Kế Hoạch Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều

Chương 6



Xem ra, ánh trăng sáng trong lòng anh ta, không thể thay thế được.



Không biết tại sao, tôi lại cảm thấy đau nhói trong lòng.



Nhưng không kịp suy nghĩ nhiều.



Tôi lại quay về phòng.



Nữ chính bị nhốt trong một căn phòng tối tăm.



Cô gái mặc váy trắng, bị trói hai tay, nằm cô độc trên ghế sofa.



Tôi đẩy cửa đi vào.



Bên trong rất yên tĩnh, tiếng gầm rú và tiếng reo hò khổng lồ của xe đua vọng lên từ tầng dưới.



"Ai vậy?"



Ánh sáng mờ ảo chiếu lên gương mặt xinh đẹp của nữ chính.



Cô ấy bị trói bằng dây thừng, đúng là trời giúp tôi.

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]



Tôi kéo cô ấy vào phòng ngủ phụ, dùng quần áo bịt miệng cô ấy lại.



Đã không thể ngăn cản Đàm Tẫn Dương tham gia cuộc đua.



Vậy thì tôi có thể giấu nữ chính đi.



Làm xong tất cả, tôi yên lặng chờ đợi trong phòng.



Tầng dưới, bánh xe đua ma sát với mặt đất tóe lửa.



Tiếng va chạm dữ dội khiến tôi vô cùng bất an trong lòng.



Tôi chỉ có thể tự an ủi mình.



Đàm Tẫn Dương còn có tác dụng rất lớn trong cốt truyện phía sau, anh ta sẽ không sao đâu.



Quả nhiên.



Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc xe đua màu đen ở phía xa an toàn lao về đích, thở phào nhẹ nhõm.



Nửa tiếng sau, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.



"Cô gái hôm nay trông rất xinh đẹp, cậu Đàm cứ từ từ hưởng dụng."



"Câm miệng, ra ngoài."



Giọng điệu Đàm Tẫn Dương cáu kỉnh, đuổi người ra ngoài.



9



Cửa đóng lại.



Trong khoảnh khắc, yên tĩnh vô cùng.



Trên tường phản chiếu cái bóng khổng lồ của Đàm Tẫn Dương đang mặc đồ đua xe.



Vải ở vai cứng cáp, eo thon gọn.



Giống như một người mẫu hoàn hảo.



Đàm Tẫn Dương tháo găng tay ra, ném lên bàn.



Giọng điệu lạnh nhạt.



"Tôi thắng cô về, không phải vì điều gì khác.”



"Nói đi, nói ra tất cả những gì cô biết về cô ấy, tôi có thể đảm bảo không g.i.ế.c cô."



Lời này rõ ràng là nói với nữ chính.



Nhưng anh ta vậy mà lại biết cô ấy là thế thân ngay từ lần đầu gặp mặt.



"Đàm, Đàm Tẫn Dương, là tôi."



Đàm Tẫn Dương dừng lại.



"Tiểu Sơ, sao cậu lại ở đây?"



"Tôi, tôi không biết nữa, tôi ra ngoài tìm đồ ăn, thì bị người ta đánh ngất rồi trói ở đây."



Đàm Tẫn Dương ngồi xổm xuống, cởi dây thừng phía sau cho tôi.



Mu bàn tay anh ta có vết thương.



"Ai cho cậu chạy lung tung? Không biết ở đây rồng rắn lẫn lộn sao?!"



Tôi bị mắng có chút tủi thân.



"Nhưng tôi lại không biết sẽ gặp phải chuyện như vậy."



Động tác của Đàm Tẫn Dương đột nhiên dừng lại.



Anh ta cười một cái khó hiểu.



"Thật sao?"



Anh ta nghịch đầu dây thừng.



"Cậu nói cậu bị người ta trói, vậy sao dây thừng này lại buộc lỏng như vậy?"



Tôi chỉ làm bộ làm tịch, không có ý định thật sự trói mình.



"Tôi, tôi cũng không biết nữa."



