Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 47:



Nhiếp Thanh Châu tỉ mỉ hồi tưởng lại, sự khác thường trong lòng anh vốn đã có dấu hiệu từ sớm. Và những dấu hiệu ấy đã lần lượt hiện rõ trong đêm bão tuyết khi bà Hạ và Hạ Nghi cãi vã.

Khi anh tỉnh dậy trên chiếc ghế dài ở bệnh viện, kim đồng hồ trên bức tường đối diện chỉ hai rưỡi sáng. Đèn đỏ của phòng phẫu thuật vẫn sáng, anh cũng chỉ mới chợp mắt được một tiếng đồng hồ. Vì tư thế ngủ mà nửa người anh đã tê rần, anh cố sức xoay người lại, và ngay lập tức trông thấy tay mình và tay Hạ Nghi đang đan vào nhau.

Cả người cô cùng nửa cái đầu đều rúc trong tấm chăn mỏng, mắt cô nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, giấc ngủ trông thật an yên.

Bàn tay cô vừa nhợt nhạt lại mảnh mai, dịu dàng đan vào bàn tay đã tê rần của anh.

Nhiếp Thanh Châu sững sờ. Dòng máu trong người như bừng tỉnh, cuồn cuộn đổ về, xua tan cảm giác tê dại từ cánh tay lan đến tận đầu ngón tay. Cơn tê buốt rút đi đến đâu, hơi nóng lại bừng lên đến đó, tựa như có ai đã trộn kẹo nổ vào máu của anh, một cảm giác tê ngứa lan ra, ngọt ngào đến kinh ngạc.

Trong quá trình cơn tê dần tan biến, anh cũng từ từ cảm nhận được bàn tay đang nằm trong tay mình. Bàn tay ấy vô cùng ấm áp, mềm mại và khô ráo, chẳng dùng chút sức nào, tựa như một sợi dây leo cứ thế dịu dàng quấn lấy những ngón tay anh.

Dường như cô mơ thấy điều gì, những ngón tay bỗng siết lại, sợi dây leo lập tức quấn chặt lấy tay anh.

Nhiếp Thanh Châu như bừng tỉnh khỏi cơn mơ. Anh dời mắt đi, đợi đến khi lực tay cô lơi lỏng dần, anh mới nhẹ nhàng rút tay mình ra.

Cửa phòng phẫu thuật mở ra, anh vội bước tới xác nhận tình hình với bác sĩ. Sau khi thấy họ đẩy bà vào phòng bệnh nghỉ ngơi, anh liền hỏi mượn y tá một chiếc giường gấp. Anh nhẹ nhàng bế bổng Hạ Nghi lên, cô cuộn mình trong tấm chăn, trông như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn. Trên hành lang vắng lặng, anh ôm cô đi về phía phòng bệnh. Đầu cô tựa vào lồng ngực anh, mái tóc mềm mại thỉnh thoảng lại khẽ cọ vào cằm anh.

Anh thầm nghĩ, may mà lúc này Hạ Nghi đã ngủ say.

Nếu cô mà tỉnh dậy, nhất định sẽ nghe thấy nhịp tim đang hoảng loạn của anh.

Dù là vậy, Nhiếp Thanh Châu vẫn cảm thấy mình còn cứu vãn được. Có lẽ chỉ là do thiên thời địa lợi nhân hòa, do thời điểm và không khí tác động, khiến anh nảy sinh những ảo giác không nên có mà thôi.

Có lẽ đó chỉ là một loại cảm giác trách nhiệm, một h*m m**n được che chở cho cô.

Vừa hay mấy ngày sau đó Hạ Nghi bận rộn chăm sóc bà, còn anh phải đến trường, thời gian hai người ở bên nhau tự nhiên cũng ít đi. Nhiếp Thanh Châu phát hiện ra dường như mình đã trở lại bình thường, ngay cả khi bị Trương Vũ Khôn và Lại Ninh trêu chọc chuyện của anh và Hạ Nghi, anh cũng có thể giữ được lòng bình lặng như nước.

