Hoa nghênh xuân ở góc tường nở rực rỡ tưng bừng.
Ngay cả con ngựa non kia cũng cao thêm một đoạn.
Ta cưỡi trên lưng nó, vững vàng chắc chắn, không xóc không nghiêng.
Lục Chi đứng bên cạnh vỗ tay:
“Vương phi! Người biết cưỡi ngựa rồi!”
Ngày trước nó còn thấp lùn mập mạp giờ đây chạy lên, tiếng vó ngựa nện xuống đất vang thình thịch, bờm ngựa tung bay, đã có vài phần dáng vẻ của một con tuấn mã.
Thế nhưng đúng lúc ấy, chiến loạn nơi biên cương lại nổi lên.
Tối hôm đó, Ngụy Trường An trở về rất muộn.
Ta cuộn mình trong chăn đợi chàng, đợi đến mức mơ mơ màng màng sắp ngủ mất rồi mới nghe thấy tiếng mở cửa.
Chàng bước vào, không thắp đèn chỉ ngồi bên giường một lúc.
Ta tưởng chàng không biết mình đã tỉnh, đang định lên tiếng gọi thì chợt nghe thấy chàng khẽ thở dài.
Tim ta lập tức thắt lại.
“Đại Vương?” Ta khẽ gọi.
Chàng khựng lại.
“Đánh thức nàng rồi sao?”
“Không có, ta vẫn luôn đợi ngài.”
Ta ngồi dậy, lần mò nắm lấy tay áo chàng.
“... Có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Hôm nay ngài về muộn quá.”
“Ta phải xuất chinh.” chàng nói.
“Khi nào?”
“Ba ngày nữa.”
Chỉ còn ba ngày thôi sao?
Ta há miệng.
Muốn nói “có thể không đi được không”, nhưng lời đến bên môi lại nuốt trở vào.
Chàng là Nhiếp Chính Vương,à tướng quân.
Trên vai gánh vác triều đình, gánh vác biên cương.
Chàng không thể không đi.
Vì thế cuối cùng ta chỉ buồn bã nói được một câu:
“Vậy ngài phải trở về nhé.”
Chàng không trả lời, chỉ đưa tay kéo ta vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t.
Ngoài cửa sổ, màn đêm dày đặc, mặt trăng bị mây mỏng che khuất quá nửa chỉ còn lộ ra một quầng sáng mờ mờ.
Giống như chiếc bánh nếp bị ai đó c.ắ.n mất một miếng, treo lơ lửng nơi chân trời.
Cây hòe già trong sân bị gió thổi lay động nhè nhẹ, lá cây xào xạc không ngừng, tiếng này nối tiếp tiếng kia hệt như có người đang thở dài.
Rúc trong lòng chàng, ta nghĩ.
Chắc chắn chỉ có đêm như thế này mới khiến lòng người mềm đi, khiến sống mũi cay cay.
Đúng lúc ấy, ta chợt nhớ tới lời phụ thân từng nói.
“Niếp Niếp à, lúc phải chia ly, con người ta luôn trở nên đặc biệt không nỡ.”
“Con càng không nỡ rời xa một người, con sẽ càng muốn làm thêm điều gì đó cho người ấy.”
Vừa rồi Đại Vương đã thở dài.
Chàng không nỡ rời xa ta, ta cũng không nỡ rời xa chàng.
Ta chớp mắt thật mạnh, ép nước mắt quay trở lại, âm thầm nói với chính mình:
Ta phải kể cho chàng nghe những chuyện khiến chàng vui vẻ.
Phải để chàng biết rằng, lúc chàng không có mặt, tiểu cô nương của chàng cũng đang ngoan ngoãn trưởng thành.
Thế là ta giấu hết mọi tủi thân, lo lắng và sợ hãi vào trong lòng.
Ngẩng mặt lên, đổi sang giọng điệu nhẹ nhàng vui vẻ.
“Đại Vương, ta có chuyện muốn nói với ngài.”
“Ừm?”
“Ta muốn báo cáo với ngài, ba quy tắc ngài đặt ra cho ta, ta đều làm được hết rồi!”
Ta bẻ ngón tay, đếm từng điều cho chàng nghe.
Giọng nói lanh lảnh giòn tan giống hệt một đứa trẻ đang tranh công.
“Điều thứ nhất, chăm chỉ đọc sách nhận chữ.”