"Hướng Sơ Lí, cậu có biết không, cậu nói dối rất dễ bị phát hiện đấy.”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

"..."



Đàm Tẫn Dương không cởi dây thừng cho tôi nữa.



Ngược lại, tôi bị trói chặt hoàn toàn.



"Nếu tôi không giành được giải nhất thì sao? Nếu trước đó, cậu bị phát hiện thì sao?"



Đàm Tẫn Dương quỳ một chân trên ghế sofa.



Đầu tôi gối lên tay vịn ghế sofa, anh ta bóp cằm tôi.



Rất mạnh.



"Cậu làm việc sao lại không cẩn thận như vậy?"



"Cậu còn nói tôi, cậu lái xe bất cần như vậy, chẳng phải cũng vì..."



Tôi dừng lại, không thể để anh ta biết tôi biết chuyện của anh ta.



"Vì cái gì? Hửm?"



Đàm Tẫn Dương kéo cổ áo của mình, dưới bộ đồ đua xe tỏa ra hơi nóng.



Vì tức giận, anh ta càng siết chặt tôi hơn.



"Vì, vì mỹ nhân chứ sao, chẳng phải cậu muốn mỹ nhân sao? Tôi, tôi ghen, tôi ghen không được sao?"



Nói xong, mặt tôi nóng bừng.



Đàm Tẫn Dương nhìn tôi từ trên cao xuống.



Một lúc lâu sau, anh ta cười.



"Thích tôi à?"



Tim tôi đập thình thịch, gật đầu.



"Thích tôi cái gì? Thích tôi hư hỏng? Hay là thích tôi tính tình xấu?"



Đàm Tẫn Dương dùng mu bàn tay vỗ vỗ mặt tôi.



Máu trên khớp tay anh ta dính vào má tôi.



"Sao cậu không nói gì? Nói đi chứ."



"Tôi, tôi đau lưỡi, hình như vừa bị kéo rồi."



"Thè ra tôi xem."



Tôi từ từ thè đầu lưỡi ra.



"Đã lành rồi, không sao nữa."



Yết hầu Đàm Tẫn Dương chuyển động, giọng nói trở nên khàn.



Tôi ngước mắt lên.



Ánh mắt chạm nhau.



Bản tính tôi nhát gan.



Giả vờ vô tội là sở trường của tôi.



Tôi chớp chớp mắt, đầu lưỡi vô thức cuộn lại hai lần.



Liếm phải đầu ngón tay của Đàm Tẫn Dương.



Đàm Tẫn Dương hơi rụt lại.



Anh ta cụp mắt xuống, đột nhiên cúi đầu.



Khuyên lưỡi bị giam cầm trong một thứ mềm mại, lại bị một thứ mềm mại khác trêu chọc.



Hai tay tôi bị trói ra sau lưng, được Đàm Tẫn Dương đỡ eo nâng lên.



Cuối cùng, là tôi ngồi trên người anh ta, đầu gối quỳ trên ghế sofa.



Vì mặc đồ đua xe, vóc dáng tôi và anh ta lại chênh lệch một khoảng.



Hơi thở của hai người đan xen vào nhau, mạch đập ở cổ Đàm Tẫn Dương nổi lên.



Khóe môi đỏ mọng ướt át.



Hôn xong.



Tôi có hai suy nghĩ trong đầu.



Chít tịt, cái đồ tra nam này.



Chít tịt, đeo khuyên lưỡi hôn môi thật sướng.



Tôi không có điểm tựa, chỉ có thể ngã vào người anh ta.



Mũi chạm vào da cổ anh ta, mồ hôi ướt át mang theo mùi thơm nhàn nhạt.



Đàm Tẫn Dương cũng vùi mặt vào cổ tôi.



"Cậu là đồ tra nam."



Qua một lúc lâu, tôi cảm thấy cổ mình nóng ẩm.



Đàm Tẫn Dương khóc rồi.



"Hướng Sơ Lí, cậu thật sự rất nhẫn tâm."



Tôi, kẻ nhát gan này, lại hôn đến mức khiến boss phản diện khóc rồi sao???



 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com