Bà mẫu đặt mạnh chén trà xuống bàn.
“Ngươi còn muốn làm loạn nữa sao?”
Ta không nhìn bà.
Ta nhìn Tô Ký Nguyệt.
“Quy Tức Hương là do muội sai Thái Vi đi lấy?”
Tô Ký Nguyệt ôm n.g.ự.c ho hai tiếng.
“Thân thể ta yếu, trong phương t.h.u.ố.c thường có t.h.u.ố.c an thần trợ ngủ. Thái Vi thay ta lấy t.h.u.ố.c thì có gì lạ?”
“Còn xe mui xanh?”
“Sau khi biểu huynh gặp chuyện, ta sai người dò hỏi tuyến đường áp tải lương. Thuê xe cũng là để xử lý hậu sự.”
Nàng ta đáp rất nhanh, nhanh đến mức giống như đã học thuộc từ trước.
Ta gật đầu: “Vậy vị Quy Tức Hương này, muội biết dùng thế nào không?”
Ánh mắt Tô Ký Nguyệt khẽ động.
“Ta không hiểu t.h.u.ố.c.”
Ta đẩy mảnh giấy rách về phía Hứa bá.
Hứa bá xem qua rồi nói:
“Quy Tức Hương phối với An Tức Thảo và Trầm Thủy Mộc, nếu lại dùng rượu ấm đưa t.h.u.ố.c xuống, có thể khiến người ta nín thở giảm tức. Dùng quá liều sẽ không tỉnh lại được nữa.”
Ta nhìn Tô Ký Nguyệt.
“Phương t.h.u.ố.c trợ ngủ của muội, cần phải nín thở để làm gì?”
Sắc mặt nàng ta từng chút từng chút trắng bệch đi.
Lục Nghiễn Chu lập tức lên tiếng.
“Đủ rồi.”
“Thuốc là hạ nhân tự ý làm chủ, xe cũng là hạ nhân tự tiện sắp xếp. Ký Nguyệt đang bệnh, nàng hà tất phải ép nàng ấy?”
Ta bật cười: “Hạ nhân đúng là có bản lĩnh.”
“Có thể trộm sổ cũ tiệm t.h.u.ố.c của ta, có thể dùng con dấu cửa tiệm của ta làm giả khế ước, còn có thể sắp xếp cho phu quân giả c.h.ế.t đổi quan tài.”
Chu Hành ngồi bên cạnh nghe đến đây thì đặt chén trà xuống.
“Nếu đã liên quan tới khế giả và lộ dẫn, hòm phương t.h.u.ố.c của Tô cô nương và thư phòng của Lục nhị công t.ử tạm thời phải niêm phong.”
Bà mẫu sốt ruột.
“Chu thôi quan, cho dù ngươi là thôi quan, cũng không thể vô duyên vô cớ niêm phong đồ của Bá phủ được chứ?”
Chu Hành không kiêu không nịnh đáp:
“Hôm nay ta không ở đây để xét án, chỉ là bảo toàn chứng cứ. Nếu Bá phu nhân không muốn, vậy ta sẽ mời sai dịch trực đêm vào phủ.”
Đám họ hàng bắt đầu chia thành hai phe.
Một phe nói không thể để người ngoài tiến vào phủ.
Phe còn lại sợ thật sự lôi ra tội khi quân lừa quan, khuyên bà mẫu tạm thời nhịn xuống.
Nhân lúc bọn họ tranh cãi, ta mở sổ tổng của hồi môn ra.
Quyển sổ này là do chính tay ta ghi.
Mỗi cửa tiệm đều dùng chỉ màu khác nhau để đ.á.n.h dấu trang.
Tiệm t.h.u.ố.c phố Trường Ninh dùng chỉ xanh.
Tiệm gấm vóc ở Nam thị dùng chỉ đỏ.
Mà có một khoản chi dùng cả chỉ đỏ lẫn chỉ xanh quấn vào nhau, số tiền cực lớn, nhưng phần ghi chú lại bị người ta cạo mờ đi.
Ba ngàn sáu trăm lượng.
Ngày tháng đúng là bảy ngày trước khi Lục Nghiễn Chu gặp chuyện lúc áp tải lương.
Ta lại đối chiếu với ám hiệu trên đơn thuê xe.
“Khách về dưới trăng.”
Chỉ nhìn bốn chữ này, giống kiểu văn nhân cố tỏ vẻ phong nhã.
Nhưng nửa dấu hoa áp hình trăng non bên cạnh lại khớp với dấu cũ trên hòm phương t.h.u.ố.c của Tô Ký Nguyệt.
Nhà mẹ đẻ ta trước đây từng đi vài chuyến buôn muối.
