Kế Hoạch Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều

Chương 8



“Đừng có lục lọi lung tung.”



Đàm Tẫn Dương giật lại.



“Tôi viết xong rồi, cô Hướng.”



Bài giải tích đầy đủ, 95 điểm.



Cái này không phải ăn gian sao.



Trước đó anh ta là cố ý.



Khiến tôi nói khô cả họng lâu như vậy, vì tôi cái gì chứ.



“Cậu… ưm…”



Vừa mở miệng, tôi đã bị Đàm Tẫn Dương hôn.



Kỹ thuật hôn của anh ta khá tốt.



[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

Khuyên lưỡi của tôi cũng không còn đau lắm nữa.



Đàm Tẫn Dương liền có chút phóng túng.



Anh ta câu lấy cái đinh nhỏ xíu đó, không dùng sức, cũng không buông ra.



Tôi sợ hãi ú ớ lùi lại, nhưng bị anh ta giữ chặt gáy.



Hơi đau nhói, nhưng lại có chút sướng.



Cuối cùng, tôi bị ôm vào lòng Đàm Tẫn Dương.



“Ngoan, giúp tôi tháo kính ra.”



Đôi mắt câu người lộ ra, rồi lại khép lại.



Tôi cảm nhận nụ hôn của anh ta, lại nhìn chằm chằm vào mí mắt mỏng manh của anh ta.



Nhìn hàng mi anh ta khẽ run, dáng vẻ động tình.



“Hôn sâu như vậy, thích tôi sao?”



“Người tôi thích vẫn luôn là em mà, bảo bối.”



Đúng là một tên tra nam dụ người.



11



Trẻ con không nói, chắc chắn đang gây họa.



Phản diện không gây chuyện, chắc chắn đang bày trò.



Lại một đêm khuya.



Đàm Tẫn Dương ra ngoài.



Trước khi đi ngủ, anh ta phá lệ pha cho tôi một cốc sữa.



Tôi cảm thấy không đúng, uống xong liền vào nhà vệ sinh nôn ra.



Đàm Tẫn Dương đi đến một tầng hầm ở ngoại ô.



Anh ta mặc áo khoác gió màu đen, dáng người cao ráo.



Đôi giày da màu đen bước xuống từ chiếc Maybach, dẫm lên một vũng nước.



Trong tầng hầm giam giữ một người, là nữ chính.



Đáng lẽ tôi nên nghĩ đến, anh ta thông minh như vậy, hôm đó nhất định sẽ lật tung nữ chính ra.



Hai tay nữ chính bị trói, ngồi trên mặt đất.



Trên người tuy không có vết thương, nhưng trông rất yếu ớt.



Đàm Tẫn Dương vắt chéo chân.



“Nghĩ kỹ xem nên nói gì chưa?”



“Tôi không biết anh muốn hỏi gì.”



“Rất tốt.”



Đàm Tẫn Dương khá kiên nhẫn.



Anh ta bật đèn lên.



Tầng hầm bỗng chốc trở nên trắng xóa.



Trên tường toàn là ảnh.



Ảnh của nữ chính Hứa Mộng Dao, từ mười mấy tuổi đến hai mươi mấy tuổi.



Có cười có khóc, có ngẩn người có vui đùa.



Tự mình nhìn chính mình.



Hứa Mộng Dao lập tức run lên bần bật.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Trên mặt Đàm Tẫn Dương không có biểu cảm gì.



“Để thu thập được những tư liệu này của cô, tôi đã tốn rất nhiều công sức.”



“Tuy nhiên, các người muốn mưu đồ gì từ tôi, thì phải xem bản lĩnh của các người. Nhưng tôi chỉ muốn biết thông tin của cô ấy.”



“Chắc hẳn các người cũng đã điều tra rõ ràng, tôi bị mất trí nhớ, vậy mà có thể câu tôi ra, chắc hẳn các người rất hiểu cô ấy.”



Bị giam mấy ngày, tinh thần Hứa Mộng Dao rõ ràng không tốt lắm.



“Hừ.”



Cô ta cười lạnh một tiếng.



“Người trong lòng cậu Đàm, ngay cả cậu Đàm cũng không nhớ, làm sao chúng tôi có thể biết?”



Đàm Tẫn Dương nhếch một bên khóe môi.



“Cô học theo cô ấy cũng khá giống đấy.”



Hứa Mộng Dao ngồi dậy.



Giọng điệu bình tĩnh, vô cùng lạnh lùng.



“Đó là bởi vì, những tin tức chúng tôi có được, đều là từ bác sĩ tâm lý của anh mà ra. Không nhớ nổi người trong lòng cảm giác rất đau khổ phải không?”



“Cả ngày bị một giấc mơ dày vò.”



Hứa Mộng Dao nói ra từng từ từng chữ một.



“Thanh mai trúc mã, thích mặc váy, tóc dài ngang vai.



“Trông thì ngoan ngoãn, nhưng thực chất lại hư hỏng.”



“Còn có một bức thư tình, tiếc là, anh vĩnh viễn cũng không nhìn rõ mặt cô ta.”



“Không ai biết cô ta, thanh mai trúc mã mười mấy năm, sao có thể không có chút dấu vết nào? Cậu Đàm không phải mất trí nhớ, mà là bị tâm thần rồi.”



“Tôi thấy, căn bản không có người này.”



Hứa Mộng Dao đột nhiên bị bóp cổ.



Sự tàn nhẫn của Đàm Tẫn Dương từ đáy mắt lan tràn ra.



Giọng điệu càng bình thường, càng có một loại cảm giác điên cuồng lạnh lùng.



Ánh đèn trắng chói mắt trên đỉnh đầu lay động.



Khuôn mặt nghiêng của Đàm Tẫn Dương bị chiếu ra một cái bóng khổng lồ.



Giao thoa với ảnh của Hứa Mộng Dao trên tường.



Một động một tĩnh, vô cùng quỷ dị.



“Cô muốn c.h.ế.t phải không?”



Khớp ngón tay lộ ra từ chiếc găng tay nửa ngón màu đen trắng bệch.



Anh ta dần dần dùng sức.



“Cô ấy tồn tại, tôi vĩnh viễn nhớ cô ấy, vậy thì cô ấy vĩnh viễn tồn tại.”



Nguyên tác miêu tả rất ít về ánh trăng sáng này.



Sau khi cô ấy ra nước ngoài, thì không có bất kỳ miêu tả nào nữa.



Vì một người thậm chí còn không biết hiện tại còn tồn tại hay không.



Thật sự cần phải để tâm như vậy sao?



Tim tôi bỗng nhiên nhói lên một trận.



Thì ra, lời thích mà Đàm Tẫn Dương nói với tôi, cũng chỉ là thuận miệng nói ra.



Chỉ khi đối mặt với ánh trăng sáng, anh ta mới mất kiểm soát như vậy.



12



Một cơn gió thổi cửa mở ra.



Đàm Tẫn Dương ngẩng đầu lên liền nhìn thấy tôi.



Trong mắt anh ta lóe lên một tia hoảng loạn.



Ngón tay buông lỏng, Hứa Mộng Dao ngã xuống đất, ho dữ dội.



“Sao em lại đến đây?”



Tôi có chút sợ hãi.



Đối với anh ta, tôi rốt cuộc không đáng kể gì.



“Em… em không ngủ được, muốn ngủ cùng anh.”



Nói xong.



Tôi liền im lặng.



 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com