Huy Hành Lệnh

Chương 4



“Lòng người đổi thay vô thường, còn khó đoán hơn sóng nước trên sông. Một tờ hôn thư… Thật sự có thể bảo vệ con cả đời sao?”

 

Di nương ngơ ngác nhìn ta: “Vậy con muốn làm gì?”

 

Đầu ngón tay ta siết c.h.ặ.t lại, ta ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:

 

“Con muốn vào Tào Tế Đường.”

 

Nơi nắm giữ quyền lực cao nhất của gia tộc Lâu thị.

 

Chuyên quản lý thuyền buôn vận lương, kết nối với quan phủ Giang Nam, chiêu mộ những người có tài kinh thế.

 

Sông lớn cuồn cuộn chảy về đông, từ trước đến nay chưa từng đi theo ý muốn của con người.

 

Ta là nữ nhi Lâu Đông, tinh thông thủy vận và thủy lợi, dựa vào đâu phải bị nhốt trong hậu trạch, mặc người sắp đặt!

 

Vừa dứt lời, sắc mặt di nương trắng bệch, bà vội vàng tiến lên bịt miệng ta.

 

“Tiểu tổ tông của ta, đừng nói nữa.”

 

Bởi vì Tào Tế Đường tuy năm nào cũng tuyển chọn nhân tài.

 

Nhưng từ trước đến nay chưa từng có nữ t.ử tham gia quản lý đường thủy vận lương.

 

Những lời kinh thế hãi tục như vậy, nếu truyền đến tai phụ thân, chắc chắn lại là một trận trách phạt nhưng đã quá muộn.

 

Ngoài hành lang, gió lay động bóng trúc, phụ thân không biết đã đứng đó từ bao giờ, thần sắc trầm tĩnh khó dò.

 

Ta khẽ thở dài không đợi ông lên tiếng quở trách, ta đã nhấc váy định đi tới từ đường quỳ nhận phạt.

 

Không ngờ lại bị ông nhẹ giọng gọi lại:

 

“Nếu con đã muốn như vậy, thì cứ thử đi.”

 

Ta đột ngột quay người, không dám tin vào tai mình.

 

Ông chắp tay sau lưng, đứng nhìn ta rất lâu, cuối cùng chỉ nói một câu:

 

“Ta cũng rất mong chờ xem, nếu người đời biết được kỳ tài thủy vận nổi danh khắp Giang Nam là Thẩm Thư Hành, thực ra lại là nữ nhi Lâu gia chúng ta, thì sẽ có phản ứng thế nào.”

 

Sự kinh ngạc cuộn trào trong lòng, khiến ta nhất thời thất thần.

 

Năm ngoái, đường thủy vận lương bị bồi lấp, giao thông tắc nghẽn mọi người đều bó tay hết cách.

 

May nhờ một người tên Thẩm Thư Hành âm thầm dâng lên kế sách nạo vét dòng chảy.

 

Người đó chưa từng lộ mặt nhưng ai ai cũng mặc định đó là nam nhân.

 

Bởi vì “Thư” mang ý thao lược mưu lược.

 

“Hành” tượng trưng cho cốt cách quân t.ử như ngọc.

 

Chỉ đáng tiếc, một kỳ tài như vậy, ở kiếp trước đã bệnh mất đúng vào năm đích nữ Lâu gia xuất giá.

 

Ông là phụ thân đã đích thân nuôi nấng ta khôn lớn sao có thể không biết.

 

Tài thao lược về thủy vận của ta không hề thua bất kỳ ai trong nghị sự đường sao có thể không biết.

 

Ta là nữ t.ử dù có đầy bụng tài hoa, cũng chỉ có thể ép mình thu lại mọi sắc bén.

 

Cũng chỉ có thể mang theo nỗi tủi hờn và không cam lòng ấy mà sống.

 

Ông đâu phải không thương tiếc ta, chỉ là thế đạo này từ trước đến nay vốn khắt khe với nữ t.ử.

 

Mà nữ t.ử… lại chẳng có nơi nào để tranh lấy cho mình một con đường.

 

7

 

Ta dọn dẹp một gian tĩnh thất trong Lâu Đông Thư Viện, chuyên tâm vẽ bản đồ.

 

Đến tiết Đoan Ngọ, ta phải nộp một bức Bản đồ thủy vận Lưu Hà.

