Các nha hoàn bắt đầu ra vào liên tục, người bưng giá y, người nâng phượng quan.
Chớp mắt một cái, ta đã bị đẩy vào tân phòng.
Nến đỏ lay động, hương lạ ngào ngạt, khiến lòng người xao động.
Ta không khỏi nuốt nước bọt.
Trong thoại bản nói rằng, tân nương phải ngoan ngoãn ngồi bên mép giường, chờ tân lang đến vén khăn trùm đầu.
Vén khăn xong thì uống rượu, uống xong rượu giao bôi thì sẽ...
Mấy trang sau đã bị Bùi Cảnh Nhượng cướp mất, ta chưa kịp xem hết nhưng đại khái chắc không sai đâu.
Khi khăn trùm đầu bị vén lên, ta theo bản năng nhắm mắt lại.
“Mở mắt.”
Ta từ từ mở một mắt ra, rồi lại mở mắt còn lại.
Ánh nến đỏ chiếu Ngụy Trường An từ đầu đến chân.
Chàng thay một bộ trường bào màu đỏ sẫm, khiến cả người trông như một khối sắt nung đỏ.
Nhìn đã thấy nóng, sờ vào hình như cũng nóng.
“Đại Vương.”
Ta ngẩng mặt lên, cười hì hì.
“Tối nay người đẹp thật đấy.”
Chàng cầm chén rượu trên bàn lên, đưa cho ta một chén.
Rượu rất cay.
Ta một hơi uống cạn, sặc đến ho khan hai tiếng, nước mắt cũng trào ra.
Bỗng nhiên ta nhớ tới một trang trong thoại bản.
Trước khi bị Bùi Cảnh Nhượng cướp mất, ta từng lén nhìn qua một lần.
Trên đó vẽ một đôi tân nhân, tóc quấn vào nhau, bên cạnh viết:
“Buộc tóc nên duyên phu thê.”
Ta từng xem người Bùi gia gả nữ nhi.
Trước khi tân nương xuất giá, bà mối sẽ cắt một lọn tóc của tân lang và một lọn tóc của tân nương, buộc thành nút rồi bỏ vào túi thơm.
Nhưng ta cảm thấy cách trong thoại bản đẹp hơn, hơn nữa còn không cần cắt tóc.
Tóc ta vốn đã không nhiều, cắt nữa sẽ càng ít hơn.
“Đại Vương.”
Ta nhỏ giọng nói.
“Chúng ta buộc tóc đi.”
Chàng nghiêng đầu nhìn ta:
“Cái gì?”
“Chính là...”
Ta ra dấu một chút.
“Lấy tóc của người và tóc của ta buộc vào nhau. Trong thoại bản nói rồi, buộc tóc xong là thành phu thê. Chúng ta còn chưa buộc mà!”
Đợi làm xong bước này, ta sẽ là nương t.ử của người rồi.
Chàng không nói gì, ta bèn coi như chàng ngầm đồng ý, vội vàng ghé tới.
Ta quỳ trên giường, vừa khéo cao hơn chàng một chút.
Ta đưa tay với lấy tóc chàng, nắm một lọn, rồi kéo một lọn tóc của mình qua, bắt đầu thắt nút.
Trong thoại bản vẽ rất đơn giản.
Hai sợi tóc quấn một vòng, rồi lại một vòng là có thể thắt thành nút nhưng tóc trong tay ta trơn tuột.
Quấn một vòng thì bung ra, quấn thêm vòng nữa, vẫn bung ra.
Ta sốt ruột, bèn vò hai lọn tóc lại với nhau rồi quấn tiếp, vẫn bung.
“Đại Vương, sao tóc lại trơn thế này...”
Ta lẩm bẩm, tay càng dùng sức, muốn thắt thành một nút c.h.ế.t.
Kết quả dùng sức quá mạnh, kéo đến da đầu mình đau nhói.
“Ái—!”
Một bàn tay bỗng vươn tới, nắm lấy cổ tay ta.
“Đừng làm nữa.”
Ngụy Trường An nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nhưng vẫn chưa buộc xong mà...”
“Ngày mai để nha hoàn cắt hai lọn bỏ vào túi thơm cho ngươi.”
“Không giống nhau đâu.”
Ta cuống lên.
“Thoại bản nói rồi, tự mình buộc mới linh nghiệm.”
“Ai nói thế?”
