Kẹo Ngọt Ôm Một Cái Là Nghiền

Chương 7



 

 

Gần như ngày nào, người phụ nữ ấy cũng đứng chờ ở cổng trường Ngao Minh An vào giờ tan học.

Bà tiều tụy đi thấy rõ. Những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn, dáng vẻ như già thêm cả chục tuổi. Bà chỉ lặng lẽ đứng đó, mang theo sự mong ngóng và day dứt muộn màng của một người mẹ. Nhưng tất cả những điều ấy, trong mắt Ngao Minh An, chỉ khiến vết thương cũ thêm nhói đau.

Y chưa từng chủ động bước tới. Còn bà cũng không dám gọi.

Cho đến một buổi chiều muộn.

Hôm đó, Lê Thâm Việt có việc gia đình nên xin nghỉ. Không muốn chạm mặt người không muốn gặp, Ngao Minh An cố tình nán lại đến khi trời tối mịt mới rời trường. Nhưng người phụ nữ vẫn ở đó, như chưa từng rời đi.

Tiếng gọi khẽ vang lên sau lưng.

“Tiểu An… mẹ con mình, nói chuyện một lát được không?”

Bước chân y khựng lại trong thoáng chốc rồi tiếp tục đi.

“Tiểu An!”

Bà vội đuổi theo. Giọng nói run rẩy, khác xa ký ức từng gào khóc đến tuyệt vọng năm xưa.

Nghe hai chữ “mẹ”, trong l.ồ.ng n.g.ự.c Ngao Minh An dâng lên cảm giác buồn nôn. Y dừng lại, quay đầu, cười nhạt:

“Bà muốn nói gì?”

Giọng y bình thản đến lạnh lẽo, khiến người phụ nữ thoáng nghẹn lại.

“Tiểu An, mẹ…”

Bà không thể nói tiếp.

Mười mấy năm trước, chính bà đã đẩy đứa trẻ này ra khỏi cuộc đời mình bằng tất cả oán giận và xấu hổ. Để rồi khi gia đình dần quay lưng, bà mới nhớ đến đứa con từng bị lãng quên.

Bà muốn bù đắp. Muốn làm lại.

Nhưng ánh mắt kia đã không còn chỗ cho hy vọng.

“Ăn cơm thì không cần.” Ngao Minh An cắt ngang. “Còn nếu là chuyện quá khứ, xin bà giữ lại. Tôi không muốn nghe.”

Y quay người.

Ngay lúc ấy, một vòng tay giữ lấy y từ phía sau.

Mùi quen thuộc khiến sống mũi cay xè. Nhưng trước khi nước mắt kịp rơi, tiếng khóc nghẹn ngào của người phụ nữ đã vang lên phía sau lưng.

“Tiểu An… mẹ biết sai rồi…”

Y siết c.h.ặ.t t.a.y, không quay đầu lại.

Một bàn tay khác nắm lấy tay y là Lê Thâm Việt.

“Đi thôi.” Hắn nói khẽ.

hằng nguyễn

Không cần thêm lời nào, hắn đưa y rời khỏi đó.

Trên xe, Ngao Minh An im lặng hồi lâu. Đôi mắt y đỏ lên nhưng không nói gì.

“Anh cứ tưởng tối nay em không đến.” y khẽ nói.

“Không.” Lê Thâm Việt nắm tay y. “Em không nỡ để anh một mình.”

Câu trả lời đơn giản khiến khóe môi y cong lên.

“Cảm động quá, bạn cùng bàn.”

Y xoay người, ngồi lên đùi hắn. Trong khoang xe chật hẹp, hơi thở hai người gần sát nhau.

“Cho anh ăn thêm một viên kẹo nữa được không?” y hỏi nhỏ.

“Được.”

Viên kẹo màu hồng được đặt vào tay y. Tan ra nơi đầu lưỡi, ngọt đến mức khiến tâm trạng cũng dịu lại.

“An An nghe như gọi trẻ con.” y lẩm bẩm.

“Quên mất.” Lê Thâm Việt bật cười. “Anh không phải trẻ con, là hoàng t.ử.”

“Hoàng t.ử nghèo vậy à?” y nhướng mày.

“Không.” Hắn nhìn y. “Hoàng t.ử có một kỵ sĩ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh mắt Ngao Minh An khẽ động.

Tối đó, khi về đến khu chung cư, gió đêm se lạnh.

Lê Thâm Việt cởi áo khoác khoác lên người y.

“Anh cao hơn rồi đấy.” y nhìn hắn, giọng lười biếng.

“Một mét tám ba.” hắn đáp.

“Vẫn còn thời gian.”

“Ừ.”

Những ngày sau đó trôi qua bình lặng. Cho đến khi một tuần trước kỳ thi, Lê Thâm Việt quay lại.

Hắn thấy rõ y gầy đi.

Không nói gì, hắn chỉ ôm lấy y lâu hơn bình thường.

Rồi ngày thi đại học kết thúc.

Ngao Minh An đi xăm hình.

Ba chữ cái LSY nằm dưới xương quai xanh, tinh xảo và rõ ràng. Như một dấu ấn không thể xóa.

Khi bước ra khỏi tiệm xăm, trước cổng đã có người chờ sẵn.

Người phụ nữ ấy.

“Chào buổi tối, Ngao Minh An.” bà nói. “Tôi là mẹ của Lê Thâm Việt.”

Một tờ giấy được đặt lên bàn.

Ánh đèn lạnh chiếu xuống những dòng chữ khiến đầu óc y như trống rỗng.

Tất cả đều liên quan đến hắn.

Đến những lựa chọn, những đ.á.n.h đổi, và cả những việc hắn đã làm vì y.

“Thằng bé đã hy sinh rất nhiều.” giọng người phụ nữ chậm rãi. “Gia đình nó không đồng ý, nhưng nó vẫn chọn cậu.”

Một khoảng im lặng dài tràn xuống.

“Cậu có biết không?” bà nói tiếp. “Nếu không gặp cậu, nó vốn đã có một con đường khác.”

Từng câu chữ như đè lên n.g.ự.c y.

Đến khi người phụ nữ đẩy một tấm thẻ sang.

“Chỉ cần cậu rời khỏi nó.”

Không biết bao lâu sau, Ngao Minh An mới cất giọng:

“Nếu tôi không đồng ý thì sao?”

“Vậy tôi có thể tăng thêm.”

Một câu trả lời nhẹ nhàng, lạnh lẽo.

“Xin lỗi.” bà nói thêm. “Nếu là con gái thì còn có thể khác. Nhưng cậu là con trai.”

Câu nói ấy rơi xuống, như cắt đứt tất cả.

Trong khoảnh khắc đó, Ngao Minh An hiểu ra không phải chỉ là lựa chọn.

Mà là một kết luận đã được định sẵn.

Y đứng dậy.

“Được.”

Không nhìn lại, y rời khỏi phòng.

Nước mắt rơi ngay khi cánh cửa khép lại.

Y đi trong bóng đêm, bàn tay che mắt nhưng không thể ngăn được run rẩy.

Tất cả những gì y vừa có được ấm áp, dịu dàng, và một người luôn gọi y là cục cưng bỗng trở nên xa xôi đến mức đau đớn.

Và lần này, không còn ai lau nước mắt cho y nữa.