Hữu Ngư

Chương 8





Hắn ngồi xuống đối diện ta.



“Những lời điện hạ vừa nói với Chu tướng, đều là thật sao?”



Ta lắc đầu, cúi mắt nhìn chén trà.



“Ta cũng không biết.”



Một lát sau, khi ta chuẩn bị đứng dậy rời đi, Lục Cảnh Am lại gọi ta lại.



“Điện hạ.”



Hắn đi tới trước mặt ta.



“Suy đi nghĩ lại, thần cảm thấy vẫn có một chuyện cần nói với điện hạ.”



“Nửa năm trước, khi điện hạ vừa rời Đàm Châu, bệ hạ từng sai người đưa cho thần một bức thư.”



Hắn ngừng một chút, hơi tránh ánh mắt của ta.



“Trong thư hỏi thần có nguyện ý cưới Công chúa hay không.”



“Thần đã từ chối.”



Bàn tay ta bất giác siết c.h.ặ.t.



Móng tay cắm sâu vào da thịt nhưng lại chẳng cảm thấy đau.



“Nhưng sau đó, bệ hạ lại hỏi thần về những thanh niên tài giỏi ở các châu thuộc Nam Uyên.”



“Còn hỏi thần liệu điện hạ có từng tiếp xúc với Lâm Tu Tề, con trai Tri châu Du Châu hay không.”



“Những thế gia này đều có một điểm chung.”



“Đó là trong tay nắm giữ binh quyền.”



“Ban đầu thần cho rằng bệ hạ lo lắng cho chuyện chung thân đại sự của điện hạ nên không nghĩ nhiều.”



“Nhưng bây giờ nghĩ lại, quả thực có chút kỳ lạ.”



Sao có thể không kỳ lạ được?



Nếu phụ hoàng thật lòng nghĩ cho ta, sao người không hỏi ý kiến của ta?



Vì sao lại giấu ta đi tìm những công t.ử thế gia nắm giữ binh quyền kia?



Đời trước, lúc phụ hoàng triệu Lục Cảnh Am vào cung, ta vô tình nghe được lời từ chối của hắn.



Chính vì vậy mới đồng ý cuộc hôn sự với Lâm Tu Tề.



Nhưng nếu phụ hoàng đã sớm biết câu trả lời của Lục Cảnh Am, vậy cần gì phải hỏi lại nữa?



Ta chưa từng đề phòng phụ hoàng.



Rõ ràng người muốn mượn chuyện này khiến ta hoàn toàn hết hy vọng.



Để rồi cam tâm chấp nhận một cuộc hôn nhân khác.



Thời gian trôi qua rất nhanh.



Đến thọ yến của phụ hoàng, Chu tướng quả nhiên dùng đúng biện pháp mà ta đã chỉ.



Lục Cảnh Am đối với vụ án này cũng mắt nhắm mắt mở, mãi không điều tra ra kết quả.



Nụ cười của phụ hoàng trở nên vô cùng miễn cưỡng.



Sau khi thọ yến kết thúc, phụ hoàng giữ ta ở lại.



Có lẽ chuyện hôm nay đã khiến người trở tay không kịp.



Người trực tiếp hỏi ta:



“Lâm Tu Tề trong kỳ khoa cử lần này, con cảm thấy thế nào?”



Ta giả vờ kinh ngạc:



“Người này tuổi trẻ tài cao, sau này nhất định có thể trở thành cánh tay đắc lực của phụ hoàng trên triều đình.”



Nghe vậy, người cũng không tỏ ra bất ngờ.



Chỉ khẽ mỉm cười.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



“Trường Ninh đã từng nghĩ đến chuyện hôn sự của mình chưa?”



Ý trong lời nói ấy đã quá rõ ràng.



Thế nhưng ta không đồng ý.



Chỉ mỉm cười lắc đầu:



“Phụ hoàng lo xa rồi.”



“Diên Kinh vẫn chưa yên ổn, phụ hoàng ngày đêm như đi trên băng mỏng. Trường Ninh nào còn tâm tư nghĩ đến chuyện xuất giá?”



Người không nói thêm gì nữa.



Chỉ phất tay, sai thái giám bên cạnh đưa ta trở về phủ Công chúa.