“Trong thoại bản vẽ như vậy mà.”
Chàng nhìn ta, sự bất lực trong mắt gần như sắp tràn ra ngoài.
“Thoại bản còn dạy ngươi cái gì nữa?”
Ta nghĩ ngợi rồi thành thật khai báo:
“Còn dạy uống rượu giao bôi, uống xong thì phải...”
Phải làm gì nhỉ? Mấy trang đó rõ ràng đã bị Bùi Cảnh Nhượng cướp mất rồi mà.
“Được rồi, đã muộn lắm rồi, ngủ đi thôi. Ta ngủ dưới đất.”
“Nhưng tóc vẫn chưa buộc mà...”
“Không buộc cũng là phu thê.”
Ta ngoan ngoãn nằm xuống, kéo chăn lên tận cằm.
Nến đỏ vẫn còn cháy, ánh sáng lờ mờ chiếu lên gương mặt nghiêng của chàng, khiến hàng mi trông dài thật dài.
Chàng nhắm mắt lại, dường như đã ngủ rồi.
Ta trở mình, quay mặt về phía chàng.
Lại trở mình, quay mặt lên trần nhà.
Lại trở mình, quay mặt về phía chàng.
“Đừng lăn qua lăn lại nữa.”
Hình như Ngụy Trường An vẫn chưa mở mắt.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Đại Vương, ta không ngủ được. Kể cho ta nghe chuyện của người đi?”
5
Ngụy Trường An sững người.
Đã rất lâu rồi, không còn ai hỏi chàng như vậy nữa.
Bởi vì chàng là người thế nào, đến từ đâu, đã trải qua những gì, những chuyện ấy đều không quan trọng.
Điều quan trọng là quyền lực trong tay chàng, m.á.u trên lưỡi đao của chàng và đôi mắt khiến không ai trên triều đình dám nhìn thẳng.
Thế nhưng tiểu nha đầu vừa gả cho chàng chưa đầy hai canh giờ này, đang quấn trong bộ giá y đỏ thẫm, mái tóc xõa một nửa, gương mặt đỏ hồng, đôi mắt tròn xoe nhìn chàng như thật sự đang chờ nghe một câu chuyện.
“Không có gì đáng kể.”
Chàng nói.
“Sao lại không có được?”
Nàng lục sục bò dậy, quấn c.h.ặ.t chăn hơn một chút, chỉ để lộ khuôn mặt.
“Ai cũng có chuyện để kể mà. Ta có rất nhiều chuyện có thể kể. Đại Vương muốn nghe không?”
“Được.”
Thế là nàng bắt đầu kể.
Từ đôi tay của phụ thân đỡ lấy nàng khi còn bé, kể đến viên kẹo mẫu thân giấu dưới gối.
Từ cây táo trong hậu viện kể đến chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ bị thủng.
Từ chữ “nhân” viết xiêu vẹo kể đến con ngựa biết khóc.
Nàng kể đến mức đôi mắt cong cong, như đổ đậu từ trong túi ra, ào ào không ngừng.
“Đáng tiếc là Cảnh Nhượng ca ca không thích nghe ta nói những chuyện này. Huynh ấy còn sai người c.h.ặ.t bỏ cây táo trong hậu viện, ngay cả rễ cũng không để lại. Còn chiếc đèn thỏ bị thủng đó... huynh ấy cũng vứt đi rồi.”
Ngụy Trường An nghe ra một chút tủi thân trong giọng nàng, như làn hơi nóng đầu tiên bốc lên từ ấm trà.
Đương nhiên chàng biết Bùi Cảnh Nhượng.
Ba tháng trước, trên triều, Bùi Cảnh Nhượng đã ngay trước mặt chàng bác bỏ tấu chương về quân lương, nói chàng là kẻ cùng binh độc vũ.
Một viên Hàn lâm biên tu tòng ngũ phẩm, trước mặt bá quan văn võ khiến Nhiếp Chính Vương mất mặt.
Thế nên chàng nhớ kỹ gương mặt ấy.
Sau đó chàng còn cho người điều tra Bùi Cảnh Nhượng.
Gia thế trong sạch, học thức hơn người, tiền đồ rộng mở nhưng còn có một mối hôn ước từ thuở nhỏ.
Vị hôn thê là một nha đầu ngốc được gửi nuôi, chuyện này ở kinh thành ai cũng biết.