Xem ra đúng là ảo giác thật rồi.

Nhưng một khi trở lại bình thường, cái tính hay lo của anh lại trỗi dậy, anh lại bắt đầu không yên lòng về Hạ Nghi. Buổi chiều tan học, anh nghĩ thế nào cũng không yên tâm, bèn canh đúng giờ, đạp xe về nhà Hạ Nghi xem sao.

Rồi ngay khi sắp đến nơi, anh nhận được tin nhắn của cô.

Dù tin nhắn chẳng có lấy một từ ngữ biểu cảm nào, giọng điệu bình thản và tự nhiên, nhưng anh lại có cảm giác khó tả rằng Hạ Nghi chắc chắn đang rất vui nên mới không chờ được như thế.

Lòng vui như mở hội, anh dồn hết sức đạp một mạch về đến tận cửa. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt trong veo lấp lánh của Hạ Nghi, anh đã quên hết tất cả mà ôm chầm lấy cô. Anh lại bắt đầu không bình thường nữa rồi.

Khi Hạ Nghi thốt ra câu “Cậu thích tôi”, sự bất thường trong anh đã lên đến đỉnh điểm. Anh nhớ đến đôi mắt cô trong đêm tuyết, nhớ đến những ngón tay cô trong lòng bàn tay mình, nhớ đến hơi ấm của cô khi tựa vào lồng ngực anh, thậm chí còn ngược dòng ký ức trở về tận đêm giao thừa, khi cô đứng dưới ban công nói với anh lời thoại của Romeo và Juliet.

Tất cả những khoảnh khắc đã từng khẽ khuấy động lòng anh bỗng trở nên rõ mồn một. Anh vừa kinh ngạc vừa hoảng loạn, như thể có một bí mật nào đó vừa bị chọc thủng, và theo phản xạ, anh ra sức chối bỏ.

Nhiếp Thanh Châu tự nhủ phải tránh xa Hạ Nghi hơn một chút, anh cần phải bình tĩnh lại để trở về con người của trước đây. Anh đã là người trưởng thành, không còn là một cậu trai trẻ bồng bột, chưa trải sự đời, không biết phân nặng nhẹ nữa rồi.

Hạ Nghi nhỏ hơn anh tròn mười tuổi. Năm nay cô mới mười bảy, vẫn còn là một đứa trẻ vị thành niên.

Chắc anh điên rồi nên mới có cái ảo giác hoang đường này.

Mượn cớ tin đồn yêu sớm, anh đã thành công tìm được lý do để kéo dãn khoảng cách giữa mình và Hạ Nghi. Anh rút lui khỏi từng giao điểm mà trước đây anh đã cố tình tạo ra, khiến cuộc sống của hai người gần như trở thành hai đường thẳng song song.

Với khoảng cách này, cuối cùng anh cũng có thể thở phào một hơi, vun đắp củng cố thêm cho phòng tuyến tâm lý của mình, để đảm bảo rằng mình có thể tiêu diệt thứ tình cảm không nên xuất hiện này, để có thể trở về bên cạnh Hạ Nghi với một thân phận đúng đắn.

Anh thật sự muốn quay về. Anh muốn xóa bỏ đi rung động này, chính là để được quay về bên cô.

Anh vẫn muốn cùng cô đến trường mỗi sáng, cùng cô ăn trưa, cùng chạy bộ trong giờ thể dục, nghe cô đàn những bản nhạc do chính cô viết, rồi cùng cô đạp xe về nhà mỗi tối. Giống hệt như trước đây, anh đã quen với việc lo lắng cho cô rồi.

Chỉ là anh không chắc liệu có thể tách bạch được sự quan tâm này với rung động trong lòng hay không.

Khi không thấy Hạ Nghi ở vườn hoa nhỏ, nỗi lo lắng đã chiến thắng sự do dự. Anh tìm một lúc, quả nhiên thấy cô ở tầng bảy của tòa nhà thí nghiệm.

