Khi Ôm Tuyết Vào Lòng

Chương 5



Ta mở mắt ra thì phát hiện Ngụy Trường An dưới đất bắt đầu run rẩy, lông mày nhíu c.h.ặ.t như xoắn thành một nút thắt.

 

Lúc nhỏ, đêm nào ta cũng hay khóc, mẫu thân sẽ ôm ta vào lòng, vừa vỗ vừa hát.

 

Ta nghĩ hiện giờ chắc chàng ấy cũng cần có người vỗ về như vậy.

 

Thế là ta xuống giường, cuộn người bên cạnh chàng ấy, khe khẽ ngân nga khúc hát:

 

“Bà trăng ngồi bên ngưỡng cửa, trâu đến hay chưa, trâu đến ăn cỏ...”

 

Có lẽ là bị ta làm ồn thật, chàng ấy bỗng xoay người, một tay kéo cả người ta vào lòng, cứ thế ôm ta suốt cả đêm.

 

Đến sáng tỉnh dậy, chàng đã không còn ở đó nữa.

 

Chăn được đắp ngay ngắn trên người ta, giống như người đã ôm ta tối qua chỉ là một giấc mộng.

 

Mấy chuyện này ta mới không kể cho người khác biết đâu.

 

Đại Vương khóc thút thít gì đó, nói ra thì mất mặt biết bao.

 

“Ừm! Đại Vương cũng ngủ rất ngon.”

 

Ta gật đầu.

 

“Chỉ là vỏ nhãn hơi cấn m.ô.n.g một chút, sau đó Đại Vương đã quét đi rồi.”

 

Lục Chi há miệng, bỗng bật cười thành tiếng.

 

Nàng cười đến mức hai vai run lên bần bật.

 

Cười một lúc, nàng mới nói:

 

“Nếu Vương phi thật sự thấy áy náy, chi bằng học thứ khác đi.”

 

“Ví dụ như viết tên Vương gia?”

 

“Viết tên sao?”

 

“Đúng vậy.” Lục Chi gật đầu. “Nếu người có thể viết được danh húy của Vương gia, Vương gia vừa vui mừng, biết đâu lại khen người không ngớt ấy chứ!”

 

Hai chữ “khen ngợi” ấy giống như một cái móc nhỏ thoáng chốc đã câu con sâu tham trong lòng ta ra ngoài.

 

Học được cách viết tên của Đại Vương, chuyện đó phải lợi hại biết bao.

 

“Vậy... Đại Vương sẽ dạy ta chứ?”

 

“Chắc chắn sẽ.”

 

Lục Chi nói đầy quả quyết.

 

“Vương gia đối với người thật sự không giống với người khác đâu!”

 

7

 

Ta ngồi đợi Ngụy Trường An trở về.

 

Buổi trưa chàng ấy không về.

 

Buổi chiều chàng ấy vẫn chưa về.

 

Lục Chi nói triều chính bận rộn, có khi phải tới tận chiều tối.

 

Ta ngồi trên bậc cửa, chống cằm nhìn về phía cổng lớn.

 

Mặt trời từ phía đông dịch dần sang phía tây, bóng người từ dài thành ngắn rồi lại dài ra.

 

Bụng ta réo lên mấy lần, Lục Chi bảo ta ăn trước đi, nhưng ta nói muốn đợi Đại Vương trở về rồi cùng ăn.

 

Đợi đến khi chân trời bắt đầu nhuộm đỏ, bên ngoài cuối cùng cũng vang lên tiếng vó ngựa.

 

Ta chạy lon ton ra cửa, vừa khéo đ.â.m sầm vào lòng chàng ấy.

 

“Sao vậy?”

 

Ta giơ một tờ giấy Tuyên trắng tinh lên, ngẩng đầu nhìn chàng:

 

“Đại Vương! Dạy ta viết tên của ngài đi!”

 

Ngụy Trường An kéo ta đến trước bàn đọc sách.

 

“Lục Chi nói nàng luyện chữ suốt cả buổi chiều?”

 

“Chỉ vì chuyện này mà ngay cả cơm cũng không ăn?”

 

Ta gật đầu, lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy nhàu nhĩ, trải lên mặt bàn.

 

Trên đó là cả một trang chữ “Ngụy” viết xiêu xiêu vẹo vẹo.

 

Có chữ trông như một ông lão đội mũ, có chữ giống con cóc gãy chân, còn vài chữ thì dứt khoát biến thành những vòng tròn.

 

Ngụy Trường An cúi đầu liếc nhìn một cái rồi khẽ thở dài:

 

“Không chịu ăn cơm t.ử tế thì không được.”

