như thế nào.



Hắn trầm ngâm một lát rồi đáp:



“Định An quan không phồn hoa giàu có như các châu của Nam Uyên.”



“Khắp nơi đều là cát vàng mênh m.ô.n.g.”



“Cũng chẳng có phong cảnh gì đáng để ngắm.”



Nghe vậy, ta vỗ tay tán thưởng trong lòng.



Cát vàng mênh m.ô.n.g mới tốt.



Như vậy Lục Cảnh Am sẽ không còn chỗ nào để tìm con cá đen kia nữa.



Lục Cảnh Am trở về Định An quan chưa đầy ba tháng.



Mọi người đều biết hắn đã cưới một vị phu nhân yếu đuối mong manh.



Thế nào gọi là yếu đuối mong manh?



Đại khái là ngày nào cũng nói mình bệnh.



Gió thổi một cái là ngã.



Đi ba bước ho một tiếng.



Năm bước lại thở dốc một lần.



Tóm lại, người ngoài đều hình dung ta như vậy.



Tuy cũng có mục đích che giấu thân phận.



Nhưng ở mãi một chỗ lâu ngày, cuối cùng ta vẫn không chịu nổi.



Bèn chạy tới bên cạnh Lục Cảnh Am, ghé sát tai hắn thì thầm:



“Ta muốn ra ngoài.”



Ban đầu lựa chọn Định An quan là vì đây là căn cơ của Lục gia.



Đợi cuộc sống ổn định rồi.



Cuối cùng ta vẫn muốn đi ngắm núi non sông nước.



Ai ngờ Lục Cảnh Am chẳng hề do dự.



Lập tức từ chối:



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thân thể nàng vẫn chưa khỏe hẳn.”



“Đừng tùy tiện giày vò bản thân.”



Mùa đông ở Định An quan lạnh buốt.



Ta sơ ý một lần liền ngã bệnh.



Dây dưa đến tận bây giờ vẫn chưa dứt.



Ta đầy vẻ oán trách:



“Năm đó, lúc từ chối bức thư cầu thân kia, có phải chàng cũng nói như vậy không?”



Không chỉ bức thư ấy.



Còn cả những lời từ chối mà đời trước hoàng thượng cố ý để ta nghe thấy.



Lục Cảnh Am dừng b.út, khẽ ngoắc tay gọi ta tới.



Nhướng mày hỏi:



“Nàng đã nhìn ra ý đồ thăm dò của ông ấy.”



“Vậy vì sao còn muốn ta tự mình nhảy vào?”



Ta bất mãn lẩm bẩm:



“Rõ ràng là chàng không để tâm đến ta…”



Nửa câu còn lại bị hắn chặn ngay trên môi.



Rất lâu sau.



Hắn mới lười biếng ngước mắt lên.



Khóe môi mang theo ý cười.



“Hồ ngôn loạn ngữ.”



Ta đỏ bừng mặt.



Vội vàng bịt miệng rồi cuống cuồng chạy ra ngoài.



Nhưng những thiệt thòi chịu trên người Lục Cảnh Am.



Ta nhất định phải đòi lại.



Nhìn chiếc giường vừa trống vừa lộn xộn, hắn nhướng mày hỏi:



“Nàng đang làm gì vậy?”



Làm gì ư?



Đương nhiên là ngủ riêng rồi.



Ta ngồi trên chiếc trường kỷ thấp.



Dùng chăn quấn kín người.



Cố ý ho khan vài tiếng.



Giả vờ yếu ớt:



“Thiếp thân bệnh nặng như vậy.”



“Nếu khiến phu quân cũng nhiễm phong hàn thì chính là lỗi của thiếp thân.”



Khi nghe hai chữ “phu quân”, Lục Cảnh Am rõ ràng ngẩn người trong thoáng chốc.



Nhưng hắn vẫn kiên nhẫn vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình.



“Đêm lạnh.”



“Lại đây.”



Ta không chịu.



Ôm chăn lắc đầu.



Ai ngờ Lục Cảnh Am thật sự mặc kệ ta.



Hắn thổi tắt nến.



Sau đó trực tiếp trở về giường nằm xuống.



Ta tức đến nghiến răng.



Ngồi trên trường kỷ mà chẳng biết làm sao.



Quyết định phải gây ra chút động tĩnh.



Nhưng còn chưa kịp gây chuyện.



Đã có người nhanh hơn một bước.



Chăn trên người bị kéo tung ra.



Gió lạnh lập tức ùa vào.



Lạnh đến mức ta run lên.



Ngay sau đó.



Một thân thể nóng bỏng áp sát tới.



Lục Cảnh Am vòng một tay qua eo ta.



Dùng sức kéo ta vào trong.



Chiếc trường kỷ vốn chật hẹp, làm sao chứa nổi hai người.



Ta suýt nữa ngã xuống đất.



Theo bản năng liền túm lấy cổ áo hắn.



Mà hắn cũng thuận thế ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.



Ta kinh hãi kêu lên:



“Ta sắp ngã rồi!”



Cánh tay đang ôm ta của hắn lại siết c.h.ặ.t hơn.



Âm cuối hơi nhướng lên.



Mang theo ý trêu chọc bên tai ta:



“Vừa rồi nàng gọi ta là gì?”



Phu quân.



Trước đây ta chưa từng gọi hắn như vậy.



Hoặc là gọi Lục đại nhân, hoặc là gọi thẳng tên Lục Cảnh Am.



Dường như chỉ có như thế mới có thể quên đi khoảng cách mười năm giữa chúng ta.