Hưu Phu Trước Sân Rồng

Chương 4



 

“Thẩm Diên ở lại Thẩm phủ một đêm.

 

Nàng không trở về phủ An Tây Hầu, cũng chẳng có ý định quay lại.

 

Lời hứa “không làm vướng mắt" thốt ra trước lúc hoàng hôn, ngay từ khoảnh khắc nói ra nàng đã không hề có ý định thực hiện.”

 

Đêm đã khuất, nàng nằm trên chiếc sập gỗ mà cha nàng từng nằm lúc sinh tiền, mở trừng mắt nhìn xà nhà trên đỉnh đầu, đầu óc lặp đi lặp lại từng chuyện xảy ra trong suốt ba năm qua, như đang giải một ván cờ rắm rối, phức tạp.

 

Thẩm Chiêu cưới nàng là vì binh quyền.

 

Cha nàng t.ử trận, binh quyền bị thu hồi, nàng liền mất đi giá trị lợi dụng.

 

Đạo lý rất đơn giản, đơn giản đến mức đáng sợ.

 

Nhưng Thẩm Diên cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

 

Cha nàng mới t.ử trận tháng trước, Thẩm Chiêu tháng này đã vội vã muốn giáng vợ lập thiếp.

 

Thời gian một tháng, viết tấu chương, vào cung diện kiến thánh thượng, quỳ trước sân rồng một ngày một đêm — việc này không giống như một sự bốc đồng nhất thời, mà giống như đã mưu tính từ lâu.

 

Nhưng Liễu Tiếc Nhan mới được nạp làm quý thiếp ba tháng trước.

 

Trình tự thời gian không khớp.

 

Nếu Thẩm Chiêu đã sớm vạch kế hoạch cưới Liễu Tiếc Nhan làm chính thất, tại sao phải đợi đến tận ba tháng sau mới ra tay?

 

Tại sao không dứt khoát bỏ vợ ngay sau khi cha nàng nằm xuống?

 

Thẩm Diên trở mình, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Còn một chi tiết nữa khiến nàng bận tâm.

 

Hôm nay ở bên ngoài ngự thư phòng, khi Thẩm Chiêu nhận được thánh chỉ bước ra, nụ cười nơi khóe miệng hắn... quá đỗi ung dung, tự tại.

 

Không giống như biểu cảm nên có của một kẻ vừa quỳ suốt một ngày một đêm trước sân rồng, sức cùng lực kiệt.

 

Đó là vẻ ung dung của một kẻ nắm chắc phần thắng trong tay.

 

Như thể hắn đã biết trước rằng, đạo thánh chỉ này chắc chắn sẽ được phê chuẩn.

 

Nhưng tại sao hoàng đế lại đồng ý một thỉnh cầu hoang đường đến vậy?

 

Giáng thê làm thiếp là trái với lễ pháp, truyền ra ngoài sẽ bôi nhọ thanh danh hoàng thất.

 

Cho dù Thẩm Chiêu có quỳ gãy chân trước sân rồng, hoàng đế cũng không nên dễ dàng đồng ý như thế mới phải.

 

Trừ phi...

 

Thẩm Diên bật ngồi dậy.

 

Trừ phi chuyện này ngay từ đầu đã được hoàng đế ngầm cho phép.

 

Thậm chí — là do hoàng đế mật ý sai khiến.

 

Ý nghĩ này như một gáo nước đá dội từ đầu xuống chân, ngón tay Thẩm Diên khẽ run rẩy.

 

Nàng nhớ lại ánh mắt Thẩm Chiêu nhìn nàng hôm nay, vẻ thương hại đó, vẻ ban ơn đó, vẻ ung dung tự đắc từ trên cao nhìn xuống đó.

 

Đó không phải là nắm chắc phần thắng.

 

Mà là hắn biết rõ sau lưng mình có ai chống lưng.

 

Thẩm Diên hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

 

Hiện tại trong tay nàng không có binh quyền, không có chỗ dựa, chỉ có một vị hôn phu từng lỡ hẹn ba năm trước — mà vị hôn phu đó có đến được hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn.

 

Nàng cần thêm nhiều tin tức.

 

Bên ngoài cửa sổ vang lên ba tiếng cú mèo kêu.

 

Thẩm Diên cảnh giác nhìn ra ngoài, dưới ánh trăng, một bóng đen đang ngồi xổm trên cây hòe ngoài sân, không rõ mặt mũi, nhưng vóc dáng nhỏ thỏ như một thiếu niên.

 

“Thẩm cô nương."

 

Giọng nói hạ xuống rất thấp, mang theo vẻ vội vã:

 

“Thuộc hạ phụng mệnh công t.ử, đến đưa bức thư thứ hai."

 

Thẩm Diên khoác áo đứng dậy, đẩy cửa sổ ra.

 

Bóng đen từ trên cây nhảy xuống, nhẹ nhàng như một chú mèo, tiếp đất không một tiếng động.

 

Ánh trăng soi rõ khuôn mặt hắn, quả đúng là một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, ánh mắt sắc lẹm, bờ môi mím c.h.ặ.t.

 

Hắn đưa qua một bức thư.

 

Thẩm Diên nhận lấy, mở ra.

