Kế Hoạch Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều

Chương 5



Trong mơ, tôi ôm một con thú bông ấm áp, mới dần dần bình tĩnh lại.



Làn da của thú bông mịn màng.



Có chiếc mũi dài và đôi mắt nhỏ, giống như đồ chơi mô phỏng vậy.



Thú bông vậy mà còn có cơ bụng, tôi dùng ngón tay đo từng tấc một.



Bên tai có tiếng thở dốc.



"Hướng Sơ Lí, cậu đang làm gì vậy?!"



Tôi lẩm bẩm.



"Cơ bụng cũng không cho sờ? Vậy tôi nhượng bộ một chút, sờ cơ thịt được không?"



"Đừng…! Ưm...”



"Hướng, Hướng Sơ Lí, cậu đừng sờ nữa... Mẹ kiếp có phản ứng rồi...”



"Đau... Đừng chặn..."



Nhịp tim đập nhanh do ác mộng dần dần bình phục lại.



...



Tôi bị tiếng nước trong phòng tắm đánh thức.



Tôi dụi mắt, ngồi dậy.



Đây hình như không phải phòng ngủ của tôi.



Mà là của Đàm Tẫn Dương.



Tôi giật mình tỉnh giấc.



Tôi nhớ lại tối qua, đó căn bản không phải là mơ.



Mà là tôi thật sự đã mạo phạm Đàm Tẫn Dương.



Tôi sợ hãi lăn xuống giường.



Đúng lúc này, Đàm Tẫn Dương bước ra khỏi phòng tắm.



Mặt rất đen, ánh mắt như muốn g.i.ế.c tôi.



"Tỉnh rồi?"



"Xin, xin lỗi, tôi mộng du, cậu còn đau không? Có cần đi bệnh viện không."



Trong mơ, tôi hình như nghe thấy Đàm Tẫn Dương kêu đau.



"Nực cười, cần phải đi bệnh viện sao? Ông đây hoàn toàn không tổn hao gì."



"Vậy thì tốt, vậy thì tốt... Vậy tôi về trước đây."



"Chờ đã."



Đàm Tẫn Dương khoanh tay, dựa vào khung cửa.



Tôi suýt nữa thì quỳ xuống.



Đàm Tẫn Dương xách tôi lên.



Đơn tay chống lên tường.



Tối qua tôi sờ anh ta như vậy.



Người này, sẽ không định sờ lại chứ?



Tôi vội vàng che ngực.



Anh ta quả nhiên không phải thứ tốt lành gì.



Nghĩ đến lời hệ thống nói bảo tôi "hung dữ một chút".



Tôi chống nạnh, giả vờ hung dữ.



"Nhìn cái gì? Không phải chỉ sờ cậu vài cái thôi sao? Chẳng lẽ cậu còn muốn sờ lại?



"Ai sợ cậu chứ, tới đây!"



Tôi ưỡn ngực.



"Cậu..."



Đàm Tẫn Dương quay mặt đi, giơ tay lên.



Anh ta sẽ không thật sự muốn sờ chứ?



Tôi tát một cái vào cằm anh ta.



Đàm Tẫn Dương bị tát đến ngây người.



Tôi cũng hơi ngây người.



Anh ta cười khẩy một tiếng.



"Tôi bị cậu chiếm tiện nghi, còn phải bị đánh nữa sao?"



"Tôi không phải sợ cậu thật sự sờ tôi sao?"



Tôi lầm bầm.



Đàm Tẫn Dương cười khan một tiếng.



"Cậu nghĩ tôi thèm khát cậu đến vậy sao? Con nhóc này."



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Nhóc con?!



Tôi dám giận nhưng không dám nói.



"Tôi muốn hỏi một chút, nhóc con, bố mẹ cậu đâu?"



Hỏi tôi cái này làm gì.



Từ khi tôi xuyên không đến, tôi đã... Ơ, đúng rồi, tôi vốn là làm gì nhỉ?



Nghe hệ thống nói, một người xuyên đến một thế giới.



