Khi Hoa Ngô Đồng Rụng Quá Nửa

Chương 5



 

Cơn phẫn nộ tột cùng khiến tôi tức đến mức hoa mắt ch.óng mặt, suýt chút nữa thở không ra hơi, tức đến hộc m.á.u.

 

Đó là học phí của tôi! Là học phí đấy!

 

Tôi còn phải học đại học để triệt để thoát khỏi cái ngôi làng hẻo lánh này cơ mà!

 

Hạ Diệu Tổ quả thật là một thứ súc sinh, đến cả tiền học phí của tôi mà nó cũng dám trộm!

 

Chẳng màng đến chuyện thức trắng cả một đêm, tôi lao thẳng đến ngôi nhà mới nơi bọn họ sống, bắt đầu gõ cửa ầm ầm.

 

Mẹ tôi mắt nhắm mắt mở, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa ra mở cửa.

 

Thấy tôi, nét mặt bà thoắt qua vẻ chột dạ, nhưng ngay sau đó liền đanh đá quát tháo.

 

"Cái con ranh này, sáng bảnh mắt ra mày gọi hồn à, gõ cái gì mà gõ!"

 

Tôi thò thẳng tay ra.

 

"Tiền mà Hạ Diệu Tổ trộm đi, trả lại đây cho con!"

 

Bà ta lườm nguýt xéo xắt.

 

"Tiền nào, tao không thấy. Con ranh con giấu giếm bọn tao cất tiền riêng, rơi vào tay ai thì là của người nấy!"

 

Tôi tức giận xô bà ta ra, định len thẳng vào trong nhà.

 

"Không thừa nhận đúng không, để tự con vào tìm."

 

Mẹ tôi cuống lên, đứng chặn nửa cánh cửa không cho tôi vào.

 

Bố tôi cũng chạy ra hùa theo.

 

"Diệu Tổ lấy thì đã sao? Đồ của mày cũng là của bọn tao! Mày còn ồn ào nữa là tao tát c.h.ế.t mày đấy!"

 

Ông ta giơ cái bàn tay to như cái quạt mo lên định giáng thẳng vào mặt tôi.

 

Mắt thấy hai tay không địch nổi bốn tay, tôi bèn nép người nấp sau lưng mẹ tôi.

 

Cái tát giáng mạnh vào khung cửa, âm thanh vang lên nghe mà ghê răng.

 

Tôi rụt cổ lại rồi bỏ chạy.

 

"Không đưa đúng không? Số tiền đó đủ để lập án rồi, chờ đấy con sẽ báo cảnh sát gắp cổ hai người!"

 

Trở về nhà, tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên trấn báo án.

 

Nào ngờ bố mẹ tôi lại đang vặn tai Hạ Diệu Tổ, tìm đến tận cửa để trả lại tiền.

 

Bọn họ cố nặn ra một nụ cười.

 

"Lần này là Diệu Tổ sai, trả lại tiền cho mày này, lần sau nó không dám nữa đâu."

 

Hạ Diệu Tổ sưng vù như cái đầu heo, mặt mày thâm tím mặt mày, thoạt nhìn như vừa bị ai nện cho một trận nhừ t.ử.

 

Tôi nhận lấy sổ tiết kiệm, đếm đếm số vàng thấy cũng không thiếu, liền đóng sầm cửa "rầm" một cái, cách cánh cửa tôi nghe thấy ba tên ngu xuẩn lập tức lật mặt.

 

"Cái con ranh con này nay lông cánh mọc đủ rồi, dám tỏ thái độ với mình cơ đấy!"

 

Hạ Diệu Tổ khóc lóc thút thít.

 

"Bố, mẹ, hai người đừng nói nữa, con sợ lắm."

 

"Lỡ như cái gã đàn ông đáng sợ kia lại đến đ.á.n.h con..."

 

Bàn tay đang đếm tiền của tôi chợt khựng lại.

 

Xem ra đã có người giúp tôi dạy dỗ bọn họ rồi.

 

9.

 

Bên ngoài ngôi nhà chìm vào bầu không khí tĩnh lặng.

 

Tôi khẽ thở dài.

 

"Ra đây đi, ta biết chàng ở đây."

 

Yến Tuy xuất hiện ngay trước mặt tôi từ khoảng không, sắc mặt hơi nhợt nhạt.

