Kẹo Ngọt Ôm Một Cái Là Nghiền

Chương 4



Khi Ngao Tề Thiên tìm tới, Ngao Minh An đang gọi video với Lê Thâm Việt. Nghe tiếng đập cửa, y tắt máy, nhét điện thoại sang một bên, rồi bóc một viên kẹo bỏ vào miệng mới chậm rãi đứng dậy ra mở cửa.

Ngoài cửa, Ngao Tề Thiên đứng thẳng, khí thế uy nghiêm, phía sau là trợ lý và bảo vệ. Ánh mắt hắn rơi xuống người con trai trước mặt, lạnh nhạt như cân đo. Trợ lý bước lên, đưa một tấm thẻ ngân hàng.

“Trong đó có một trăm ngàn. Từ nay tao không quản mày nữa. Hai lần trước mày đ.á.n.h Tiểu Thư vào bệnh viện, tao không truy cứu. Nhưng nếu còn lần sau…”

Ánh mắt Ngao Tề Thiên trầm xuống. Bảo vệ phía sau lập tức siết lại tư thế, như chỉ chờ một tín hiệu.

Ngao Minh An nhìn tấm thẻ, không biểu cảm. Y cầm lấy, không nói gì, rồi trực tiếp đóng cửa.

Vào trong phòng, y liếc tấm thẻ một cái, cười nhạt: “Nói như thể trước giờ từng quản tôi.”

Y tiện tay cất thẻ, bật đèn ngủ, tắt đèn lớn rồi nằm xuống giường. Cuộn mình trong chăn ấm, y mở điện thoại. Lê Thâm Việt tối nay có việc, không online.

Không có tin nhắn, cũng không có cuộc gọi.

Ngao Minh An ngậm kẹo, vừa chơi game vừa chờ. Hơn mười ván trôi qua, ngoài cửa lại vang lên tiếng đập.

Y khẽ nhíu mày, tắt game, đứng dậy.

Vừa mở cửa, hơi lạnh tràn vào. Còn chưa kịp nhìn rõ, cả người đã bị ép sát vào cánh cửa.

Cửa đóng lại rất nhanh.

Rồi y bị bế thốc lên.

Trong phòng, Lê Thâm Việt đặt y xuống giường, động tác dứt khoát.

“Buồn ngủ chưa?” hắn hỏi, tay giữ lấy cổ tay y, đè nhẹ xuống.

“Cũng hơi. Sao em lại tới giờ này?”

“Lạnh.” Lê Thâm Việt cúi xuống, giọng trầm thấp, “Muốn ôm anh ngủ.”

Hắn chạm môi lên xương quai xanh của Ngao Minh An, rồi ngẩng lên nhìn thẳng.

“Quà sinh nhật mười tám tuổi, em có thể đòi một thứ không?”

Ngao Minh An khựng lại. Lúc này mới nhớ, đã gần 0 giờ sinh nhật hắn.

Y nhếch môi: “Muốn gì, bạn cùng bàn?”

“Anh.”

Chỉ một chữ.

Không khí như lập tức thay đổi.

Ngao Minh An nhìn hắn vài giây, rồi bật cười. Y kéo cổ áo mình, hơi nâng người lên: “Tới đây.”

Nụ hôn rơi xuống như mưa dày, không dứt.

Đến khi đồng hồ qua 0 giờ, cả căn phòng chỉ còn tiếng thở gấp đan vào nhau. Mồ hôi thấm ướt, hơi nóng lan khắp không gian chật hẹp.

Ngao Minh An khẽ cười, giọng đứt quãng: “Chúc mừng sinh nhật, bạn cùng bàn.”

Lê Thâm Việt siết c.h.ặ.t hơn, mắt đỏ lên. Hắn cúi xuống, giọng khàn đặc: “Chậm không được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong cơn nóng dồn dập, lời nói bị nghiền nát thành từng mảnh.



Sáng hôm sau, ánh sáng lọt qua rèm.

Ngao Minh An tỉnh dậy muộn, toàn thân mỏi rã rời. Chăn đã được thay, quần áo cũng được chỉnh lại gọn gàng.

Chưa kịp ngồi dậy, đã bị bế lên.

“Chào buổi sáng.” Lê Thâm Việt đặt một nụ hôn lên khóe môi y.

“Chào buổi sáng…” y đáp, giọng còn khàn.

Vào phòng tắm, bàn chải đã được bóp sẵn kem đ.á.n.h răng đưa đến tận tay.

Ngao Minh An cười: “Bạn cùng bàn vừa đẹp trai vừa tốt bụng.”

Chưa kịp đ.á.n.h răng, đã bị kéo lại hôn sâu.

Khi tách ra, môi y đã đỏ ửng.

“Vợ vừa đẹp trai vừa tốt bụng.” Lê Thâm Việt nói.

Mặt Ngao Minh An nóng lên: “…Cậu học ở đâu ra mấy cái này?”

“Không học. Tự biết.”

Ăn xong trưa, y hỏi: “Tối nay không về nhà ăn sinh nhật à?”

“Không. Tối qua ăn rồi.”

Ngao Minh An nhìn hắn: “Em cố ý để hôm nay dành cho anh?”

Lê Thâm Việt không phủ nhận.

Y bật cười, nghiêng người đè xuống: “Em xem anh là người dễ bị dụ à?”

“Không.” Hắn bình tĩnh đáp, “Em chỉ thích anh.”

hằng nguyễn

Những lời đơn giản nhưng thẳng thắn đến mức khiến người ta không có chỗ phản bác.



Vài ngày sau, căn nhà của Ngao Minh An bị lấp đầy dần.

Ga giường mới, chăn mới, tủ lạnh có đồ ăn, tủ quần áo có quần áo ấm, bàn có đồ ăn vặt và kẹo.

Căn phòng vốn trống rỗng dần có “hơi người”.

Y ngồi giữa căn phòng đó, lần đầu tiên không còn cảm giác lạnh như trước.

Và người kia vẫn luôn ở bên cạnh.