Khi Ôm Tuyết Vào Lòng

Chương 6



Bùi Cảnh Nhượng bước lên hai bước, ánh mắt vượt qua Ngụy Trường An, rơi xuống người ta.

 

“Từ Âm, lại đây. Đừng quậy nữa, theo ta về.”

 

Hắn nhíu c.h.ặ.t mày, trong giọng nói thêm vài phần mất kiên nhẫn.

 

“Nàng từ nhỏ đã theo bên cạnh ta, chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết làm gì.”

 

“Dự cung yến mà cũng có thể lạc đường? Làm sao lại lên xe ngựa của người khác? Ở lì tại đây rồi không định đi nữa sao?”

 

Trong lòng ta đột nhiên thấy hơi buồn.

 

Khó khăn lắm mới học được chữ mới, vậy mà chỉ dùng có một buổi tối đã bị người ta phá đổ lại còn bị hắn nói là ngốc.

 

Nhưng Bùi Cảnh Nhượng à ta không lên nhầm xe ngựa.

 

Hôm đó trong cung yến, hắn cùng Tạ Tiểu Hầu gia và những người khác cười nói vui vẻ.

 

Một đám người vây quanh nhau.

 

Ta bưng bình rượu đứng bên cạnh đợi rất lâu, ậy mà hắn đến nhìn ta một cái cũng không.

 

Thấy ta mãi không nói gì, Bùi Cảnh Nhượng thở dài một hơi rồi chắp tay hành lễ với Ngụy Trường An.

 

“Tuy rằng trên triều đình, Bùi mỗ và Vương gia từng có chút hiềm khích nhưng việc nào ra việc nấy.”

 

“Vương gia có thể bỏ qua hiềm khích cũ, đưa Từ Âm về phủ, tránh cho nàng gặp chuyện bên ngoài, trong lòng Bùi mỗ thật sự cảm kích.”

 

“Chỉ là Vương gia có điều không biết, nha đầu này từ nhỏ đã vụng về ngu ngốc.”

 

“Dạng người như nàng, làm nha hoàn còn bị chê tay chân chậm chạp, sao xứng với Vương gia được?”

 

“Vương gia hùng tài đại lược, bên cạnh hẳn nên có những tài nữ như Lâm cô nương, biểu muội của Tạ Tiểu Hầu gia, sáu tuổi biết làm thơ, chín tuổi biết đàn. Chứ không phải...”

 

Hắn liếc nhìn ta một cái.

 

Ánh mắt ấy rất nhẹ như một cơn gió thoảng qua.

 

Chẳng mang đi thứ gì nhưng lại thổi tan tành chút tự tin mà ta vừa mới khó khăn dựng lên trong lòng.

 

Tai ta bắt đầu nóng bừng.

 

Ngày đó ở trước cổng cung, ta đã ngăn Ngụy Trường An lại như thế nào?

 

Ta nói mình rất ngoan, ta có thể học, cái gì cũng chịu học, cái gì cũng có thể học được.

 

Ta nói lớn tiếng như vậy, quả quyết như vậy.

 

Giống như chỉ cần ta đủ ngoan, đủ cố gắng, thì sẽ chẳng có chuyện gì học không được.

 

Chàng tin ta cho nên mới đưa ta về.

 

Dạy ta viết chữ, cho ta ăn cơm thật no, nói ta là Vương phi của chàng.

 

Nhưng bây giờ, Bùi Cảnh Nhượng lại ngay trước mặt chàng, chọc thủng lớp vỏ mỏng manh ấy của ta.

 

Lần này thật sự sẽ bị trả hàng mất thôi!

 

Có vài lời khiến người ta khó mà mở miệng, ta nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn Ngụy Trường An.

 

“Bùi đại nhân, lời này nghe có phần quá đáng rồi, đều dọa Vương phi của bản vương sợ hãi cả.”

 

“Hơn nữa, nàng ấy không cần biết những thứ đó.”

 

Ta không ngờ Ngụy Trường An chẳng nói thêm gì nhiều.

 

Chàng chỉ giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa mặt ta.

 

Mấy lời ấy rơi vào mặt Bùi Cảnh Nhượng còn vang dội hơn cả một cái tát.

 

“Huống hồ...”

 

Ngụy Trường An hơi nghiêng đầu, khóe môi cong lên.

 

“Trước đây ai mà không biết, Bùi đại nhân ghét bỏ cuộc hôn sự này đến mức nào chứ?”

