Khi Ôm Tuyết Vào Lòng

Chương 4



Hôm ấy trong yến tiệc trong cung, khi đi ngang qua thủy tạ, chàng vừa khéo nghe được mấy lời oán trách của Bùi Cảnh Nhượng.

 

“Các ngươi không biết đâu, mối hôn sự phụ thân ta định cho ta dở tệ đến mức nào.”

 

“Nha đầu Lý Từ Âm ấy đầu óc chậm chạp, phản ứng lại chậm.”

 

“Lý Từ Âm?”

 

Có người tiếp lời, giọng hạ thấp đi một nửa.

 

“Phụ mẫu nàng ấy có phải chính là vụ án năm đó...”

 

Chàng nhớ hồ sơ của vụ án ấy.

 

Chín năm trước, đê điều phía nam bị vỡ, triều đình phái khâm sai đi điều tra.

 

Điều tra mãi, tra ra vài tệ nạn tồn đọng nhiều năm.

 

Trong đó có một vụ liên quan đến một tiểu quan tên là Lý Thủ Minh.

 

Lý Thủ Minh chính là phụ thân của Lý Từ Âm.

 

Vụ án không lớn không nhỏ, nhưng trên đường áp giải về kinh, ông mắc dịch bệnh, phu thê lần lượt qua đời, không ai sống được đến lúc về kinh thành.

 

Nữ nhi mồ côi còn lại được gửi gắm cho Bùi gia, nơi có hôn ước từ thuở nhỏ.

 

Bùi Cảnh Nhượng vẫn tiếp tục nói:

 

“Cũng chỉ có nhà ta lương thiện mới nuôi nàng ta bao nhiêu năm nay.”

 

“Cầm kỳ thư họa chẳng có thứ gì ra hồn, dẫn ra ngoài còn mất mặt. Đến tuổi rồi thì mau làm hôn sự, nuôi ở hậu viện là được.”

 

Có người cười, có người phụ họa.

 

Ngụy Trường An không nghe tiếp nữa, quay người rời đi.

 

Bỗng nhiên trong đầu nảy ra một ý nghĩ, nhanh đến mức chính chàng cũng không kịp đề phòng.

 

Ngươi bác bỏ quân lương của ta, vậy ta cướp vị hôn thê của ngươi.

 

Chỉ là chàng không ngờ, còn chưa kịp sai Nguyên Khánh đi làm việc ấy, tiểu nha đầu đã tự mình chặn đường chàng trước.

 

“Còn người thì sao?”

 

Tiểu nha đầu trên giường bỗng quay đầu lại.

 

“Đại Vương, người thích gì?”

 

Thích gì sao? Những thứ chàng từng thích, phần lớn đều không còn nữa.

 

Từng thích một con ngựa trắng, nó c.h.ế.t trên chiến trường rồi.

 

Từng thích một lão thái giám khi chàng sáu tuổi, người ấy bị điều đi nơi khác, từ đó không gặp lại nữa.

 

Từng thích khoai lang nướng trong bếp lò mùa đông, về sau ngự trù trong cung nướng ngon đến đâu cũng không còn là hương vị ấy nữa.

 

“Không có gì đặc biệt thích cả. Nếu nhất định phải nói, chắc là đao kiếm.”

 

Nàng chớp chớp mắt, dường như muốn nói chàng thật hung dữ nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.

 

Một lúc sau, nàng nhỏ giọng hỏi:

 

“Đại Vương, ta... ta bây giờ đã là nương t.ử của người rồi đúng không?”

 

Ngụy Trường An không ngờ nàng lại hỏi như vậy.

 

Chàng nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên đôi mắt sạch sẽ, ngây thơ, chẳng hiểu chút chuyện nam nữ nào của nàng.

 

“Nếu vẫn chưa hoàn toàn là thì sao?”

 

“Ồ...”

 

Nàng có vẻ hơi thất vọng nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần.

 

“Không sao cả, ta từ từ vậy. Trước tiên để người thích ta, rồi để Cảnh Nhượng ca ca khen ta.”

 

“Vì sao nhất định phải để hắn khen?”

 

“Vì huynh ấy chưa từng khen ta bao giờ.”

 

Nàng đáp.

 

“Đợi người thừa nhận ta là nương t.ử của người, vậy là ta thật sự gả cho Đại Vương rồi. Đến lúc đó huynh ấy nhất định sẽ khen ta thông minh! Như vậy ta sẽ không còn là nha đầu ngốc nữa!”

 

Ngụy Trường An nhìn xà ngang trên mái nhà.