Cô cứ thế ngồi trên bậc thang, sách và bài thi đặt trên đầu gối, tựa vào tường thiếp đi.

Nhiếp Thanh Châu thở phào nhẹ nhõm. Xung quanh vắng lặng không một bóng người, anh bèn ngồi xổm xuống, ngước nhìn cô gái trên bậc thang. Dưới ánh nắng, cô như đang tỏa sáng lấp lánh, hệt như hình ảnh của cô nhiều năm sau này dưới ánh đèn sân khấu.

Anh và cô, dù là bây giờ hay trong tương lai, có lẽ vốn chẳng hề tương xứng.

Trong đầu Nhiếp Thanh Châu lướt qua những lời tán dương hoa mỹ mà anh đã thấy về Hạ Nghi trong tương lai. Những lời đó rất hay, nhưng anh cảm thấy chúng chỉ đang nói về âm nhạc của cô, chứ không phải về con người cô.

Vậy con người cô là gì?

Cô là… Cô giống như… một lớp địa y xanh biếc mềm như nhung mọc trên phiến đá cứng cỏi, rồi từ đó nở ra một đóa hoa trắng tinh khôi.

Nhiếp Thanh Châu bất giác bật cười với phép ví von của chính mình. Anh đã có quá nhiều sự ví von dành cho cô rồi: như mèo, như hải âu, như chú thỏ của Alice, mà bây giờ lại đã cụ thể đến mức này rồi…

Trong đầu anh bỗng hiện lên mấy câu chữ.

– Phép ẩn dụ là một thứ nguy hiểm, người ta không thể đùa giỡn với nó được. Chỉ từ một phép ẩn dụ giản đơn, tình yêu đã có thể nảy mầm.

– Tình yêu bắt đầu vào khoảnh khắc ấn tượng của ta về một người bắt đầu được thi vị hóa.

Anh không cười nổi nữa, lòng ngập tràn hoang mang.

Đúng lúc này, Hạ Nghi mở mắt. Đôi mắt đen láy lặng lẽ nhìn anh, và trái tim anh như nổ tung trong khoảnh khắc.

Ngay khoảnh khắc ấy, anh thầm nghĩ, thế là hết.

Anh xong đời rồi.

Ở dưới lầu tòa nhà thí nghiệm, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh bắt gặp Nhiếp Thanh Châu đang hốt hoảng bỏ chạy. Họ ngạc nhiên hỏi sao anh lại xuất hiện ở đây, nhưng Nhiếp Thanh Châu lúc này hoàn toàn trong trạng thái mất hồn mất vía, hỏi gì cũng ngẩn người ra một lúc lâu rồi mới đưa ra một câu trả lời chẳng ăn nhập vào đâu.

Lại Ninh nói nhỏ với Trương Vũ Khôn: “Tôi thấy từ lúc không ở cạnh Hạ Nghi, hình như chỉ số thông minh của anh Châu cũng tụt dốc luôn rồi.”

Trương Vũ Khôn quả quyết: “Chứ còn gì nữa, năm đó anh Châu chính vì muốn theo đuổi Hạ Nghi nên mới chăm chỉ học hành đấy thôi. Cậu xem, làm người yêu không thành, giờ đến bạn bè cũng chẳng làm được, động lực để duy trì IQ cũng mất tiêu luôn rồi!”

Nhiếp Thanh Châu “mất hết IQ” cứ ngơ ngẩn cả buổi, mãi đến tiết thể dục mới dè dặt hỏi Trương Vũ Khôn đang xoay quả bóng chuyền bên cạnh: “Vũ Khôn, tôi có chuyện này… muốn hỏi cậu một chút.”

Trương Vũ Khôn sảng khoái đáp: “Cậu cứ hỏi đi.”

“Chuyện là… một người bạn của tôi, cậu ấy thích một cô bé… nhỏ hơn cậu ấy mười tuổi, liệu cậu ấy có… phải là một kẻ chẳng ra gì không?” Anh nói một cách khó nhọc.