Thương nhân buôn muối ở phương Nam sợ sổ sách công khai quá bắt mắt, nên trên đơn thuê xe bí mật thường không ghi tên thương hiệu, mà chỉ dùng những chữ như “trăng”, “triều”, “khách về” để đ.á.n.h dấu từng lô hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ám hiệu này chưa thể định tội, nhưng đủ để khiến ta sinh nghi.
Ta bảo Thanh Tuệ đi lấy sổ lưu chuyển cửa tiệm.
Đối chiếu dòng tiền xong, lỗ hổng càng rõ hơn.
Lục Nghiễn Chu lấy đi không phải bạc bình thường.
Hắn dùng lợi nhuận từ hai cửa tiệm của ta để mua một tờ muối dẫn ở phương Nam.
Lúc nghe thấy hai chữ “phương Nam”, đầu ngón tay Tô Ký Nguyệt khẽ run, nước trà đổ lên váy.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta ngẩng đầu nhìn nàng ta.
Nàng ta c.ắ.n môi, lần đầu tiên không tiếp lời.
Sắc mặt Lục Nghiễn Chu cũng trầm xuống.
“Liễu Ngọc Nương, nàng đừng vu khống lung tung.”
“Muối dẫn là việc làm ăn của Bá phủ, không liên quan tới nàng.”
Ta khép sổ lại: “Phu quân muốn ta thay chàng trả nợ.”
Ta nhìn hắn, từng chữ từng câu nói rõ ràng:
“Vậy tờ muối dẫn ở phương Nam đó, tính là của ai?”
9
Vi Tam Nương tới còn nhanh hơn ta tưởng.
Dường như bà ta đã tính chuẩn lúc này Bá phủ đang rối loạn nhất, dẫn theo đám người của nha hành chặn ngay tiền sảnh.
“Thiếu phu nhân, ba ngày là thời hạn dành cho người biết giữ thể diện.”
Bà ta đẩy chén trà ra.
“Nhưng ta thấy thể diện của Bá phủ giờ cũng chẳng còn bao nhiêu nữa. Chi bằng hôm nay ký luôn văn thư nhận nợ đi, đỡ để mọi người khó coi.”
Sắc mặt bà mẫu rất khó coi, nhưng lại không đuổi bà ta, bởi vì bà cũng muốn ta ký.
Tộc lão ngồi ở ghế trên, giọng hòa hoãn hơn hôm qua rất nhiều.
“Ngọc nương, chuyện giả c.h.ế.t là do Nghiễn Chu hồ đồ. Nhưng món nợ thì vẫn là thật. Con cứ đem cửa tiệm ra thế chấp trước, giữ lại thanh danh cho Bá phủ, sau này trong tộc sẽ không bạc đãi con.”
Ta hỏi: “Sao không để Lục Nghiễn Chu đem điền trang của mình ra thế chấp?”
Tộc lão khựng lại: “Những thứ đó là tổ sản của Bá phủ.”
Ta cười. “Của hồi môn của ta là tự mọc lên từ đất hoang sao?”
Bà mẫu nổi giận: “Liễu Ngọc Nương!”
Ta lấy chiếc bàn tính cũ từ trong tay áo ra, đặt lên bàn.
Bàn tính chạm mặt bàn, phát ra một tiếng giòn vang.
Tiền sảnh lập tức yên tĩnh hơn đôi chút.
Ta nói: “Muốn ký cũng được. Trước tiên kiểm tổng sổ.”
Vi Tam Nương nhíu mày.
“Thiếu phu nhân còn muốn kéo dài?”
“Không kéo.”
Ta mở sổ sách ra.
“Ba tháng lưu chuyển của tiệm hương d.ư.ợ.c phố Trường Ninh, ba tháng lưu chuyển của tiệm gấm vóc Nam thị, bản gốc khế thế chấp, chứng từ giao bạc vay nợ, tất cả đều mang ra đây.”
“Phải trả bao nhiêu, ta sẽ nhận theo luật.”
“Không phải thứ ta nên nhận, thì một đồng cũng đừng hòng lấy từ chỗ ta.”
Vi Tam Nương nheo mắt.
Bà ta làm nha hành nhiều năm, hiểu rõ nhất ai thật sự hoảng, ai giả vờ hoảng.
Ta không hoảng, ngược lại khiến bà ta do dự.
Lục Nghiễn Chu đứng ngoài cửa, nghe tới đây liền quay người bỏ đi.
Ta nhìn thấy.
Tô Ký Nguyệt cũng nhìn thấy.
Nha hoàn Thái Vi của nàng ta lặng lẽ lui xuống hành lang.
Ta không ngăn.
Ta cúi đầu gảy bàn tính.