 

Lần này không phải là bốn chữ, mà là cả một trang giấy kín chữ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh mắt Thẩm Diên lướt qua dòng đầu tiên, đồng t.ử bỗng co rụt lại.

 

“Ba ngày trước bệ hạ mật chỉ gọi Thẩm Chiêu vào cung, nói rõ nếu Thẩm Chiêu chịu cưới Liễu thị làm chính thất, sẽ giao binh quyền phía Bắc cho phủ An Tây Hầu tạm thời quản lý."

 

Ngón tay Thẩm Diên bắt đầu run rẩy.

 

Nàng tiếp tục đọc xuống dưới.

 

“Thẩm Chiêu lập tức đồng ý ngay tại chỗ, ngày hôm sau liền dâng tấu chương giáng thê làm thiếp.

 

Bệ hạ giữ lại tấu chương hai ngày, đến ngày thứ ba mới bắt hắn quỳ trước sân rồng, diễn đủ bộ tịch, để tỏ rõ đây không phải ý muốn của hoàng đế, mà thực chất là bị thần t.ử khẩn khoản van nài nên mới ép buộc đồng ý."

 

“Ngoài ra, việc Thẩm tướng quân t.ử trận có rất nhiều điểm nghi vấn.

 

Theo mật báo từ gián điệp gửi về, trận chiến ở biên thùy phía Bắc ngày hôm đó, Thẩm tướng quân vốn đã chiếm thế thượng phong, nhưng đột nhiên lương thảo phía sau bị đứt đoạn, viện binh chậm trễ không tới, tướng quân buộc phải dùng ba nghìn kỵ binh đối đầu với một vạn quân tinh nhuệ của địch, kiệt sức mà hy sinh.

 

Mệnh lệnh cắt đứt lương thảo được phát ra từ chính kinh thành."

 

Đọc đến chữ cuối cùng, Thẩm Diên cảm thấy như rơi vào hầm băng.

 

Nàng cuối cùng đã hiểu ra rồi.

 

Đây không phải mưu kế của một mình Thẩm Chiêu, mà là cái bẫy do hoàng đế, phủ An Tây Hầu và phủ Vĩnh Ninh Bá ba bên cùng chung tay giăng ra.

 

Cha nàng vừa nằm xuống, binh quyền liền trở thành cái gai trong mắt hoàng đế.

 

Ngài cần một gia tộc thân tín đứng ra tiếp quản biên quân, và phủ An Tây Hầu chính là con cờ của ngài.

 

Thân phận thứ nữ của Liễu Tiếc Nhan chẳng qua chỉ là cái bình phong che mắt thế gian.

 

Sau lưng ả là phủ Vĩnh Ninh Bá, sau lưng phủ Vĩnh Ninh Bá là Thái hậu, và sau lưng Thái hậu chính là hoàng đế.

 

Thẩm Diên bỗng nhớ lại một chuyện.

 

Ba tháng trước, ngày Liễu Tiếc Nhan được nâng làm quý thiếp, mẫu thân của Thẩm Chiêu là Thái phu nhân từng đến viện chính một chuyến.

 

Bà ta đã nói với Thẩm Diên một câu rất kỳ lạ:

 

“Diên nhi, có đôi khi lùi một bước chưa chắc đã là chuyện xấu."

 

Lúc đó Thẩm Diên nghe không hiểu.

 

Bây giờ thì nàng đã hiểu rồi.

 

Thái phu nhân đang rào trước đón sau, bắt nàng chuẩn bị tâm lý.

 

Nực cười làm sao.

 

Cả cái hầu phủ đều biết nàng sẽ bị giáng chức, chỉ có riêng nàng, đến tận ngày hôm nay mới nghĩ thông suốt.

 

Thẩm Diên đưa tờ giấy thư lại gần ngọn nến, nhìn nó cháy thành tro bụi chút một.

 

“Công t.ử nhà ngươi còn nói gì nữa không?"

 

Nàng hỏi.

 

Thiếu niên cúi đầu:

 

“Công t.ử nói, nếu cô nương muốn đi, ngay đêm nay có thể sắp xếp.

 

Nhà cửa ở Giang Nam đã chuẩn bị sẵn sàng, công t.ử sẽ đích thân tới đón."

 

“Nếu ta không muốn đi thì sao?"

 

Thiếu niên ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc:

 

“Ý của cô nương là ——"

 

“Về bảo với công t.ử nhà ngươi."

 

Giọng Thẩm Diên rất nhẹ, nhưng từng chữ đều như đóng đinh vào không trung:

 

“Tấm lòng của huynh ấy ta xin nhận.

 

Nhưng Thẩm Diên ta không phải hạng người bị kẻ khác bắ/t n/ạt mà chỉ biết bỏ chạy."

 

Nét mặt thiếu niên thay đổi:

 

“Nhưng thưa cô nương, phủ An Tây Hầu đã ——"

 

“Ta biết."

 

Thẩm Diên ngắt lời hắn:

 

“Thánh chỉ đã hạ, Thẩm Diên ta từ ngày hôm nay không còn là chính thất của An Tây Hầu nữa, mà là thiếp thất, đứng dưới Liễu Tiếc Nhan.

 

Nhưng thế thì đã sao?"

 

Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngôi nhà Thẩm phủ dưới ánh trăng.