Quả bóng chuyền trên tay Trương Vũ Khôn rơi “bộp” xuống đất. Cậu ta quay sang nhìn Nhiếp Thanh Châu, miệng há hốc thành hình chữ O, trên mặt viết rõ hai chữ “kinh ngạc”.

“Đâu chỉ là chẳng ra gì! Đây là cầm thú thì có!”

Nhiếp Thanh Châu nghẹn lời, chột dạ hỏi: “Nghiêm trọng đến thế sao?”

“Đương nhiên rồi! Trời đất ơi… Tên đó học trường mình à? Anh Châu, cậu có thân với tên đó lắm không?”

“Không, không phải trường mình, quan hệ cũng bình thường thôi…”

Trương Vũ Khôn dùng cả hai tay túm lấy cánh tay Nhiếp Thanh Châu lắc tới lắc lui, trịnh trọng nói: “Anh Châu, cậu nhất định phải khuyên cậu ta cho tử tế vào! Ai mà chẳng có h*m m**n, chẳng có mặt tối trong lòng chứ? Nhưng không phải Lỗ Tấn đã nói rồi sao, sự khác biệt giữa người và cầm thú chính là con người biết tự kiểm soát! Cậu nhất định phải bảo cậu ta kiềm chế lại! Phải bảo cậu ta làm người, đừng làm cầm thú!”

Nhiếp Thanh Châu gắng gượng thoát khỏi cái lắc của cậu ta, hỏi: “Câu này là Lỗ Tấn nói thật à?”

“Cậu mặc kệ là ai nói đi! Cậu cứ nói xem lời tôi nói có lý không!”

“Có… có lý.”

Nhiếp Thanh Châu không kìm được thở dài một hơi. Anh gạt tay Trương Vũ Khôn ra, mặt mày ủ rũ nhặt quả bóng chuyền dưới đất lên đưa cho cậu ta, rồi đuổi cậu ta đi tự tâng bóng một mình.

Trên sân thể dục ồn ào náo nhiệt, Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc, bị ánh nắng chói chang làm cho không mở nổi mắt. Anh đưa tay lên che mặt, một tiếng than não nề khẽ lọt qua kẽ tay.

“Mình đúng là một tên cầm thú…”

Cuối tuần, khi Văn Chung đến nhà thầy Kiều học đàn, cậu bất ngờ trông thấy Hạ Nghi. Có một khoảnh khắc, cậu mơ hồ nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp cô cũng tại chính nơi này sáu năm về trước.

Khi đó, thầy Kiều gọi cậu lại, nói rằng sau này Hạ Nghi sẽ cùng học ở đây với cậu. Thầy Kiều lúc ấy tóc vẫn còn đen nhánh, bảo: “Đừng thấy con bé này tuổi còn nhỏ hơn em mà coi thường, đàn hay lắm đấy, đúng là một thiên tài nhí!”

Cậu nhìn sang, “thiên tài” ấy đang ngồi trên ghế đàn piano, mặc một chiếc váy ren màu cam xinh xắn, tựa như một cô búp bê sứ trong tủ kính, lặng lẽ nhìn cậu.

Còn bây giờ, Hạ Nghi đã cao hơn rất nhiều, mái tóc dài ngang vai được kẹp gọn gàng. Cô mặc một chiếc áo len mỏng kẻ sọc đen trắng, hai tay chắp sau lưng, im lặng cúi đầu nhìn thầy Kiều.

Thầy Kiều cầm một tập nhạc phổ trong tay, vừa lật vừa kinh ngạc thốt lên: “Đây đều là những bài em viết trong mấy năm nay à?”

Hạ Nghi gật đầu.

“Ối chà, thiên tài, Tiểu Hạ, em đúng là thiên tài mà! Đặc biệt là nửa năm gần đây, chất lượng các bản nhạc em viết đều rất cao!”

