Tôi, cô giáo gia sư này, cuối cùng cũng phải làm việc chính rồi.
Đàm Tẫn Dương gần đây cũng ngoan ngoãn hơn, thường xuyên tập tạ trong phòng ngủ.
Mồ hôi chảy dọc theo xương bả vai xuống, tóc mái vuốt ngược ra sau.
Khi tôi ra vườn hoa sau ngắm hoa, thường có thể nhìn thấy từ cửa sổ.
Khiến tôi khô miệng, tim đập chân run.
Thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau.
Anh ta sẽ nhướn mày, ngón tay chỉ vào tôi.
Như thể đang nói: Lại đang nhìn trộm à?
Buổi tối, Đàm Tẫn Dương hình như lại muốn ra ngoài đua xe.
Tôi vội vàng ngăn anh ta lại.
Lúc đó, anh ta vừa mới tập luyện vã mồ hôi ở phòng tập thể dục ra.
Vừa ra khỏi cửa, đã đụng phải tôi.
"Cậu, cậu mau đi tắm đi, lát nữa học bài."
"Hôm nay không được, lát nữa có việc."
Nghe theo lời khuyên của hệ thống.
Tôi mua một cây thước kẻ.
Tôi dùng thước kẻ chặn trước n.g.ự.c Đàm Tẫn Dương.
Da Đàm Tẫn Dương rất trắng.
Chỉ cần hơi dùng sức, là có thể để lại dấu đỏ.
Tôi dùng thước kẻ đánh anh ta.
Doạ anh ta: "Cậu, cậu cũng không muốn bị đánh chứ?"
Không ai có thể chống lại được sự đe dọa của thước kẻ.
Đàm Tẫn Dương cũng vậy.
Má anh ta ửng hồng.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào cây thước kẻ của tôi.
Cuối cùng, anh ta bật cười.
"Hướng Sơ Lí, cậu nhẫn tâm thế à?"
???
Tôi nhìn kỹ.
Chỗ bị tôi đánh, sưng lên rồi.
Cũng... cũng đáng yêu.
"Tôi, tôi..."
Tôi đẩy anh ta vào phòng tắm.
"Mau đi tắm đi, ra ngoài học bài."
Tôi ngồi vào bàn, chuẩn bị giáo án, tiện thể chờ Đàm Tẫn Dương.
Không lâu sau.
Đàm Tẫn Dương đi ra.
Anh ta chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
Nói là quấn, thật ra chỉ treo trên người.
Bên hông mở một đường xẻ lớn.
Mở nắp là ăn được ngay.
Trong đầu tôi chỉ còn lại cụm từ này.
"Nhìn cái gì? Tiểu Sơ."
"Không có gì."
"Cậu, cậu mau mặc quần áo vào."
Tôi quay lưng lại, đối mặt với bàn.
Bức tường trắng phản chiếu bóng hình.
Thân hình vai rộng eo thon, đường nét lưng mượt mà.
Cánh tay giơ lên mặc áo phông vào.
Sau đó, cởi khăn tắm.
Tôi lại không hiểu sao nghĩ đến cảm giác hôm đó, giống như bình giữ nhiệt vậy.
"Nghĩ gì thế? Mặt nóng vậy."
Mu bàn tay mát lạnh áp vào mặt tôi.
Tôi né tránh.
Dùng thước kẻ gõ gõ lên mặt bàn.
“Hôm nay sẽ có bài kiểm tra, nếu cậu không làm được, tôi sẽ dùng thước kẻ này đánh cậu.”
Đàm Tẫn Dương nghiêng đầu: “Hung dữ quá.”
Giọng điệu trêu chọc khiến người ta ngứa ngáy.
Tôi lại vô cùng thích ứng với trạng thái làm nũng kiểu này của anh ta.
Nhưng một lát sau, tôi không thích ứng nổi nữa.
Anh ta căn bản không tập trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Lúc thì nghịch tóc tôi, lúc thì chống cằm nhìn chằm chằm tôi.
“Cô Hướng ơi, chữ cô xấu quá.”
…
Sau khi anh ta liên tiếp làm sai ba bài tập.
Tôi kéo tay anh ta ra, dùng thước kẻ đánh mạnh vào lòng bàn tay anh ta.
“Đỏ rồi này, thật là tàn nhẫn.”
Chẳng phải anh ta là kẻ phản diện sao?
Sao lại thế này?
Tôi trăm mối vẫn không hiểu.
Đàm Tẫn Dương đeo kính gọng nửa viền trên sống mũi, mái tóc mới gội mềm mại rũ xuống trán.
Ngón tay anh ta thon dài trắng nõn, móng tay được cắt tỉa tròn trịa xinh đẹp.
Da lòng bàn tay ửng đỏ.
Ánh mắt nhìn tôi chằm chằm không rời.
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]
“Nhìn cái gì? Mặt tôi có đáp án à?”
Tôi bị anh ta nhìn đến nóng mặt.
“Không có, chị ơi.”
Tôi?????
“Gọi chị cũng vô dụng.”
Tôi lại dùng thước kẻ đánh mạnh anh ta một cái.
“Mẹ, mẹ ơi.”
???
“Gọi mẹ càng vô dụng!”
Mặt tôi đỏ bừng!!
“Khụ.”
Đàm Tẫn Dương cũng có chút không được tự nhiên.
“Chị ơi, làm đúng có thưởng gì không?”
“Không có!”
“Chị ơi.”
Đàm Tẫn Dương vừa đeo kính lên, tròng kính mỏng manh sẽ che khuất đôi mắt phượng của anh ta.
Trở nên mơ hồ.
Trở nên mờ ảo như "ôm đàn tì bà che nửa mặt", câu người.
Lại mang theo một chút khí chất thư sinh lạnh lùng.
Vừa ngoan vừa hư.
Trùm phản diện hơi hung dữ, làm nũng lên liều mạng.
“Được rồi được rồi, cậu muốn gì?”
“Làm đúng một bài, l.i.ế.m khuyên lưỡi của chị một cái.”
???
Đàm Tẫn Dương nghiêng người, gối lên khuỷu tay mình.