 

Tóc tai chàng được vuốt ngược hết ra sau, thoạt nhìn qua cái dáng vẻ này cứ như đại ca xã hội đen vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ẩn dưới ống tay áo màu đen của chàng là một hình xăm con rắn, trông cực kỳ khó xơi.

 

Bọ cạp tinh đang bò rạp trên vai chàng, cái ch.óp đuôi cong v.út chĩa lên giơ một tấm thẻ nhỏ.

 

"Đã ngoan ngoãn, xin buông tha."

 

Đôi mắt hạt đậu chớp chớp trông ngóng, sắp khóc đến nơi rồi.

 

Tôi nhịn cười đến là khổ sở.

 

Rắn đen cứ như thể vừa làm sai chuyện gì, dè dặt quan sát sắc mặt tôi.

 

Tôi ho hắng nhẹ một tiếng, chàng thoắt cái đã dâng một bát canh lê nhét vào tay tôi.

 

Sắc mặt chàng trông rất khó coi, khiến tôi bất giác đ.â.m ra lo lắng.

 

"Sức khỏe của chàng vẫn chưa hồi phục sao?"

 

Thấy tôi bắt chuyện, đáy mắt Yến Tuy xẹt qua một tia mừng rỡ.

 

"Ta không sao."

 

Bọ cạp tinh A Chiếu nhịn không được bèn chõ miệng bổ sung.

 

"Đúng đúng đúng, cùng lắm chỉ ráng nhịn cơn đau xé ruột xé gan thôi, đằng nào cũng chẳng c.h.ế.t được."

 

Yến Tuy lập tức phóng một ánh mắt "ngươi muốn c.h.ế.t hả?" về phía nó.

 

Tôi kịp thời ngăn chàng lại.

 

"Bỏ đi, chàng đừng có hung dữ với nó thế."

 

Tôi nhịn không được vươn tay chọc bọ cạp tinh một cái.

 

A Chiếu lập tức bò men theo cánh tay Yến Tuy trườn sang vai tôi.

 

Nó cười hì hì, trưng ra cái bộ mặt tiểu nhân đắc chí.

 

Tôi bắt đầu tra khảo.

 

"Mày nói tao nghe xem, tâm bệnh của đại ca mày, cả cái hình phạt thần thánh gì đó nữa, rốt cuộc là chuyện như thế nào!"

 

Bọ cạp tinh xị mặt xuống, len lén liếc nhìn thái độ của Yến Tuy.

 

Tôi gõ gõ vào cái đầu bé tí của nó.

 

"Không được nhìn chàng, khai mau!"

 

Đôi mắt hạt đậu của A Chiếu đảo quanh láo liên.

 

"Năm trăm năm trước, đại ca vì một người phàm mà tâm mạch bị tổn thương, còn nhiều chuyện hơn nữa thì đệ cũng không biết đâu."

 

Dứt lời, Yến Tuy đột nhiên ọc ra một b.úng m.á.u tươi, ngã vật ra đất rồi biến thành hình dáng con rắn đen.

 

Tôi cuống cuồng đỡ chàng lên, bọ cạp tinh sợ quá biến luôn thành người, sắp sửa khóc đến nơi rồi.

 

Tôi túm lấy nó lắc lấy lắc để.

 

"Chàng ấy bị sao thế này? Mau nghĩ cách đi chứ!"

 

A Chiếu rơm rớm nước mắt.

 

"Chắc chắn là do ra tay dạy dỗ cái gã kia, bị cấm chế phản phệ nên tâm bệnh lại tái phát rồi."

 

Tôi hỏi nó có cách nào cứu được Yến Tuy hay không.

 

Ánh mắt nó trong veo, toát lên vẻ ngu ngốc dốt nát.

 

Nó bảo trong cổ thư chắc có ghi chép, ngặt nỗi nó lại không biết chữ.

 

Tôi lôi cuốn cổ thư ra lật điên cuồng, đến khi tìm được trang chứa câu trả lời thì mặt mũi nóng ran đỏ bừng cả lên.

 

Tâm bệnh chỉ có thể xoa dịu chứ không thể chữa trị dứt điểm.

 

Bọ cạp tinh cùng tôi đỡ Yến Tuy đặt xuống bên dưới bức tượng đất sét trong miếu sơn thần.

 

Chàng hấp thụ chút linh khí, từ từ biến lại thành hình dáng con người.

 

 

====================