Khai Quan Kiến Phu

Chương 2



Khi ấy ta cúi đầu, vậy mà thật sự cảm thấy mẫu thân lo xa rồi.

 

Ngày tiễn dâu, mẫu thân ngồi ngoài kiệu hoa, lén nhét vào tay ta một chiếc bàn tính cũ.

 

Chiếc bàn tính không lớn, khung gỗ hoàng lê đã bị bà vuốt đến bóng sáng.

 

Bà nói: “Ngọc nương, lấy chồng không phải bán mình. Sổ sách phải rõ ràng, lòng người mới không thể tùy tiện nắm thóp con.”

 

Khi ấy ta còn cười bà.

 

“Mẫu thân, nhà như Bá phủ, sao có thể nhớ thương chút tiền bạc của nhà chúng ta được?”

 

Về sau ta mới biết, càng là nhà quyền quý thể diện, càng thích đem hai chữ “nhớ thương” nói thành “chiếu cố”.

 

Ngày thứ ba sau thành thân, Lục Nghiễn Chu dẫn ta đi kính trà bà mẫu.

 

Tô Ký Nguyệt cũng ngồi bên cạnh.

 

Nàng ta mặc váy áo màu hạnh nhạt, ho đến vai run nhẹ.

 

Lục Nghiễn Chu lập tức đặt chén trà xuống, đi tới khoác áo choàng cho nàng ta.

 

Bà mẫu cười nói với ta:

 

“Ký Nguyệt từ nhỏ đã dưỡng bệnh trong phủ, tình cảm huynh muội với Nghiễn Chu rất sâu đậm. Con làm tẩu tẩu, phải nhường nhịn nó nhiều hơn.”

 

Ta nói được, ta nghĩ nhường một chút chẳng qua chỉ là thêm một bộ bát đũa mà thôi.

 

Cho đến khi Lục Nghiễn Chu đem một hộp Nam châu mẫu thân cho ta tặng sang viện của Tô Ký Nguyệt.

 

Ta hỏi hắn, hắn đáp: “Ký Nguyệt thân thể yếu, đeo thứ gì sáng màu một chút, tâm trạng sẽ khá hơn.”

 

Ta nói: “Đó là của hồi môn mẫu thân để lại cho ta.”

 

Hắn nhíu mày. “Ngọc nương, đều là người một nhà, cần gì phải phân rõ ràng như vậy?”

 

Về sau, đám gấm vóc ta mang theo làm của hồi môn đều bị lấy đi may xuân sam cho Tô Ký Nguyệt.

 

Nhân sâm tuyết trong tiệm t.h.u.ố.c đứng tên ta bị mang đi hầm canh cho nàng ta.

 

Tiền lời mỗi tháng từ hai cửa tiệm của ta bị bà mẫu lấy đi sửa noãn các trong viện Tô Ký Nguyệt.

 

Mỗi lần ta mở miệng, Lục Nghiễn Chu đều có sẵn một câu chờ ta.

 

“Nàng ấy không phụ không mẫu, nàng hà tất phải so đo với nàng ấy?”

 

Ta cũng từng thử không so đo.

 

Cho đến buổi xuân yến của Bá phủ.

 

Tô Ký Nguyệt đeo Nam châu của ta, đứng giữa một đám quý nữ, dịu dàng nói:

 

“Ngọc nương tỷ tỷ xuất thân thương hộ, chắc hẳn không quen quy củ trong kinh. Nếu có chiêu đãi không chu toàn, ta xin thay tỷ tỷ nhận lỗi.”

 

Tất cả mọi người đều bật cười, như thể nàng ta mới là nữ chủ nhân của Bá phủ.

 

Ta bưng trà đứng bên cạnh, Lục Nghiễn Chu chỉ nhìn ta một cái.

 

Ánh mắt ấy không phải đau lòng, mà là nhắc nhở, bảo ta nhịn.

 

Sau đó bà mẫu cũng nói:

 

“Ngươi có thể gả vào Bá phủ là phúc đức tổ tiên Liễu gia tích được. Con gái thương hộ tối kỵ keo kiệt nhỏ nhen, đừng có động chút là đem của hồi môn treo bên miệng.”

 

Đêm ấy trở về phòng, ta vuốt chiếc bàn tính cũ trong tay áo, từng hạt từng hạt gẩy qua.

 

Nam châu ba trăm lượng.

 

Nhân sâm tuyết một trăm hai mươi lượng.

 

Gỗ sửa noãn các bốn trăm sáu mươi lượng.

 

Còn có gấm vóc, hương liệu, ngân phiếu, lợi nhuận cửa tiệm.

 

Sổ sách càng gẩy càng rõ, lòng người lại càng lúc càng lạnh.

