Màn đêm chậm rãi buông xuống thành phố, như một tấm màn nhung khổng lồ phủ lên những dãy nhà cao tầng đang sáng đèn rực rỡ. Nhịp sống về đêm bắt đầu chuyển động rõ rệt hơn, dòng xe cộ nối đuôi nhau tạo thành những vệt sáng kéo dài trên các trục đường chính. Thành phố này so với vài năm trước đã thay đổi rất nhiều, sôi động hơn, hiện đại hơn, những hoạt động giải trí cũng đa dạng đến mức người ta có thể tìm thấy mọi thứ chỉ với một cú chạm màn hình.
Trong số đó, nền tảng Cá Voi nổi lên như một hiện tượng mới, thu hút lượng lớn người dùng trẻ. Các buổi phát sóng trực tiếp bắt đầu đúng giờ, những streamer quen thuộc lần lượt lên sóng, mang theo đủ loại nội dung từ trò chuyện, ca hát đến chơi game. Trong một góc của thế giới ảo ấy, kênh của Sáng Sớm cũng vừa mở.
Không khí trong phòng livestream nhanh ch.óng nóng lên khi giao diện game hiện ra. Người xem vào phòng ngày một đông, bình luận tràn màn hình như dòng nước lũ không thể kiểm soát. Có người nhắc đến kỹ năng, có người trêu chọc, có người chỉ đơn giản là theo dõi một thói quen đã trở thành cố định mỗi đêm.
Sáng Sớm không nói nhiều. Giọng y hơi khàn, mang theo chút mệt mỏi rất riêng, nhưng lại có một sự trầm ổn khiến người ta dễ dàng chú ý. Mỗi lần có quà tặng xuất hiện, y đều bình tĩnh đọc tên cảm ơn, không nhanh không chậm, giống như đã quen với việc đứng giữa những ánh nhìn và sự chú ý dày đặc.
Game bắt đầu, mọi thứ dần tập trung vào trận đấu. Những thao tác nhanh gọn, chính xác khiến khán giả liên tục bình luận sôi nổi. Có người khen, có người phân tích, có người chỉ đơn giản là bị cuốn theo từng pha xử lý. Nhưng Sáng Sớm vẫn giữ im lặng, ánh mắt tập trung vào màn hình, đôi tay di chuyển thành thục như một phản xạ.
Thỉnh thoảng y châm một điếu t.h.u.ố.c, hơi khói mỏng nhẹ lượn qua ánh sáng màn hình, làm gương mặt vốn đã có phần lạnh lùng lại càng trở nên xa cách. Thế nhưng chính sự xa cách đó lại khiến người xem bị thu hút, như thể càng khó chạm tới thì càng muốn nhìn lâu hơn.
Trong phòng chat, những câu hỏi về đời tư bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Có người hỏi về mèo, có người hỏi về thời gian livestream, có người thậm chí đùa cợt về cuộc sống cá nhân của y. Sáng Sớm chỉ trả lời một vài câu đơn giản, còn lại đều bỏ qua.
Cho đến khi trận đấu bước vào giai đoạn then chốt, một pha giao tranh quyết định đã thay đổi cục diện. Đội của y giành chiến thắng, màn hình hiện ra chữ thắng trận. Y dựa nhẹ lưng vào ghế, thở ra một hơi ngắn rồi lại tiếp tục tìm trận mới, như thể mọi cảm xúc đều được giữ ở mức rất thấp, rất ổn định.
Nhưng trong khoảng thời gian chờ đợi, dòng quà tặng lại bắt đầu xuất hiện liên tục. Một tài khoản quen thuộc vẫn như mọi lần, không nói gì, chỉ lặng lẽ gửi quà. Sáng Sớm nhìn tên đó, ánh mắt dừng lại rất ngắn, rồi lại quay về giao diện game như chưa từng có gì xảy ra.
Người xem không biết rằng sự xuất hiện lặng lẽ ấy đã kéo dài suốt nhiều tuần. Không lời chào hỏi, không tương tác, chỉ có quà tặng đều đặn và một sự tồn tại như bóng hình luôn đúng giờ xuất hiện. Ban đầu y nghĩ đó chỉ là một người hâm mộ đặc biệt, nhưng càng về sau, cảm giác ấy càng trở nên khó định nghĩa.
