Khai Quan Kiến Phu

Chương 6



Đinh Mão thập thất chính là mã số nội sổ của tiệm t.h.u.ố.c ở phố Trường Ninh.

 

Nói cách khác, có người lấy mã số trong sổ cũ của tiệm t.h.u.ố.c, làm giả thành mã số của khế thế chấp.

 

Đến hoàng hôn, Thanh Tuệ lần thứ hai chạy về, tay nắm c.h.ặ.t một mảnh giấy rách mép.

 

“Thiếu phu nhân, sổ cũ của tiệm t.h.u.ố.c bị thiếu mất một trang.”

 

Nàng mở mảnh giấy ra.

 

“Trang bị mất đó, đúng là ghi chép việc mua Quy Tức Hương và thuê xe ngựa ban đêm cùng một ngày.”

 

Ta siết c.h.ặ.t mép giấy, nhìn về phía Lục Nghiễn Chu.

 

Hắn không dám nhìn ta.

 

Chiếc khăn tay của Tô Ký Nguyệt đã bị nàng ta vò đến nhăn nhúm.

 

7

 

Sáng sớm hôm sau, ta tới tiệm hương d.ư.ợ.c ở phố Trường Ninh.

 

Tiệm này là của hồi môn của ta, là sản nghiệp cũ mà Liễu giá năm xưa mua ở kinh thành.

 

Lúc ta xuất giá, từ khế tiệm đến sổ sách đều được ghi rõ vào danh sách của hồi môn.

 

Sau khi đưa dâu xong, mẫu thân không trở về Giang Nam.

 

Bà nói Bá phủ môn đăng hộ đối quá cao, thân gia thương hộ không tiện thường xuyên tới lui, bà không giúp được gì khác, chỉ có thể thay ta trông nom cửa tiệm và sổ sách.

 

Vì vậy bà để lại Lưu chưởng quầy ở đây, còn mình thì dọn vào ở hậu viện.

 

Lúc ta đẩy cửa bước vào, tiệm còn chưa mở cửa buôn bán, nhưng sổ cũ trên quầy đã bày la liệt khắp nơi.

 

Lưu chưởng quầy đang lật từng trang một.

 

Lật tới chỗ bị thiếu, ông giơ tay lau mạnh lên trán.

 

Ông theo mẫu thân ta mười lăm năm rồi.

 

Nhìn thấy ta bước vào, hốc mắt ông đỏ lên, đẩy cuốn sổ cũ đang mở ra trước mặt ta.

 

Ở chỗ bị thiếu có kẹp một sợi chỉ đỏ, đó là quy củ ghi sổ do mẫu thân ta để lại, góc trên bên trái mỗi trang ghi mã hàng, góc dưới bên phải ghi tiền xe, ở giữa kẹp chỉ đỏ.

 

Trang này đã bị người ta xé đi ngay ngắn chỉnh tề.

 

Ông đã giúp ta lật sẵn ra rồi.

 

“Thiếu phu nhân, tiểu nhân vẫn luôn chờ người.”

 

Ta đẩy mảnh giấy rách tới.

 

“Trang này bị xé quá ngay ngắn, không phải tạm thời trộm sổ, mà là có người biết vị trí sợi chỉ đỏ, cố ý chọn đúng trang có thể khớp với mã số trên khế ước để xé.”

 

Trán Lưu chưởng quầy lại toát mồ hôi.

 

“Thiếu phu nhân, không phải tiểu nhân không chịu nói.”

 

Ông hạ thấp giọng.

 

“Ba ngày trước, Thái Vi cầm thủ lệnh của Nhị công t.ử tới, trong tay còn có đối bài của viện người, nói Tô cô nương bệnh nặng, muốn lấy Quy Tức Hương và An Tức Thảo từ kho của hồi môn.”

 

“Phía sau nàng ta còn có quản sự Bá phủ đi cùng.”

 

“Tiểu nhân không thấy b.út tích của người, vốn không nên cho lấy hàng. Nhưng đối bài là thật, mà Nhị công t.ử lại là phu quân của người, tiểu nhân nghĩ là người đã gật đầu, chỉ dám theo quy củ ghi sổ, không dám cứng rắn ngăn cản.”

 

“Trang sổ đâu?”

 

Yết hầu Lưu chưởng quầy khẽ động.

 

“Tiểu nhân đi hậu viện lấy t.h.u.ố.c, Thái Vi đã đứng trước quầy lật sổ sách. Chờ tiểu nhân quay lại, trang này đã không thấy nữa.”

 

“Nàng ta chỉ lấy t.h.u.ố.c?”

 

Lưu chưởng quầy lắc đầu.

 

“Còn hỏi qua xa mã hành, nói muốn thuê xe ngựa chạy đêm.”

 

Ta bảo Thanh Tuệ ghi lại.

 

Sau đó đi tới xa mã hành ở Đông phố.

