10. Đại Hôn
Mùng chín tháng chín, ngày lành cưới gả.
Ta mặc một thân giá y đỏ thẫm, ngồi trong khuê phòng Cố gia, mặc cho các bà mối cài lên tóc đủ loại trâm vòng.
Trong gương đồng phản chiếu một gương mặt trang điểm đậm.
Giữa trán điểm hoa điền, môi tô son phấn, diễm lệ như mỹ nhân trên tranh tết.
Mẫu thân đứng phía sau nhìn ta qua gương.
Hôm nay bà mặc một chiếc áo bối t.ử màu giáng tím, trên đầu cài một đóa nhung hoa đỏ.
Hốc mắt đỏ hoe, nhưng vẫn cố nhịn không khóc.
“Trường An.”
Bà cúi người, nhìn vào mắt ta qua gương.
“Nương có vài lời, con phải nhớ kỹ.”
“Nương cứ nói.”
“Thứ nhất, Diễn Chi là đứa trẻ tốt.”
“Con gả sang đó, nó sẽ không bạc đãi con.”
“Vâng.”
“Thứ hai, Chu gia là dòng dõi thư hương, quy củ nhiều.”
“Con từ nhỏ đã quen tự do, tới nhà chồng rồi, nhịn được thì nhịn.”
“Nếu không nhịn nổi…”
Bà dừng một chút.
“Thì về nói với nương.”
“Thứ ba.”
Giọng bà đột nhiên hạ thấp xuống, thấp đến mức chỉ hai người chúng ta nghe thấy.
“Nếu có một ngày con không muốn ở Chu gia nữa… thì trở về.”
“Đại môn Cố gia vĩnh viễn mở cho con.”
“Cha con nói rồi, hòa ly cũng được, thế nào cũng được…”
“Chỉ cần con vui là được.”
Nước mắt ta lập tức dâng lên.
“Nương, hôm nay là ngày đại hỷ của con, người nói những chuyện ấy làm gì.”
Mẫu thân đưa tay lau nước mắt cho ta, nhưng nước mắt của chính bà lại rơi xuống trước.
“Nương chỉ là muốn nói.”
Bà nghẹn ngào.
“Nương sợ con nghĩ rằng Cố gia không cần con nữa.”
“Không phải.”
“Cố gia chưa từng không cần con.”
“Là chính con chọn con đường này.”
“Nương và cha con chỉ là…”
“Chỉ là không nỡ ngăn con thôi.”
Ta xoay người ôm lấy eo bà.
“Nương.”
“Con không phải bị Cố gia đẩy ra ngoài.”
Ta vùi mặt vào lòng bà, hít mùi dầu quế quen thuộc trên người bà.
“Con là thay Cố gia đi dò đường.”
“Đợi con đứng vững ở bên ngoài rồi, từng người từng người các người đều phải tới tìm con.”
Mẫu thân bật cười trong nước mắt, nhẹ đ.á.n.h lên lưng ta một cái.
“Con bé này, xuất giá rồi mà vẫn chẳng đứng đắn.”
Tiếng pháo bên ngoài vang lên.
Các bà mối ùa tới, phủ khăn hỉ đỏ lên đầu ta.
Trước khi tầm mắt bị màu đỏ che kín, ta nhìn chính mình trong gương lần cuối.
Cố Trường An, mười lăm tuổi.
Kiếp trước vào ngày này…
Ngươi gả vào Đông cung, trong lòng tràn đầy vui mừng, tưởng mình là tân nương hạnh phúc nhất thiên hạ.
Đời này…
Ngươi gả vào Chu gia.
Không phải vì vui vẻ.
Mà là vì được sống.
Vì cả trên dưới Cố gia…
Mà sống cho thật tốt.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
—
Kiệu hoa rời Cố phủ, vòng qua nửa kinh thành, đến Chu gia lúc hoàng hôn.
Chu Diễn Chi mặc hỉ bào đỏ đứng trước cửa.
Ánh chiều tà phủ lên người huynh, nhuộm cả thân hình thành màu cam ấm áp.
Huynh đưa tay vén rèm kiệu.
Ta nhìn thấy gương mặt ấy —
Huynh đang cười.
Không phải kiểu cười ôn hòa nho nhã thường ngày, điểm tới là dừng.
Mà là thật sự đang cười.
Mày mắt cong cong, tựa chiếc hoa đăng sáng nhất đêm rằm tháng giêng.
“Biểu muội.”
Huynh đưa tay ra.
Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay huynh.
Ngón tay huynh khép lại, nắm lấy tay ta.
Lòng bàn tay khô ráo mà ấm áp, không lạnh nhè nhẹ như dưới gốc hòe lần trước.