Lời nhận xét này y hệt như năm nào. Thầy Kiều ngẩng đầu lên thấy Văn Chung, không khỏi vui mừng hớn hở, những nếp nhăn vui vẻ lan ra từ khóe mắt. Thầy lắc mái đầu đã hoa râm: “Ôi chao, tốt quá, hai học trò cưng của thầy, giờ đều đã trở về rồi.”

Suốt một tiếng rưỡi lên lớp, thầy Kiều lúc nào cũng hứng khởi, nụ cười chưa từng tắt trên môi, thậm chí còn dạy thêm nửa tiếng nữa.

Tan học, Văn Chung và Hạ Nghi cùng nhau bước ra khỏi biệt thự của thầy Kiều. Văn Chung chủ động mở lời: “Hôm nay nhờ phúc của cậu mà được học thêm nửa tiếng đấy.”

Lớp học của một bậc thầy tầm cỡ như thầy Kiều được tính phí theo từng phút, vô cùng đắt đỏ.

Hạ Nghi quay đầu nhìn cậu, cất lời: “Giờ cậu cũng học sáng tác rồi à?”

Đã rất lâu rồi mới có thể trò chuyện một cách bình thường như thế này với Hạ Nghi, Văn Chung bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cậu đáp: “Tớ bắt đầu học từ năm ngoái.”

“Học kỳ trước cậu không đứng nhất, ba cậu có đánh cậu không?”

Văn Chung bật cười: “Ông ấy không còn đánh tớ từ lâu lắm rồi.”

Hạ Nghi khẽ gật đầu.

Văn Chung liếc nhìn cô. Hạ Nghi đeo một chiếc túi chéo vai, mắt nhìn thẳng về phía trước, dáng đi vững vàng. Vừa ra khỏi khu biệt thự là đến một địa điểm du lịch khá nổi tiếng của Ngu Bình, đó là một ngôi chùa tường vàng ngói xám ẩn hiện giữa những tán cây xanh um.

Ánh mắt Hạ Nghi khẽ lay động, bước chân cô chậm dần.

Văn Chung cảm nhận được hôm nay Hạ Nghi dường như có tâm sự, trông cô không vui cho lắm.

Hạ Nghi đưa mắt nhìn ngôi chùa, bỗng cất lời: “Tôi nhớ trước đây cậu từng nói với tôi rằng, những gì một người nhận được trong đời đều là bất biến, khi có một chuyện trở nên tốt đẹp hơn, ắt sẽ có một chuyện khác trở nên tồi tệ đi.”

Văn Chung sững người, cậu ta đã quên bẵng rằng mình từng nói những lời như vậy.

Hạ Nghi ngập ngừng giây lát, rồi thì thầm: “Quả đúng là như vậy.”

Khi họ đi ngang qua cổng chùa, Hạ Nghi nhìn vào bức tường vàng ngói xám, tay vô thức siết chặt quai túi trên vai, rồi khẽ cúi đầu vái một cái.

Liệu đấng linh thiêng hiền từ ngự trên điện cao kia có nghe thấy tiếng lòng của cô không?

Cô ước mong Nhiếp Thanh Châu đừng rời xa mình.

Nếu đây là cái giá phải trả để cô có thể chạm đến âm nhạc một lần nữa, nếu anh chính là phần may mắn mà định mệnh buộc cô phải đánh đổi trong cái định luật bảo toàn nghiệt ngã ấy, thì cô nguyện ý đổi lại tất cả.

Cô có thể quay về như trước kia, lặng lẽ một mình bầu bạn với âm nhạc cả đời, chỉ sáng tác cho riêng mình nghe, cho vài người thân thuộc ít ỏi bên cạnh nghe, thế cũng chẳng sao cả.

Cô chỉ muốn anh quay lại như ngày xưa, đừng thất vọng về cô, đừng rời bỏ cô, luôn ở bên cạnh cô.

Anh là người vô cùng, vô cùng, vô cùng quan trọng.