 

Trong xa mã hành rất đông người, mùi phân ngựa và cỏ khô trộn lẫn với nhau.

 

Chưởng quầy vừa nghe nhắc tới phủ Vĩnh An Bá liền vội nói gần đây không nhận xe của Bá phủ.

 

Ta không dây dưa với ông ta.

 

Ánh mắt dừng trên một tiểu nhị gầy cao ở góc tường.

 

Hắn nhìn thấy ta, ánh mắt lập tức d.a.o động.

 

Ta nhớ hắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mùa đông năm ngoái, hắn rét đến ngất xỉu trước cửa tiệm t.h.u.ố.c của ta, ta sai người cho hắn một bát cháo nóng, sau đó còn nhờ Lưu chưởng quầy tìm cho hắn một công việc ở xa mã hành.

 

Ta bước tới: “A Cửu.”

 

Hắn lập tức cúi đầu: “Thiếu phu nhân.”

 

Ta hỏi: “Có người thuê xe chạy đêm, đúng không?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hắn lập tức hoảng hốt: “Ta... ta không biết.”

 

Ta nhìn hắn: “Ngươi sợ Bá phủ?”

 

Hắn c.ắ.n răng không nói.

 

Ta nói: “Sợ là đúng.”

 

“Nhưng ngươi nghĩ thử xem, bọn họ đã có thể để một người sống nằm vào quan tài, lại đẩy món nợ lên đầu ta, vậy người từng nhúng tay vào việc thuê xe ngựa sẽ có kết cục thế nào?”

 

A Cửu ngẩng đầu nhìn ta.

 

Ta không giả vờ đáng thương, cũng không hứa trọng thưởng.

 

Ta chỉ nói: “Bây giờ nói ra, ngươi là nhân chứng.”

 

“Đợi bọn họ chạy thoát rồi, ngươi sẽ là kẻ thế mạng.”

 

Ngón tay hắn siết c.h.ặ.t vạt áo.

 

Một lúc lâu sau, hắn mò ra từ phía sau đống cỏ khô một cuốn sổ mỏng.

 

“Ba ngày trước, Thái Vi trong viện Tô cô nương từng tới đặt xe mui xanh.”

 

“Nói ban đêm sẽ đón người từ Tây giác môn, trước khi ra khỏi thành sẽ đổi xe, tới đình Thập Lý lại đổi quan tài.”

 

Thanh Tuệ hít mạnh một hơi lạnh.

 

Ta hỏi: “Đơn thuê đâu?”

 

A Cửu lật ra một tờ giấy đã ố vàng.

 

Bên trên không ghi tên, chỉ viết một ám hiệu.

 

“Khách về dưới trăng.”

 

Bên cạnh còn đóng nửa dấu hoa áp bị khuyết.

 

Thanh Tuệ nhíu mày.

 

“Không có tên, có thể dùng làm chứng cứ sao?”

 

Ta nhìn chằm chằm nửa dấu hoa áp ấy.

 

Hoa áp cong như một vầng trăng non, góc phải bị khuyết mất một phần.

 

Ta từng nhìn thấy rồi.

 

Trên hòm đựng phương t.h.u.ố.c của Tô Ký Nguyệt cũng có một dấu như vậy.

 

Nàng ta từng nói đó là ấn cũ mẫu thân quá cố để lại, bình thường quý như bảo vật.

 

Ta gấp tờ đơn thuê lại, cất vào tay áo.

 

A Cửu thấp giọng hỏi: “Thiếu phu nhân, ta có gặp họa không?”

 

Ta nhìn hắn: “Có.”

 

Sắc mặt hắn càng trắng hơn.

 

Ta tiếp tục nói: “Nhưng nếu ngươi không nói, tai họa đã ở trên đường tới rồi.”

 

Ta bảo Thanh Tuệ để lại cho hắn mười lượng bạc.

 

Không phải mua lời khai.

 

Mà là để đêm nay hắn đừng quay về xa mã hành nữa.

 

8

 

Lúc ta trở về Bá phủ, Lục Nghiễn Chu đã thay thường phục.

 

Nếu không phải sắc mặt quá mức tái nhợt, sẽ chẳng ai nhìn ra tối qua hắn vừa bò ra từ trong quan tài.

 

Tô Ký Nguyệt ngồi bên cạnh bà mẫu, trên trán dán cao hạ sốt, đôi mắt đỏ hoe.

 

Vừa nhìn thấy ta, nàng ta đã lên tiếng trước.

 

“Tỷ tỷ sáng sớm đã ra ngoài, là đi điều tra ta sao?”

 

Ta đặt mảnh giấy rách từ tiệm t.h.u.ố.c và đơn thuê xe lên bàn.

 

“Không phải điều tra muội.”

 

“Là điều tra xem phu quân ta làm thế nào mà còn sống lại nằm vào quan tài.”