“Ta đã biết mấy trăm chữ rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Phu t.ử nói ta tiến bộ rất lớn!”
“Điều thứ hai, ăn cơm thật tốt, ngủ thật ngon.”
“Lục Chi tỷ tỷ nói ta béo lên một vòng rồi, eo cũng to hơn. Ngài sờ xem! Ngài sờ xem!”
Ta kéo tay chàng đặt lên eo mình.
Ngón tay chàng khựng lại một chút rồi rút về.
“Điều thứ ba.”
Ta phồng má, cố tình nói thật lớn, thật đắc ý.
“Không gọi người khác là ca ca nữa!”
“Bây giờ gặp Bùi Cảnh Nhượng ta đều tránh thật xa.”
“Lần trước hắn đứng từ xa nhìn ta trên phố, ta quay đầu bỏ chạy luôn. Chạy còn nhanh hơn ngựa nữa!”
Trong bóng tối, khóe môi Ngụy Trường An dường như cuối cùng cũng cong lên.
Ta ngẩng mặt nhìn vào mắt chàng thật nghiêm túc.
“Đại Vương, mới chỉ một tháng thôi.”
“Ta đã biết mấy trăm chữ rồi, cũng ăn cơm t.ử tế, ngủ nghỉ đàng hoàng, càng không tùy tiện đi theo người khác.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta dừng lại một chút.
“Vậy bây giờ… ta đã được xem là nương t.ử hợp cách của ngài chưa?”
10
Hôm đó, Ngu Trường An không trả lời ta, chàng chỉ nói:
“Đợi ta trở về rồi sẽ nói cho nàng biết.”
Ta còn chưa kịp thu dọn vài bộ y phục và hành lý cho chàng, chàng đã vội vã rời đi.
Ta đứng trong phòng, vừa giận vừa tủi thân.
Chuyện gì vậy chứ? Tại sao phải đợi trở về rồi mới nói?
Lỡ như...
Lỡ như không trở về được thì sao?
Phi phi phi.
Ta vội vàng dụi mạnh mắt, chàng nhất định sẽ trở về.
Bởi vì Đại Vương từng nói, chàng chưa bao giờ lừa người.
Nhưng từ sau khi chàng rời đi ta mới biết hóa ra chuyện giữ quy củ, lúc nói thì dễ, làm mới khó đến vậy.
Lục Chi bưng thức ăn lên, bày từng món trước mặt ta.
Gà luộc trắng để nguội, giò heo kho thơm lừng, bánh quế hoa ngọt ngào.
Món nào cũng là thứ ta thích ăn.
Ta cầm đũa lên, gắp một miếng thịt gà, nhai hai cái rồi không nuốt nổi, giống như đang ngậm một khúc gỗ.
“Vương phi, người ăn thêm vài miếng đi.”
Lục Chi sốt ruột đến mức đi vòng vòng.
“Ta ăn rồi mà.”
Ta chỉ vào miếng da gà trong bát đã bị ta chọc nát bét, vô cùng hùng hồn ngụy biện.
Nàng lại múc cho ta một bát canh.
“Vậy uống chút canh cũng được.”
Ta bưng lên nhấp một ngụm, canh nóng quá ta lại đặt xuống.
Sau đó canh nguội rồi, ta lại cầm lên uống.
Không nếm ra mặn nhạt gì cả, chỉ cảm thấy trong cổ họng như mắc thứ gì đó, mỗi lần nuốt đều rất khó khăn.
Ban đêm còn khó chịu hơn.
Trước đây khi Ngụy Trường An còn ở đây, ta luôn chê chàng trở về quá muộn, làm ta ngủ không ngon.
Có một lần ta thật sự không nhịn được, bèn lẩm bẩm:
“Chúng ta rõ ràng đã thành thân rồi mà, ngài có thể ngủ cùng ta đấy!”
Trong bóng tối, chàng bất lực lắc đầu, giọng nói còn mang theo ý cười.
“Bây giờ vẫn chưa được.”
“Tại sao vậy?”
“Bởi vì bản vương giành chăn.”
Bây giờ chẳng còn ai cãi nhau với ta nữa.
Trong viện yên tĩnh đến lạ, ngay cả tiếng gió thổi qua lá cây cũng nghe rõ mồn một ngược lại càng khiến ta không ngủ được.