Khi Ôm Tuyết Vào Lòng

Chương 8



Ta lăn qua lộn lại, cuộn chăn thành một cục rồi lại trải ra, trải ra rồi lại cuộn thành một cục.

 

Gối rất mềm nhưng nằm thế nào cũng không thấy đúng.

 

Lục Chi thức đêm ở gian ngoài, nghe thấy động tĩnh, nàng khẽ hỏi:

 

“Vương phi, người vẫn chưa ngủ sao?”

 

“Ngủ rồi.”

 

Ta đáp.

 

“Vậy sao người còn nói chuyện?”

 

“... Ta đang nói mớ.”

 

Lục Chi không lên tiếng nữa.

 

Ta nghiêng người, vùi mặt vào gối, nhắm mắt đếm cừu.

 

Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu...

 

Đếm tới một trăm con, ta lại đột nhiên nhớ tới Ngụy Trường An.

 

Rốt cuộc ta đã hợp cách hay chưa vậy?

 

Ta lại trở mình, kéo chăn trùm kín đầu.

 

Cứ như thế, ăn cũng không ăn nổi, ngủ cũng không ngủ được.

 

Chỉ mới nửa tháng ngắn ngủi, Lục Chi đã nói cằm ta nhọn đi, quầng thâm dưới mắt cũng đậm hơn.

 

“Vương phi, người tiếp tục thế này không được đâu.”

 

Nàng bưng một bát cháo tổ yến, tận tình khuyên nhủ.

 

“Trước khi Vương gia đi còn dặn dò rồi.”

 

“Ngài nói nếu người không chịu ăn cơm t.ử tế, đợi ngài trở về sẽ phạt người.”

 

Sống mũi ta lập tức cay xè.

 

“... Vậy ta ăn.”

 

Ta nhận lấy bát cháo tổ yến.

 

Từng muỗng từng muỗng đưa vào miệng, nước mắt lộp bộp rơi xuống bát.

 

Cháo tổ yến là vị ngọt, nước mắt là vị mặn, trộn lẫn với nhau không còn phân biệt được là mùi vị gì nữa.

 

Lục Chi đứng bên cạnh nhìn ta, lặng lẽ đưa khăn tay qua.

 

“Vương phi, người đừng khóc nữa… Nếu Vương gia biết sẽ đau lòng lắm.”

 

“Ta không khóc.”

 

Ta đưa tay lau nước mắt, giọng nói nghèn nghẹn.

 

“Là cháo nóng quá. Nóng đến chảy nước mắt thôi.”

 

Ngụy Trường An đã bảo ta phải ăn cơm thật tốt, ngủ thật ngon.

 

Chàng vừa đi, ta đã không làm được.

 

Vậy còn tính là nương t.ử hợp cách gì nữa?

 

Nhưng mà… tại sao ta lại nhớ chàng đến thế chứ?

 

11

 

Ta mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

 

Trong mơ, chẳng hiểu sao ta lại đi đến một vùng hoang dã, bốn bề mênh m.ô.n.g vô tận.

 

Phía xa xa có một bóng đen nằm phục trên mặt đất.

 

Ta tiến lại gần vài bước, lúc ấy mới nhìn rõ đó là một con hổ.

 

Toàn thân nó đẫm m.á.u, lông bị m.á.u thấm ướt thành từng lọn, bết c.h.ặ.t vào người.

 

Vốn dĩ nó phải là dáng vẻ uy phong lẫm liệt nhưng lúc này lại nằm rạp ở đó, há miệng thở dốc từng hơi.

 

Đôi mắt vàng rực nhìn thẳng vào ta giống như hai ngọn đèn sắp tắt.

 

Ánh mắt ấy quen thuộc đến lạ...

 

“Đại... Đại Vương?”

 

Ta run giọng gọi một tiếng.

 

Con hổ không đáp lại, nó chỉ nhìn ta như vậy.

 

Trong đôi mắt đục ngầu phản chiếu bóng dáng của ta.

 

Sau đó chậm rãi cúi đầu xuống, nhắm mắt lại.

 

“Đừng!”

 

Ta hét lên rồi tỉnh giấc.

 

Mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân, tim đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Ngoài cửa sổ, mặt trăng vẫn treo trên trời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trắng bệch giống như gương mặt của một người vừa khóc xong.

 

Lục Chi ở gian ngoài bị tiếng hét của ta đ.á.n.h thức, nàng hốt hoảng chạy vào.

 

“Vương phi! Vương phi, người sao vậy?”

 

Ta há miệng thở dốc hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.

 

“... Không có gì.”

 

Ta khàn giọng đáp.