 

Khi biết được đề thi của ta, sắc mặt mọi người trong thư viện lập tức thay đổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ai mà không biết Lưu Hà hiểm trở đến mức nào.

 

Chính vì đường sông quá khó nạo vét nên quan phủ mới bỏ hoang nơi ấy nhiều năm, lựa chọn mở bến cảng ở địa điểm khác.

 

Những năm qua, Tào Tế Đường cũng từng phái người đến khảo sát thực địa thế nhưng vì đá ngầm dày đặc, cát bồi lắng đọng khắp nơi nên chưa ai từng nhìn rõ toàn bộ địa hình.

 

Ta chỉ là một nữ t.ử làm sao có thể trong nửa tháng ngắn ngủi vẽ được bản đồ ấy!

 

Hôm đó trong chính đường có tổng cộng bảy người dự thi.

 

Ngoài ta ra, tất cả đều là nam nhân.

 

Đề thi của sáu người còn lại đều bình thường,chỉ riêng đến lượt ta là bị làm khó đủ điều.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Vị chủ khảo liếc nhìn ta bằng nửa con mắt:

 

“Trước lúc mặt trời lặn ngày Đoan Ngọ, nếu cô nương không thể nộp được một bức họa hoàn chỉnh, vậy thì nên sớm xuất giá đi thôi!”

 

Phụ thân biết chuyện này nhưng không nói gì.

 

Ông chỉ sai người mang đến một số hồ sơ cũ để ta đọc và tham khảo.

 

Ngược lại, Thẩm phu t.ử được ta mời tới hỗ trợ lại không nhịn nổi nữa:

 

“Lão già thất đức nhà nào mà làm khó ngươi đến thế?”

 

Ta lắc đầu thở dài: “Là người nhà ta.”

 

Phụ thân quản lý đường thủy vận lương nhiều năm, quyết định những đại sự liên quan đến sông nước ngay cả các quan đứng đầu Giang Nam cũng phải nể trọng ông ba phần.

 

Huống chi chỉ là một khảo quan của Tào Tế Đường Lâu gia.

 

Nếu không có sự ngầm cho phép của ông, ai dám làm khó ta như vậy.

 

Chỉ vì từ trước đến nay chưa từng có nữ t.ử bước vào nghị sự đường mà ta lại còn là đích nữ Lâu gia, những lời dị nghị càng nhiều hơn.

 

Muốn khiến mọi người tâm phục khẩu phục, ta nhất định phải một trận thành danh mới có thể đứng vững.

 

“Nếu vẽ không ra thì sao?”

 

Trong mắt Thẩm phu t.ử hiện lên vẻ lo lắng.

 

“Vẽ không ra thì nhận mệnh gả đi, an phận sống trong nội trạch.”

 

Đây cũng là cách phụ thân đã cố gắng xoay xở để giữ thể diện cho Tạ gia ở kinh thành.

 

“Như vậy không công bằng!”

 

Thẩm phu t.ử tính tình thẳng thắn, lập tức đập bàn quở trách.

 

Đúng là không công bằng.

 

Quyền lực và quyền lên tiếng trên đời này đều nằm trong tay nam nhân.

 

Nữ t.ử ngay cả chuyện hôn nhân còn không thể tự quyết thì nói gì đến công bằng đây?

 

Nhưng ta không còn thời gian để nghĩ nhiều.

 

Thời hạn đã cận kề, ta chỉ có thể ngày ngày vùi đầu trong sách vở.

 

Dựa vào kinh nghiệm kiếp trước cùng vô số hồ sơ tư liệu, ta đã phác họa được đại khái địa thế đường sông.

 

Nhưng cảng Lưu Gia ở kiếp trước cuối cùng vẫn chưa từng được khai thông cho tàu thuyền qua lại.

 

Mấy khu vực hiểm trở, vị trí phân bố đá ngầm… ta vẫn mãi không thể suy tính thấu đáo.

 

Ngày rồi đêm thay nhau trôi qua, chẳng biết từ lúc nào đã đến ngày Đoan Ngọ phải nộp bài vậy mà vẫn còn vài điểm mấu chốt.

 

Ta chậm chạp không thể hạ b.út.

 

Ngay khi lòng ta nóng như lửa đốt, hoàn toàn bó tay hết cách.

 

Bên ngoài hành lang phủ màn mưa dài bất tận, một giọng nói khàn khàn, hơi run rẩy bỗng lặng lẽ vang lên phía sau ta.