Có một lần, khi trận đấu kết thúc muộn, người đó gửi đúng một dòng tin nhắn ngắn ngủi. Sáng Sớm đã nhìn rất lâu, rồi mới trả lời lại. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy không mang nhiều thông tin, nhưng lại để lại trong lòng y một cảm giác quen thuộc đến khó hiểu, như thể đã từng gặp ở đâu đó rất lâu trước đây.
Thời gian trôi qua, những buổi livestream vẫn tiếp tục. Sáng Sớm vẫn chơi game, vẫn nhận quà, vẫn giữ nhịp sống đơn giản giữa ánh sáng màn hình và tiếng bình luận không ngừng. Nhưng trong một góc rất sâu, ký ức về một người nào đó từ quá khứ vẫn thỉnh thoảng trồi lên, không rõ ràng, không trọn vẹn, nhưng đủ để khiến y mất tập trung trong vài giây ngắn ngủi.
Cho đến một đêm, khi buổi phát sóng vừa kết thúc, căn phòng trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng điều hòa nhẹ nhàng. Sáng Sớm ngồi một mình, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt khiến mọi đường nét trở nên mềm hơn. Điện thoại rung lên, một tin nhắn quen thuộc xuất hiện.
Câu hỏi rất ngắn, chỉ hỏi y có ổn không.
Y nhìn màn hình rất lâu, rồi trả lời.
Những dòng tin nhắn sau đó kéo dài hơn dự kiến. Không còn là những câu xã giao đơn giản, mà là những câu hỏi thật sự chạm vào khoảng trống trong lòng. Càng nói, nhịp tim của y càng trở nên khó kiểm soát. Có những điều tưởng như đã quên, nhưng khi bị chạm vào lại lập tức sống dậy rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi y gửi một tấm ảnh, tay hơi do dự, giống như đang thử một giới hạn nào đó mà chính mình cũng không dám chắc. Sau đó là một khoảng im lặng dài.
Rồi người kia trả lời.
Chỉ một câu hỏi, nhưng lại giống như cánh cửa bị đẩy mở.
hằng nguyễn
Sáng Sớm không kịp nghĩ thêm gì. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức lý trí chưa kịp bắt kịp cảm xúc. Khi gửi định vị, y cũng không chắc mình đang mong chờ điều gì. Có thể là một lời từ chối, có thể là một sự im lặng kéo dài, hoặc đơn giản là một kết thúc hợp lý cho tất cả những gì mơ hồ này.
Nhưng người kia trả lời rằng sẽ đến.
Khoảnh khắc đó, mọi thứ trong lòng y như bị xáo trộn. Vừa mong đợi, vừa lo sợ, vừa có một thứ cảm xúc rất cũ kỹ tưởng như đã bị chôn vùi từ lâu. Y ngồi yên rất lâu, không biết nên làm gì tiếp theo.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Mỗi phút đều nặng nề hơn bình thường. Khi tiếng gõ cửa vang lên, y gần như không kịp phản ứng.
Cánh cửa mở ra, tất cả suy nghĩ trong đầu lập tức biến mất.
Người đứng trước mặt y không nói nhiều, chỉ ôm lấy y thật c.h.ặ.t, như thể đã tìm kiếm điều này rất lâu rồi. Hơi thở gấp gáp, cảm xúc dồn nén, tất cả đều không cần lời giải thích.
Khoảnh khắc ấy, ký ức bị phong ấn suốt nhiều năm như bị kéo bật trở lại. Những ngày đã từng có, những lần tưởng như đã buông bỏ, tất cả đều trở nên rõ ràng đến mức khiến tim đau nhói.
Không ai nói gì thêm ngay lúc đó. Chỉ có cái ôm kéo dài rất lâu, như thể chỉ cần buông ra thì mọi thứ sẽ lại biến mất.
Sau cùng, họ vẫn bước vào trong phòng. Không gian yên tĩnh bao trùm, chỉ còn lại hai người và một con mèo nhỏ đang lặng lẽ quan sát từ góc giường.
Ánh mắt nó có phần cảnh giác, nhưng rồi cũng dần bình tĩnh lại, nằm xuống như chấp nhận sự hiện diện mới.
Hai người ngồi cạnh nhau rất lâu. Không cần nói quá nhiều, chỉ cần ở đó là đủ để hiểu rằng khoảng cách suốt nhiều năm qua cuối cùng cũng được thu hẹp lại.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn như cũ. Nhưng trong căn phòng này, thời gian như chậm lại, mọi thứ trở nên mềm mại hơn, ấm áp hơn, như thể một đoạn kết bị bỏ dở cuối cùng cũng tìm được cách tiếp tục.