Ta không muốn tiếp tục lấy hôn sự của mình làm quân cờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Muốn có được binh quyền ở Du Châu cũng không phải không còn cách khác.



Chỉ e phải viết một phong thư, nhờ vị biểu huynh kia đứng ra thương lượng với Lâm Tu Tề.



Thế nhưng còn chưa kịp gửi thư đi, ta đã nhận được thư của Tạ Chỉ.



Trong thư nhắc đến việc ở Du Châu có nội ứng của Tây Yến.



E rằng sắp có biến động.



Chuyện này người Tây Yến làm vô cùng kín đáo.



Đời trước, Du Châu không hề phát hiện từ sớm, cuối cùng chìm trong chiến loạn suốt một thời gian dài.



Bây giờ nếu Tạ Chỉ đã sớm nhận ra manh mối, chi bằng chuẩn bị trước.



Như vậy cũng có thể tránh được tai họa.



Sau đó, mọi việc tiến triển còn thuận lợi hơn ta tưởng tượng.



Dù Chu tướng vẫn còn chút nghi ngờ với ta, nhưng về cơ bản đã tin lời ta nói.



Du Châu tuy vẫn bị Tây Yến xâm phạm.



Nhưng vì đã có sự chuẩn bị từ trước nên không rơi vào cảnh chiến loạn như đời trước.



Sau khi xử lý xong chuyện ở Du Châu, Tạ Chỉ nhận lệnh trở về kinh.



Chu tướng cũng dần nảy sinh ý định mưu phản dưới sự thúc đẩy của ta.



Một ngày nọ, ta mời các phu nhân và tiểu thư trong giới quan lại cùng đi du hồ.



Khi tiệc tan, ta lại nhìn thấy phu nhân của Tề Đô úy đang trò chuyện với Lục Cảnh Am.



Hai người dường như quen biết từ trước.



Có lẽ vì ta nhìn quá lâu.



Ngay cả Đinh Lan cũng chú ý đến vị Tề phu nhân kia.



Nàng có chút không chắc chắn mà nói:



“Đó chẳng phải là Nhị tiểu thư nhà họ Hạ sao?”



Ta ra hiệu cho nàng nói tiếp.



Giọng Đinh Lan mang theo vài phần cảm khái:



“Nhiều năm trước, Nhị tiểu thư Hạ gia từng có hôn ước với đại nhân.”



“Sau khi Định An Hầu qua đời, Hạ gia liền từ hôn với Lục gia.”



“Chỉ là không ngờ Nhị tiểu thư Hạ gia cuối cùng lại gả vào kinh thành.”



Nhìn hai người trò chuyện vui vẻ, lòng ta bỗng nhiên thắt lại.



Sau khi Lục Cảnh Am trở về kinh, mối quan hệ giữa hắn và ta lại trở về như trước.



Xa cách, khách sáo.



Bàn tay ta siết c.h.ặ.t lại, sau đó ta xoay người rời đi.



Trở về phủ Công chúa, cảnh tượng Lục Cảnh Am trò chuyện với Tề phu nhân vẫn mãi không tan khỏi đầu óc ta.



Qua một lúc lâu, trong lòng ta lại nảy ra một ý nghĩ.



Ta gọi Đinh Lan tới:



“Ngươi đi nói với Lục Cảnh Am rằng ta uống say rồi, nhốt mình trong phòng, không chịu gặp ai.”



Đinh Lan sửng sốt:



“Hả?”



Nàng nhìn ta vài lần.



Một lúc sau mới chợt hiểu ra.



Nàng chớp chớp mắt rồi hỏi:



“Có cần nô tỳ nói thêm với Lục đại nhân rằng điện hạ không những không chịu gặp người, mà còn ở trong phòng khóc đến đau lòng muốn c.h.ế.t không?”



Ta suy nghĩ một lát, sau đó cảm thấy…ý này cũng không tệ.







Lần nữa tỉnh lại, đã là sáng sớm ngày hôm sau.



Đầu hơi đau nhức.



Trong phòng ngủ vẫn còn phảng phất mùi rượu nhàn nhạt.



Ý thức dần trở nên tỉnh táo.



Hôm qua, để tạo ra vẻ mình đã say rượu, ta c.ắ.n răng uống liền hai chén.



Ai ngờ rượu ấy lại mạnh đến vậy.