Kẹo Ngọt Ôm Một Cái Là Nghiền

Chương 5



 

 

Ngao Minh An vừa gọi video với Lê Thâm Việt thì bị tiếng gõ cửa cắt ngang. Y tắt máy, nhét một viên kẹo vào miệng rồi đi ra mở cửa.

Ngoài cửa là Ngao Tề Thiên cùng trợ lý và vệ sĩ. Ánh mắt người đàn ông trầm xuống, lạnh lùng đưa thẻ ngân hàng cho y.

“Trong này có một trăm ngàn. Từ nay tao sẽ không can thiệp chuyện của mày nữa. Hai lần trước mày đ.á.n.h tiểu Thư vào viện, tao bỏ qua. Nhưng nếu còn lần sau…”

Lời cảnh cáo chưa dứt, không khí đã trở nên nặng nề.

Ngao Minh An nhận thẻ, không phản ứng gì thêm, chỉ khẽ cười nhạt rồi đóng cửa.

“Giống như từng quan tâm vậy.” Y lẩm bẩm, ném thẻ sang một bên, bật đèn ngủ rồi nằm xuống giường.

Điện thoại im lặng. Không có tin nhắn từ Lê Thâm Việt.

Ngoài trời đã tối, gió lạnh len qua khe cửa. Y ngậm kẹo, chơi game g.i.ế.c thời gian, cho đến khi tiếng gõ cửa lần nữa vang lên.

Lần này, y còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo vào một cái ôm lạnh buốt.

Cửa đóng lại.

Lê Thâm Việt đặt y xuống giường, giọng thấp:

“Anh có buồn ngủ chưa?”

“Hơi hơi.” Ngao Minh An nghiêng đầu nhìn hắn. “Sao em lại tới giờ này?”

“Em lạnh.” Hắn cúi xuống, vùi mặt vào cổ y. “Muốn ôm anh ngủ.”

Rồi, như chợt nhớ ra điều gì, hắn khẽ hỏi:

“Quà sinh nhật mười tám tuổi… em có thể xin một điều không?”

Ngao Minh An bật cười:

“Nói đi.”

Ánh mắt Lê Thâm Việt tối lại, bàn tay giữ lấy tay y, giọng khàn:

“Anh.”

Không gian im lặng trong vài nhịp thở.

Rồi Ngao Minh An khẽ cười, kéo hắn lại gần:

“Được.”

 

Đêm đó trôi qua rất lâu.

Ngoài cửa sổ, mưa lất phất rơi. Trong căn phòng nhỏ, hơi ấm dần phủ kín khoảng lạnh giữa hai người, như thể thế giới chỉ còn lại tiếng thở và nhịp tim.

Sáng hôm sau, Ngao Minh An tỉnh dậy khi trời đã gần trưa.

Cơ thể vẫn còn mệt, nhưng trên người đã được thay đồ sạch sẽ, chăn gối cũng gọn gàng. Vừa ngồi dậy, y đã bị Lê Thâm Việt bế xuống giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Chào buổi sáng.”

“Chào…” Y khẽ cười, giọng còn hơi khàn.

Hắn đưa bàn chải đ.á.n.h răng đã chuẩn bị sẵn cho y, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên môi.

Không khí buổi sáng trở nên chậm rãi, yên ổn như chưa từng có đêm nào quá dài.

Sau bữa trưa, hai người ngồi lại bên nhau.

Ngao Minh An nhìn hắn một lúc rồi hỏi:

“Em không về nhà ăn sinh nhật sao?”

“Em đã ăn với họ rồi.”

Y im lặng vài giây, rồi bật cười:

“Em cố tình không nói hôm nay là sinh nhật để ở lại với anh à?”

Lê Thâm Việt không phủ nhận.

Ngao Minh An chống cằm, nhìn hắn:

“Vậy em thích anh từ bao giờ?”

Câu hỏi khiến không khí chậm lại.

Một lúc sau, Lê Thâm Việt mới lên tiếng. Giọng hắn trầm, bình tĩnh, như đang kể lại một chuyện rất xa.

“Lần đầu em thấy anh… là trong một bức ảnh.”

Rồi hắn kể về những ngày đầu, về ánh nhìn vô tình dừng lại, về lần đầu gặp trực tiếp, về việc chuyển trường chỉ vì một người.

Ngao Minh An nghe xong thì ngẩn ra.

“Em mưu tính từ đầu luôn à?”

“Ừ.”

Y bật cười, nhưng lần này không còn vẻ trêu chọc:

“Vậy anh có gì đặc biệt đến mức em phải làm vậy?”

Lê Thâm Việt nhìn y rất lâu.

“Anh không cần phải đặc biệt hơn ai cả.”

Sau đó vài ngày, cuộc sống của họ dần ổn định.

hằng nguyễn

Lê Thâm Việt thường xuyên đưa y đi ăn, mua đồ, thay lại mọi thứ trong căn phòng cũ kỹ của Ngao Minh An. Tủ lạnh dần đầy, chăn gối trở nên mềm hơn, ánh đèn cũng ấm hơn.

Ngao Minh An ban đầu phản đối, sau lại mặc kệ.

Chỉ có một điều y nhận ra rất rõ:

Căn phòng này… không còn lạnh nữa.