 

Ăn, ta ăn chứ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng trước đây Bùi Cảnh Nhượng chưa bao giờ cho ta ăn quá nhiều.

 

Hắn nói nữ t.ử phải gầy gò mảnh mai mới đẹp.

 

Lâm biểu muội của Tạ Tiểu Hầu gia nhà bên, vòng eo nhỏ như cành liễu, đi đường nhẹ bẫng như bay, như thế mới gọi là dáng người đẹp.

 

Khi ấy ta đói đến nửa đêm bụng kêu ọc ọc cũng không dám gắp thêm một đũa thức ăn.

 

Ta sợ hắn cảm thấy ta vừa béo vừa ngốc.

 

Nhưng bây giờ, Ngụy Trường An nói, không ăn uống đàng hoàng thì không phải là một nương t.ử đạt chuẩn.

 

Thịt viên sốt mật ong, ngó sen đường quế hoa, bánh bao cua gạch vàng, chè ngân nhĩ táo đỏ...

 

Cả bàn ăn bày kín mít.

 

Miệng ta nhét đầy thức ăn, vừa nhồm nhoàm vừa kéo chàng ấy cùng ăn với ta.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Chàng khẽ xua tay, không nói gì, lại gắp thêm một đũa thịt bỏ vào chiếc bát đã chất cao như ngọn núi nhỏ của ta.

 

Có điều ăn no rồi quả thật rất dễ buồn ngủ.

 

Một bàn tay lớn phủ lên tay ta, từng chút từng chút gỡ những ngón tay đang nắm c.h.ặ.t ra, rồi bao trọn cả bàn tay ta trong lòng bàn tay mình.

 

Giống như một ngọn núi nhỏ.

 

“Sao lại run?”

 

“Kh... không có run.”

 

Ta cố gắng giữ tỉnh táo.

 

Ngụy Trường An siết tay lại thêm một chút, giữ vững cổ tay ta.

 

Ta theo tay chàng, từng nét từng nét viết chữ  Ngụy đáng ghét như muốn ăn thịt người kia.

 

Viết được một lúc, mí mắt ta lại bắt đầu sụp xuống.

 

Đầu b.út kéo trên mặt giấy thành một cái đuôi ngoằn ngoèo méo mó.

 

Ngoài cửa sổ, bóng chiều đã phủ xuống quá nửa.

 

Không biết con mèo nhà ai đang ngồi trên đầu tường, kéo dài giọng kêu một tiếng, mềm mại mà dai dẳng.

 

Ngón tay Ngụy Trường An khẽ khựng lại.

 

Con mèo ấy lại kêu thêm một tiếng, âm thanh thấp dần xuống, như thể bị ai đó bịt miệng.

 

Không khí bỗng trở nên dính đặc lạ thường.

 

“Đại Vương...”

 

“Họ của ngài khó viết quá, tại sao lại gọi là chữ này vậy?”

 

Ta nghiêng đầu hỏi chàng, đầu mũi suýt nữa chạm vào cằm chàng.

 

“Ngụy là họ của Thuấn Đế thời thượng cổ.”

 

“Tổ tiên được phong đất tại nơi này, lấy quốc hiệu làm họ.”

 

“Trường An.”

 

Ta khẽ nói.

 

“Nhất định phụ mẫu Đại Vương mong ngài bình bình an an, cả đời Trường An.”

 

Con mèo ngoài cửa sổ không kêu nữa.

 

Mặt trăng đã leo lên cao, ta quay mặt lại, nhìn chằm chằm vào chữ Ngụy vẫn chưa viết xong trên giấy, nghiêm túc hạ xuống nét b.út cuối cùng.

 

Đúng lúc ấy…

 

“Vương gia! Bùi đại nhân cầu kiến!”

 

8

 

Trong đại sảnh, mặt Bùi Cảnh Nhượng đen như đáy nồi, đôi mắt chăm chăm nhìn về phía ta.

 

Ta trốn sau lưng Ngụy Trường An, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt.

 

Kỳ lạ thật. Sao hắn lại tới đây?

 

“Nhiếp Chính Vương quả thật có nhã hứng.”

 

Bùi Cảnh Nhượng cười lạnh một tiếng, cằm hơi nhếch lên, vẫn là bộ dạng kiêu ngạo như trước.

 

“Sao nào? Học được cách cướp người rồi à?”

 

Ai cướp người chứ!

 

Rõ ràng là tự ta…

 

Ta vừa định mở miệng thì bàn tay Ngụy Trường An đã đặt lên vai ta, không cho ta bước lên phía trước.

 

“Bùi đại nhân nói quá lời rồi.”