 

“Chỉ là gặp ác mộng thôi.”

 

“Là giấc mộng gì mà dọa người thành thế này?”

 

Ta không trả lời, chỉ ôm c.h.ặ.t chăn, co người thành một khối.

 

Nước mắt chẳng biết từ lúc nào đã chảy đầy mặt.

 

Con hổ, con hổ đầy m.á.u.

 

Ta không dám nghĩ tiếp nhưng lại không thể không nghĩ.

 

Đôi tay run rẩy siết c.h.ặ.t góc chăn, trong lòng hết lần này đến lần khác tự nhủ: Đại Vương đã nói sẽ trở về. Đại Vương chưa bao giờ lừa người. Chưa bao giờ lừa người...

 

Nhưng kể từ đó về sau, gần như đêm nào ta cũng không thể chợp mắt được nữa.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Sang tháng thứ hai, tin đồn giống như ôn dịch, lặng lẽ lan ra khắp nơi.

 

Nhà nào có thương đội trở về từ biên quan thì nói tiền tuyến đ.á.n.h nhau vô cùng t.h.ả.m khốc, đã c.h.ế.t rất nhiều người.

 

Nhà nào có thân thích làm trong quân đội thì truyền tin về rằng đại quân chủ lực đã bị vây khốn, lương thảo bị cắt đứt, nhiều ngày liền không có tin tức.

 

Những lời đồn ấy ngày càng len lỏi vào tai ta.

 

Qua thêm một thời gian nữa, tin tức càng lúc càng khó nghe hơn.

 

Người ta nói vị chủ tướng của quân chủ lực khi phá vòng vây đã trúng tên sống c.h.ế.t không rõ.

 

Ta lặng lẽ bước ra hậu viện.

 

Tiểu Trường An đang cúi đầu gặm cỏ, nghe thấy tiếng chân ta, nó ngẩng đầu lên.

 

Đôi mắt to ươn ướt nhìn ta rồi khịt mũi một tiếng.

 

Ta đi tới ôm lấy cổ nó, vùi mặt vào bờm ngựa ấm áp.

 

Ta mới không khóc đâu, ta chỉ lau hết nước mắt lên lông của nó thôi.

 

“Tiểu Trường An. Bọn họ nói Đại Vương mất tích rồi.”

 

“Ngươi nói xem có phải Đại Vương đang đùa với chúng ta không?”

 

“Vài ngày nữa sẽ trở về, đúng không?”

 

Tiểu Trường An vẫy vẫy đuôi không trả lời.

 

Đêm hôm đó ta lại mơ thấy giấc mộng ấy.

 

Vẫn là con hổ kia toàn thân đẫm m.á.u nằm giữa vùng hoang dã.

 

Ta liều mạng chạy về phía nó nhưng chạy thế nào cũng không thể đến được bên cạnh nó.

 

Ta gọi “Đại Vương”, gọi đến khản cả giọng nó vẫn không đáp lời.

 

Ta lại giật mình tỉnh giấc trong tiếng hét của chính mình.

 

Lúc Lục Chi xông vào, ta đã ngồi trên giường khóc đến mức không thở nổi.

 

“Vương phi! Vương phi, người đừng dọa ta...”

 

“Lục Chi tỷ tỷ.”

 

Ta nắm lấy tay nàng, khóc đến nỗi không lấy được hơi.

 

“Tỷ nói cho ta biết đi. Những lời đó đều là giả, đúng không? Đại Vương vẫn bình an vô sự, đúng không?”

 

Vành mắt Lục Chi bỗng đỏ lên.

 

“Tỷ nói đi chứ!”

 

“Vương phi...”

 

“Vương gia ngài ấy... quả thật vẫn chưa có tin tức. Triều đình bên kia cũng đang rất sốt ruột.”

 

“Hoàng thượng đã liên tiếp hạ ba đạo thánh chỉ, phái người đi tìm rồi. Chỉ là... chỉ là biên quan xa như vậy, tin tức truyền về cần thời gian...”

 

“Vậy còn chuyện bọn họ nói hài cốt cũng không còn...”

 

“Đó là bọn họ nói bậy!”

 

Lục Chi vội vàng ngắt lời ta.

 

“Những chuyện chưa có thánh chỉ xác nhận đều là tin đồn!”

 

“Vương phi đừng tin những lời đó...”

 

Nói đến đây, chính nàng cũng không thể tiếp tục được nữa.

 

Ta buông tay nàng ra kéo chăn phủ kín đầu mình.

 

Trong chăn vừa tối vừa ngột ngạt, giống như một thế giới khác.