 

Cuối xuân năm ấy, hai cửa tiệm có một lô hàng Giang Nam chuẩn bị vào kinh.

 

Bá phủ nói Lục Nghiễn Chu áp tải lương tiện đường, có thể thay ta trông nom một đoạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tin Lục Nghiễn Chu gặp nạn được truyền về kinh thành, lúc ấy ta đang kiểm sổ sách ở tiệm t.h.u.ố.c.

 

Quản sự Bá phủ xông vào, nói Nhị công t.ử áp tải lương gặp cướp, t.h.i t.h.ể đã tìm thấy.

 

Cây b.út ghi sổ trong tay ta rơi xuống đất ngay tại chỗ.

 

Khoảnh khắc ấy, ta thực sự sợ hãi.

 

Sợ trước lúc c.h.ế.t hắn đau đớn.

 

Sợ hắn từng gọi tên ta.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Sợ những món nợ trong lòng ta ghi nhớ suốt bao năm qua, cuối cùng đều biến thành oán trách chẳng bao giờ nói ra được nữa.

 

Nhưng sau khi ta trở về phủ, Tô Ký Nguyệt quỳ trong lòng bà mẫu khóc nức nở.

 

Vừa nhìn thấy ta, nàng ta liền nhào tới túm lấy tay áo ta.

 

“Nếu không phải lô hàng Giang Nam của nhà mẹ đẻ tỷ nhất quyết đi cùng xe lương của Bá phủ vào kinh, biểu huynh sao lại nhận chuyến sai sự này?”

 

“Tỷ tỷ, dù tỷ có oán ta, cũng không nên lấy mạng biểu huynh ra giận dỗi chứ.”

 

Nàng ta bóp cổ tay ta đau đến nhói.

 

Bà mẫu giáng thẳng một cái tát lên mặt ta: “Đồ sao chổi!”

 

Cái tát ấy khiến tai ta ong ong.

 

Ta quỳ trong sân từ hoàng hôn tới nửa đêm, nhớ tới chuyện Lục Nghiễn Chu từng che mưa cho ta, cũng từng đút t.h.u.ố.c cho ta khi ta bệnh.

 

Ta thậm chí còn nghĩ, nếu hắn thật sự vì hàng hóa của nhà mẹ ta mà gặp chuyện, vậy thì ta thủ tiết cũng đáng.

 

Cho đến đêm nay… cho đến khi tia mùi Quy Tức Hương trong khe quan tài kia, như một lưỡi d.a.o cắt phăng chút áy náy cuối cùng của ta.

 

Trong từ đường, Tô Ký Nguyệt vẫn chắn trước linh cữu.

 

Nàng ta khóc đến lê hoa đái vũ.

 

“Ngọc nương tỷ tỷ, tỷ không thể làm nhục biểu huynh như vậy.”

 

Ta chậm rãi ngừng khóc, sờ tới hạt bàn tính cũ trong tay áo.

 

Mẫu thân từng nói, nhường nhịn cũng là một món nợ.

 

Nhường một lần, ghi một lần., nhường đến lúc mạng mình cũng sắp bị người ta lấy đi lấp hố, thì nên dừng lại rồi.

 

Ta nhìn Tô Ký Nguyệt, từng chữ từng câu nói:

 

“Nếu chàng thật sự trong sạch nằm ở đó, ta sẽ thủ tiết cho chàng cả đời.”

 

“Nếu chàng không trong sạch...”

 

Ta giơ tay chỉ vào quan tài.

 

“Cỗ quan tài này, đêm nay sẽ bị mở ra trước mặt tất cả mọi người.”

 

3

 

Tô Ký Nguyệt bị câu nói ấy của ta dọa đến lùi về sau nửa bước.

 

Rất nhanh sau đó, nàng ta lại vịn lấy thành quan tài, nước mắt rơi càng dữ dội hơn.

 

“Ngọc nương tỷ tỷ, tỷ điên rồi sao?”

 

“Biểu huynh hài cốt còn chưa lạnh, tỷ lại muốn để ngỗ tác tới chạm vào huynh ấy.”

 

Bà mẫu lập tức bước lên, che nàng ta ra phía sau.

 

“Liễu Ngọc Nương, ngươi đừng tưởng nhà mẹ đẻ có mấy đồng tiền bẩn thì có thể tới từ đường Bá phủ làm càn.”

 

Tộc lão cũng sa sầm mặt.

 

“Phụ nhân mất chồng, điều kiêng kỵ nhất là thất nghi. Ngươi đau buồn quá độ nên hành xử thất thường, chúng ta không so đo với ngươi. Nhưng hai chữ nghiệm quan, không được nhắc lại nữa.”

 

Ta quỳ trên bồ đoàn, bả vai vẫn run lên.