Khi Ôm Tuyết Vào Lòng

Chương 9



Trong thế giới ấy, ta co người lại thành một khối, c.ắ.n c.h.ặ.t môi nuốt hết mọi âm thanh vào trong bụng.

 

Sáng hôm sau.

 

Ta vẫn mang đôi mắt sưng đỏ như thường lệ, thức dậy luyện chữ.

 

Trải giấy Tuyên ra, mài mực, cầm b.út.

 

“Lục Chi tỷ tỷ.”

 

“Ta đây, Vương phi.”

 

“Tỷ giúp ta hỏi thăm… bên biên cương… có tin tức gì mới không.”

 

“Tin gì cũng được. Chỉ cần là tin của Đại Vương. Cho dù là... cho dù là tin xấu, ta cũng muốn biết.”

 

Lục Chi do dự một chút rồi khẽ đáp, sau đó xoay người đi ra ngoài.

 

Trong phòng chỉ còn lại một mình ta.

 

Ngoài cửa sổ đã là giữa mùa hè, lá cây càng thêm um tùm, hoa tường vi nở kín cả bức tường nhưng ta lại cảm thấy những bông hoa, những ngọn cỏ ấy đều đang cười nhạo ta.

 

Nhìn xem, mùa hè đã đến rồi, Đại Vương của ngươi vẫn chưa trở về.

 

Ta lại trải thêm một tờ giấy mới.

 

Từng nét từng nét viết rất nhiều chữ “An”.

 

Mỗi chữ đều là chữ “An” trong tên Ngụy Trường An, cũng là chữ “an” trong bình bình an an.

 

Ta viết hết tờ này đến tờ khác, viết đến mức cổ tay đau nhức, mực dây đầy cả bàn tay.

 

Đến khi tờ giấy cuối cùng đã kín chữ, ta cẩn thận gấp nó lại cất sát bên người.

 

Giống như cất giữ một lá bùa hộ mệnh.

 

Như vậy, dù giữa ta và ngài cách ngàn núi vạn sông cũng xem như đang có chung một thứ.

 

Ta nhớ chàng đến thế, chàng nhất định sẽ cảm nhận được chứ?

 

12

 

Ngoài cửa bỗng vang lên một tràng tiếng bước chân.

 

“Vương phi, Bùi đại nhân tới rồi.”

 

Tim ta chợt thắt lại.

 

Bùi Cảnh Nhượng.

 

Kể từ lần trước bị Ngụy Trường An chặn họng trong vương phủ, hắn đã rất lâu không tới nữa.

 

Sao lại đúng hôm nay… Đúng vào lúc này mà tới?

 

“Không gặp. Cứ nói ta không được khỏe.”

 

Lời còn chưa dứt, cửa đã bị người bên ngoài đẩy mở.

 

Bùi Cảnh Nhượng đứng nơi cửa, mỉm cười nhàn nhạt.

 

“Không được khỏe?”

 

Hắn bước vào trong, ánh mắt quét một vòng khắp căn phòng, rồi dừng lại trên chồng giấy Tuyên đặt trên bàn, khóe môi hơi nhếch lên.

 

“Là thân thể không khoẻ hay là trong lòng không khỏe?”

 

Ta không để ý đến hắn, cúi đầu thu từng tờ giấy lại, xếp ngay ngắn.

 

“Ngươi tới làm gì? Xông thẳng vào như thế, không hợp lễ nghi.”

 

Hắn bật cười khẩy, đi tới ngồi xuống đối diện ta.

 

“Bây giờ ngay cả ca ca cũng không gọi nữa sao?”

 

“Không hợp lễ nghi?”

 

Hắn đặt chiếc quạt gấp lên bàn, thong thả nói:

 

“Lúc Ngụy Trường An cướp nàng đi, sao không thấy nàng nói gì về lễ nghi?”

 

Những ngón tay ta siết c.h.ặ.t mép giấy.

 

“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”

 

Bùi Cảnh Nhượng nhìn ta, ánh mắt dần dần trầm xuống.

 

“Từ Âm, ta tới là để báo cho nàng một tin.”

 

“Tin gì?”

 

“Chuyện ở biên cương chắc nàng đã nghe nói rồi chứ?”

 

Tim ta bỗng treo lơ lửng.

 

Bùi Cảnh Nhượng thở dài.

 

“Có những chuyện bên ngoài truyền nhau chưa chắc là thật.”

 

“Nhưng có những chuyện...”

 

Hắn dừng lại, nhìn ta.

 

“Vẫn nên chính miệng nói cho nàng biết.”

 

“Ngươi im miệng đi.”

 

“Ta đã hỏi thăm rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn không để ý đến lời ta, tiếp tục nói:

 

“Ngụy Trường An dẫn chủ lực phá vòng vây, lại trúng mai phục.”