 

Ta nhận ra sắc mặt Bùi Cảnh Nhượng lập tức thay đổi.

 

Hắn há miệng, yết hầu khẽ chuyển động lên xuống dường như còn muốn nói gì đó.

 

“Được rồi, tiễn khách.”

 

“Trời đã tối, bản vương còn phải cùng Vương phi nghỉ ngơi.”

 

Ta lén kéo kéo tay áo Ngụy Trường An.

 

“Đại Vương. Ngài oai phong quá đi!”

 

9

 

Bùi Cảnh Nhượng mặt mày đen sì rời khỏi vương phủ.

 

Trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, hắn không tới nữa.

 

Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta sắp có thể được xem là một nương t.ử hợp cách của Đại Vương rồi.

 

Đến lúc đó nhất định phải khoe khoang trước mặt chàng một phen mới được.

 

Mấy ngày sau, Ngụy Trường An đặc biệt mời phu t.ử về cho ta, chuyên dạy ta đọc sách, viết chữ.

 

Chàng lại sai người dựng một bãi tập ngựa đơn giản ở hậu viện, mua về một chú ngựa con.

 

Con ngựa ấy chỉ cao đến vai ta, bộ lông màu hạt dẻ ấm áp, đôi mắt to ươn ướt như hai quả nho, vừa nhìn thấy ta đã khịt mũi một tiếng.

 

“Nó thích Vương phi đấy!”

 

Người chăm ngựa đứng bên cạnh nói.

 

Ta không biết nó có thích ta hay không nhưng ta thích nó.

 

Ta thích đôi mắt ươn ướt của nó, thích đôi tai mềm mềm của nó, thích dáng vẻ cái miệng nhai tóp tép mỗi khi ăn.

 

“Nó có tên chưa?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Vẫn chưa ạ, đang đợi Vương phi đặt tên cho nó.”

 

Ta suy nghĩ một lúc.

 

Nhìn chòm lông trắng trên trán nó, giống như một ngôi sao nhỏ.

 

“Gọi là Trường An được không?”

 

Lục Chi sửng sốt:

 

“Vương phi, đó là danh húy của Vương gia mà...”

 

“Đúng vậy.”

 

Ta nói.

 

“Đại Vương tên là Trường An, nó cũng tên là Trường An. Như vậy sau này ta gọi ai cũng là gọi Trường An.”

 

Lục Chi há miệng rồi lại ngậm lại.

 

Mấy giây sau, nàng nhỏ giọng nói:

 

“... Nếu Vương gia biết được, e là sẽ không vui đâu.”

 

“Tại sao?”

 

“Bởi vì danh húy của Vương gia không thể tùy tiện đặt cho ngựa được.”

 

Ta nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy rất có lý.

 

Đại Vương ấy mà, tuy ngoài miệng không nói nhưng trong lòng chắc chắn sẽ để ý.

 

Ta lại suy nghĩ một hồi:

 

“Vậy gọi là Tiểu Trường An.”

 

Lục Chi thở dài, không khuyên thêm nữa.

 

Buổi tối Ngụy Trường An trở về, ta hớn hở kéo chàng đi xem bãi tập ngựa.

 

“Ừm? Đặt tên rồi sao?”

 

“Đặt rồi!”

 

“Gọi là Tiểu Trường An!”

 

Khóe mày chàng giật nhẹ một cái.

 

“Nàng nói lại lần nữa xem.”

 

“Tiểu Trường An!”

 

“Vì nó là con ngựa Đại Vương mua cho ta, nên nó mang họ của Đại Vương!”

 

Ta ngẩng mặt lên, nói đầy lý lẽ.

 

Ngụy Trường An nhìn ta một lúc rồi quay người bỏ đi.

 

Ta vội đuổi theo sau.

 

“Đại Vương! Ngài không vui sao?”

 

“Không.”

 

“Vậy sao ngài lại đi?”

 

“Đi gọi người mang ít thức ăn cho Tiểu Trường An.”

 

Ngày tháng cứ thế bỗng nhiên trở nên thật đầy đặn.

 

Buổi sáng theo Chu phu t.ử học đọc sách viết chữ.

 

Buổi chiều đến bãi tập luyện cưỡi ngựa.

 

Buổi tối chờ Đại Vương trở về, cho chàng xem những chữ ta đã viết, kể cho chàng nghe hôm nay Tiểu Trường An lại đá hàng rào ra sao.

 

Chớp mắt một cái, cây hòe già trong sân đã đ.â.m chồi non.