 

Trong lòng bỗng lại nảy ra một ý nghĩ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ừm, muốn trở thành nương t.ử hợp cách của bản vương, quả thật phải làm vài việc.”

 

Nàng lập tức ngồi bật dậy, đôi mắt mở to tròn xoe.

 

“Việc gì vậy? Ta... ta có thể không học nổi thứ quá khó đâu...”

 

“Không khó.”

 

Ngụy Trường An nghiêng người đối diện nàng, từng ngón tay chậm rãi giơ ra.

 

“Không được nói mình ngốc nữa.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Mỗi ngày phải ăn uống t.ử tế, nghỉ ngơi t.ử tế.”

 

“Sau này gặp lại Bùi Cảnh Nhượng, không được gọi hắn là ‘Cảnh Nhượng ca ca’ nữa...”

 

“Những điều còn lại, sau này bản vương sẽ nói với nàng.”

 

“Đại Vương, đây đâu phải quy củ...”

 

“Đây chính là quy củ.”

 

“Không làm theo thì không phải nương t.ử hợp cách của bản vương.”

 

“Ta làm! Ta làm hết!”

 

Khóe môi Ngụy Trường An bất giác cong lên.

 

Thật ra chàng chưa từng nghĩ sẽ cưới nàng.

 

Đêm ấy trên lưng ngựa, chàng chỉ cho rằng tiểu nha đầu đang giận dỗi, mang nàng về Vương phủ cũng chỉ là nhất thời nổi hứng.

 

Chỉ muốn xem thử gương mặt của Bùi Cảnh Nhượng sẽ đổi màu thế nào.

 

Nhưng không biết từ lúc nào, trên người nàng, chàng nhìn thấy một người, một chính mình của rất nhiều năm trước.

 

Nến đỏ đã cháy hơn nửa, sáp nến từng giọt từng giọt rơi xuống, chất thành một đống trên chân nến.

 

Chàng nghĩ, ngày mai còn phải thượng triều.

 

Chàng nghĩ, Nguyên Khánh hẳn đã truyền tin hôn sự ra ngoài rồi.

 

Chàng nghĩ, vị họ Bùi kia chắc ngày mai sẽ biết được chuyện này.

 

Cảm giác ấy… còn sảng khoái hơn cả việc bác bỏ tấu chương của Bùi Cảnh Nhượng.

 

6

 

Trong phủ Nhiếp Chính Vương, dường như ta chẳng cần làm bất cứ việc gì.

 

Vốn dĩ ta định sáng hôm sau sẽ dậy thật sớm, pha trà cho Đại Vương, để chàng biết cưới ta về không phải là chuyện vô ích.

 

Kết quả, một giấc ngủ thẳng tới lúc mặt trời lên cao.

 

Bọn họ nói Đại Vương đã vào triều từ sớm, trước khi đi còn dặn dò không được làm ồn đ.á.n.h thức ta.

 

Ta ôm chăn ngồi ngẩn ngơ hồi lâu, trong lòng có chút áy náy.

 

Ta chẳng làm gì cả, vậy mà Đại Vương lại lo nghĩ cho ta trước.

 

Thấy ta có vẻ không được tự nhiên, cuối cùng bọn họ chỉ để lại một tỷ tỷ lớn hơn ta vài tuổi.

 

Nàng tên là Lục Chi.

 

Nghe nói từ nhỏ đã theo hầu Đại Vương lớn lên.

 

Ta lén đ.á.n.h giá nàng mấy lần.

 

Nàng nói năng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, làm việc cũng ổn thỏa chu đáo, vừa nhìn đã biết khác hẳn với ta.

 

Ta nghĩ, nàng và Nguyên Khánh ca ca là người hầu thân cận hôm qua, nhất định đều là những người rất quan trọng với Đại Vương.

 

Vừa chải tóc cho ta, nàng vừa cười hỏi:

 

“Vương phi tối qua ngủ có ngon không?”

 

Ta nghĩ ngợi một lát rồi thành thật đáp:

 

“Rất tốt. Giường rất lớn, chăn rất mềm, ta ngủ rất ngon.”

 

Tay Lục Chi khựng lại một chút, nàng nhìn ta qua gương đồng, khóe môi cong lên:

 

“Chỉ... vậy thôi sao? Còn Vương gia thì sao?”

 

Đại Vương? Đại Vương còn khóc thút thít nữa kia!

 

Nửa đêm hôm qua, lúc ta đang ngủ say, bỗng nghe thấy có động tĩnh.