Ban công vẫn còn vương mùi t.h.u.ố.c lá nhạt, nhưng trong phòng ngủ, không khí đã bị mùi sữa ấm và hơi thở người kia lấp đầy.
Lê Thâm Việt không buông tay ngay, hắn giữ Ngao Minh An nằm yên trên giường thêm một lúc, như để chắc chắn người kia không còn “ý định chạy trốn” lần nữa. Ánh mắt hắn rũ xuống, trầm và yên, nhưng lực tay lại rất thật, rất c.h.ặ.t.
“Anh còn giấu em gì nữa không?”
Giọng hỏi nhẹ, như không mang áp lực, nhưng lại khiến người ta không có đường lùi.
Ngao Minh An chớp mắt, quay mặt đi một chút, lười biếng như thể không nghe rõ: “Giấu gì cơ…”
“Thuốc lá.” Lê Thâm Việt nhấc nhẹ cằm y, buộc y nhìn thẳng. “Còn gì nữa không?”
Một khoảng im lặng ngắn.
Bé mèo ở góc phòng khẽ “meo” một tiếng, như vô tình phá vỡ không khí căng lại vừa mềm ấy.
Ngao Minh An bật cười, nhưng không phải kiểu cười thoải mái. Y đưa tay kéo cổ áo Lê Thâm Việt xuống, áp trán mình lên trán hắn.
“Không còn.” Y nói chậm. “Chỉ có cái này thôi.”
“Cái gì?”
“Có em.” Ngao Minh An đáp rất khẽ.
Câu nói rơi xuống, căn phòng yên thêm một nhịp.
Lê Thâm Việt nhìn y một lúc lâu, rồi cúi xuống hôn lên khóe mắt còn hơi đỏ. Không phải nụ hôn vội, cũng không mang ý chiếm hữu như lúc trước, mà là một kiểu dịu xuống, như đang tự trấn an chính mình.
“Ừ.” Hắn đáp. “Có anh.”
Ngao Minh An không nói nữa. Y chỉ kéo tay hắn, đặt lên n.g.ự.c mình.
Nhịp tim bên trong vẫn còn hơi loạn sau điếu t.h.u.ố.c vừa rồi, nhưng dần dần ổn định lại dưới lòng bàn tay kia.
Một lúc sau, Lê Thâm Việt đứng dậy đi ra ngoài, quay lại với một ly nước ấm và một viên kẹo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ăn.”
“Anh không phải trẻ con.” Ngao Minh An lẩm bẩm, nhưng vẫn ngoan ngoãn mở miệng.
“Không phải.” Lê Thâm Việt ngồi xuống mép giường. “Là cục cưng.”
Ngao Minh An liếc hắn một cái, không phản bác nữa. Y dựa lưng vào gối, ngậm kẹo, nhìn trần nhà một lúc lâu.
Rồi đột nhiên lên tiếng:
“Em có sợ không?”
hằng nguyễn
“Cái gì?”
“Anh.” Ngao Minh An quay sang nhìn hắn. “Anh không tốt như em nghĩ đâu.”
Lê Thâm Việt không trả lời ngay.
Hắn đặt ly nước xuống, nắm lấy cổ tay y, siết rất nhẹ, như một cách giữ lại một thứ vốn dĩ đã giữ trong tay rất lâu rồi.
“Anh cũng không tốt hơn em nghĩ.” Hắn nói. “Nhưng anh chưa từng muốn đổi.”
Ngao Minh An im lặng.
Bé mèo nhảy lên giường, nằm giữa hai người, cuộn tròn lại như một đường ranh rất nhỏ nhưng rất thật.
Ngoài cửa sổ, trời đã ngả về chiều. Ánh nắng xuyên qua rèm, rơi lên chăn, rơi lên vai hai người, rơi lên cả cái im lặng không cần nói thêm gì nữa.
Không ai nhắc lại chuyện t.h.u.ố.c lá.
Cũng không ai nhắc lại việc phải thay đổi đối phương.
Chỉ còn tiếng thở đều dần, và một bàn tay vẫn nắm không buông, như thể chỉ cần buông ra một lần thôi, mọi thứ sẽ lại trượt đi như sáu năm trước.