Để tránh bị can thiệp, sẽ dần dần quên đi chuyện cũ.



Xem ra tôi chính là như vậy.



"Tôi mồ côi cha mẹ."



Tôi chớp chớp mắt: "Cho nên cậu đừng bắt nạt tôi nữa mà, tôi đáng thương lắm."



Đẩy tay anh ta ra, giả vờ bình tĩnh đi ra ngoài.



Vừa ra khỏi cửa, chân liền mềm nhũn.



Nếu anh ta thật sự sờ, trong sạch cả đời tôi sẽ bị hủy hoại mất.



Tôi thật là giỏi giang, dám tát anh ta một cái.



Lật người cưỡi lên đầu anh ta quả thực chỉ trong ngày một ngày hai.



8



Tôi đã nhiều ngày không đến dạy học cho Đàm Tẫn Dương.



Dù sao thì chuyện hôm đó và cảm giác đó, vẫn luôn quanh quẩn trong lòng tôi.



Chỉ có thể theo dõi anh ta như cũ.



Dù sao thì, tôi không biết nữ chính và Đàm Tẫn Dương sẽ gặp nhau lúc nào.



Bạn bè của anh ta cũng đã quen với việc có một cái đuôi nhỏ bám theo phía sau.



Đêm khuya, tại trường đua xe.



Tôi buồn chán ở trong phòng chờ dành cho một người.



Tầng dưới đèn đuốc sáng trưng, chiếc xe đua màu đen nằm phục ở giữa đường.



Người ngồi bên trong là Đàm Tẫn Dương.



Màn hình lớn đang chiếu cảnh bên trong xe.



Bộ đồ đua xe màu đỏ đen và mũ bảo hiểm màu đen, cúi đầu chỉnh sửa găng tay.



Tôi có chút căng thẳng trong lòng.



Lần này tôi không ngăn cản được.



Tôi cũng chỉ mới nghe nói khi đến đây.



Cuộc đua lần này không được nghiêm túc cho lắm.



Giải nhất là một cô gái.



"Lát nữa cô cứ mặc chiếc váy trắng này vào, thằng nhóc Đàm Tẫn Dương đó, mấy năm trước vì một người phụ nữ mà phát điên ở sân bay, kết quả bị tai nạn xe cộ mất trí nhớ.”



"Không ai biết người phụ nữ đó trông như thế nào, ông đây khó khăn lắm mới moi được tin tức từ bác sĩ tâm lý của nó. Bây giờ cô, chính là ánh trăng sáng thế thân được tạo ra dành riêng cho nó."



Có tiếng bước chân vội vã trên hành lang.



Tôi giật mình trong lòng.



Nữ chính xuất hiện rồi.



Đàm Tẫn Dương và nữ chính gặp nhau, đây mới là khởi đầu của mọi bi kịch.



Tôi nên cố gắng ngăn cản.



Còn ba phút nữa là bắt đầu cuộc đua.



Tôi lao ra khỏi phòng.



Nhưng lại bị chặn ở cửa ra vào.



"Cái đuôi nhỏ cô chạy ra ngoài làm gì? Chẳng phải anh Đàm bảo cô ngoan ngoãn ở yên đó sao?"



"Đừng để anh ấy tham gia cuộc đua!"



"Ôi chao, bà ngoại à, bà cứ về chờ đi."



Gần đây Đàm Tẫn Dương đua xe, ít đến quán bar hơn.



Chỉ duy nhất lần này, anh ta nhất định phải đến.



Vì vậy, tôi không thể gọi anh ta quay lại.



Như có linh cảm.



Khi s.ú.n.g hiệu lệnh vang lên, Đàm Tẫn Dương hơi nghiêng đầu.

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]



Ánh mắt liếc nhìn từ đuôi mắt, nhìn tôi một cái.



Là một ánh mắt cực kỳ sâu xa.



Vừa kiên định lại có một tia thương hại mà tôi không hiểu được.



Sau đó phóng xe đi.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com