“Chu Diễn Chi.”
Ta gọi huynh qua lớp khăn hỉ.
“Ừ?”
“Hôm nay huynh rất vui sao?”
Huynh khựng lại, rồi ý cười càng sâu hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ừ.”
“Rất vui.”
Huynh dắt ta bước qua ngạch cửa Chu gia, bước qua chậu than, bước qua yên ngựa.
Mỗi bước đều đi rất chậm, như sợ ta không theo kịp.
Lúc bái thiên địa, qua khe hở của khăn hỉ, ta nhìn thấy nghiêng mặt huynh.
Ánh nến chiếu lên đường nét ấy.
Sống mũi cao thẳng, khóe môi dịu dàng như một bài thơ chưa kịp cất thành lời.
“Phu thê đối bái —”
Chúng ta đối diện cúi người.
Khoảnh khắc khăn hỉ rủ xuống, ta nhìn thấy huynh khẽ nhắm mắt.
Hàng mi rủ bóng mờ lên gương mặt.
Rất nhẹ.
Rất thành kính.
Giống như trong lòng đang âm thầm ước một điều gì đó.
—
Đêm động phòng hoa chúc, Chu Diễn Chi nâng khăn hỉ của ta lên.
Ánh sáng từ long phượng hoa chúc rơi xuống gương mặt ta.
Ánh mắt huynh cũng theo đó hạ xuống.
“Đẹp lắm.”
Huynh nói.
“Đẹp cái gì?”
“Đều đẹp.”
Huynh rót hai chén hợp cẩn t.ửu, đưa cho ta một chén.
Lúc tay giao nhau, làn da huynh lướt qua tay ta.
Ấm nóng.
Rượu rất ngọt, mang theo hương quế hoa.
Huynh đặt chén xuống, nhưng không buông tay ta ra.
“Cố Trường An.”
Huynh gọi tên ta.
“Ừ.”
“Từ hôm nay trở đi, nàng là thiếu phu nhân Chu gia rồi.”
“Ta biết.”
“Cho nên có một chuyện, ta muốn nói rõ với nàng.”
Biểu cảm của huynh bỗng trở nên nghiêm túc.
Ánh nến hoa chúc lay động trong đáy mắt, sáng tối chập chờn.
“Huynh nói đi.”
“Cuộc hôn sự này…”
“Là nàng cầu tới để tránh người kia.”
“Ta biết.”
Giọng huynh không lớn, nhưng từng chữ rõ ràng.
“Nhưng đối với ta…”
“Từ hôm nay trở đi, nàng chính là thê t.ử của Chu Diễn Chi ta.”
“Không phải giả.”
“Là thật.”
“Ta sẽ đối tốt với nàng.”
Huynh nói.
“Không phải vì đã đáp ứng nàng điều gì.”
“Mà vì ta muốn đối tốt với nàng.”
“Nếu có một ngày nàng muốn đi…”
“Ta sẽ để nàng đi.”
“Nhưng trước lúc ấy…”
“Xin nàng cho ta thử một lần…”
“Làm phu quân của nàng.”
Long phượng hoa chúc nổ tí tách một tiếng.
Ta nhìn huynh.
Nhìn người từ năm mười ba tuổi đã nhớ rõ ta mặc đồ đỏ.
Nhìn người dù biết rõ ta chỉ lợi dụng huynh, vẫn đứng trước mặt Thái hậu nói một câu “thần nguyện ý”.
Nhìn người sau khi phụ thân ta giao binh quyền chẳng những không xa lánh Cố gia, trái lại còn tới thường xuyên hơn.
“Chu Diễn Chi.”
Ta khẽ nói.
“Huynh biết ta là loại người gì không?”
“Biết.”
“Ta ích kỷ, ta tính toán.”
“Vì muốn sống, chuyện gì ta cũng có thể làm.”
“Ta gả cho huynh không phải vì thích huynh.”
“Mà bởi lúc ấy, huynh là lựa chọn tốt nhất.”
“Ta biết.”
“Vậy huynh còn…”
“Cố Trường An.”
Huynh ngắt lời ta, giọng rất nhẹ.
“Nàng cho rằng mình là người xấu sao?”
Ta ngẩn người.
“Nàng vì mạng sống của cả Cố gia, mới mười lăm tuổi đã dám đấu trí với Thái hậu.”
“Ngày phụ thân nàng giao binh quyền, cả kinh thành đều nói Cố gia xong rồi.”
“Chỉ có ta biết…”
“Đó là quyết định nàng thay phụ thân mình đưa ra.”
Ánh mắt huynh lặng lẽ dừng trên mặt ta.