 

“Trận đó thắng rồi nhưng hắn cũng...”

 

Hắn lại thở dài, lắc đầu.

 

“Xương cốt chẳng còn.”

 

Không. Không thể nào.

 

Nhất định hắn đang lừa ta.

 

Ngụy Trường An chẳng phải là người lợi hại nhất sao?

 

Thấy ta không tin, Bùi Cảnh Nhượng khẽ hừ một tiếng.

 

“Được rồi. Bây giờ nàng theo ta về đi.”

 

“Chuyện giữa nàng và hắn, ta sẽ không truy cứu nữa. Hôn sự của chúng ta vẫn giữ nguyên như cũ.”

 

Ta lập tức lùi mạnh về phía sau một bước, tránh khỏi bàn tay đang đưa tới của hắn.

 

“Tránh ra! Ta không đi với ngươi! Ta phải đợi Đại Vương trở về!”

 

Bùi Cảnh Nhượng nhìn ta, trong mắt cuồn cuộn thứ cảm xúc khó gọi thành tên.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Giọng nói hoàn toàn lạnh xuống.

 

“Lý Từ Âm. Nàng thật sự muốn ở đây đợi một người c.h.ế.t sao?”

 

“Ngụy Trường An đã bỏ mạng ở biên cương từ lâu rồi.”

 

“Chẳng qua có người đè ép tin tức, không dám công bố ra ngoài.”

 

“Nàng còn si tâm vọng tưởng điều gì nữa?”

 

Hắn dừng lại, khóe môi kéo thành một nụ cười đầy mỉa mai.

 

“Chẳng qua chỉ là lên nhầm xe ngựa lúc trước.”

 

“Ở vương phủ làm nha hoàn vài tháng, thế mà thật sự không nhận rõ thân phận của mình rồi sao?”

 

“Nàng cho rằng hắn thật lòng đối đãi với nàng à?”

 

Lên nhầm xe ngựa, làm nha hoàn vài tháng...

 

Thì ra trong mắt hắn, từ đầu tới cuối ta chỉ là một trò cười.

 

Nhưng...

 

Nhưng sao lại không phải thật lòng được chứ?

 

Ta tuy đầu óc chậm chạp, nhưng trái tim không ngốc.

 

Phu t.ử nói người như ta đọc sách không vào đầu không phải là ngu chỉ là đôi mắt trời sinh khác với người thường, cần có người kiên nhẫn dạy từng chút một.

 

Người chăm ngựa là người mới được vương phủ tuyển vào.

 

Lúc dạy ta cưỡi ngựa, Tiểu Trường An bướng bỉnh không chịu đi.

 

Ta sốt ruột đến mức giậm chân liên tục nhưng ông ấy chỉ cười nói:

 

“Vương phi đừng vội. Ngựa có tính khí của ngựa, người có nhịp điệu của người.”

 

“Người ở cạnh nó nhiều hơn một chút là được rồi.”

 

Lục Chi tỷ tỷ dạy ta thêu thùa.

 

Ngay cả một đường kim mũi chỉ ta cũng không khâu thẳng nổi còn đ.â.m vào tay mình mấy lần.

 

Nàng vừa băng bó cho ta vừa cười.

 

Bông hoa ta thêu lệch, nàng tháo ra rồi dạy lại hết lần này đến lần khác, chưa từng thở dài một câu.

 

Những người ấy, những người do Ngụy Trường An tìm đến không một ai xem ta là gánh nặng cả.

 

Ta c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, ép cảm giác chua xót nơi sống mũi xuống.

 

“Ngươi đi đi. Ta sẽ không tin lời ngươi. Cho dù Đại Vương thật sự… ta cũng phải ở đây chờ tin tức. Ta sẽ không đi với ngươi.”

 

Lời vừa dứt, ngoài cổng viện bỗng vang lên tiếng vó ngựa.

 

Tiếp đó là tiếng bước chân trầm ổn.

 

Ta đột ngột quay đầu lại, là Nguyên Khánh, người hầu thân cận bên cạnh Đại Vương.

 

Toàn thân hắn đẫm m.á.u, áo giáp đã vỡ quá nửa.

 

Hắn chống tay vào khung cửa, thở hổn hển từng hơi.

 

Vừa nhìn thấy ta, hốc mắt lập tức đỏ lên.

 

“Vương phi...”

 

Ta vội vàng chạy tới đỡ lấy hắn.

 

“Nguyên Khánh ca ca? Huynh làm sao vậy… Đại Vương đâu? Đại Vương ở đâu?”

 

“Vương gia ngài ấy... ngài ấy...”

 

Ta không đợi hắn nói hết, quay người lao thẳng ra ngoài.

 

Phía sau lưng, Bùi Cảnh Nhượng gọi lớn một tiếng:

 

“Từ Âm!”