Cô ta ấn vai tôi lắc qua lắc lại: “Mềm lòng rồi à? Đừng ngốc nữa, quên trong nguyên tác Trang Minh Nguyệt đã làm những gì rồi à? Hơn nữa, từ đầu đâu phải tụi mình ép cô ta, là cô ta tự lao vào, muốn ngồi vững cái ghế Lục phu nhân này thôi.”
Tôi tỉnh lại.
Trong nguyên tác, sự độc ác của Trang Minh Nguyệt có thể nói là xuyên suốt cả bộ.
Nhảy vào làm tiểu tam, hại c.h.ế.t mẹ của nữ chính, bỏ t.h.u.ố.c nữ chính đưa lên giường Lục Chiêu, từ đó châm ngòi cho cả chuỗi bi kịch sau này, hết lần này đến lần khác ép nữ chính đòi tiền, cuối cùng đòi không được, thì lái xe đ.â.m nữ chính gây sảy thai…
Nhớ lại mấy chuyện này, trái tim vừa mới mềm của tôi lại cứng lại.
Nếu ngày đó không phải cô ta bỏ t.h.u.ố.c đưa tôi lên giường Lục Chiêu, thì tất cả mọi chuyện sau này đã chẳng xảy ra, suy cho cùng, chẳng qua là gieo gió gặt bão mà thôi.
13
Cuối cùng, tôi và Bạch Trăn Trăn cũng đợi được ngày chính phủ ra văn bản.
Quy hoạch của chính phủ, mảnh đất tụi tôi mua vừa vặn nằm trong dự án trọng điểm cần cải tạo.
Chỉ sau một đêm, giá tăng gấp bội.
Tài sản của tôi và Bạch Trăn Trăn cũng theo đó phất lên, đồng thời nhân cơ hội thành lập công ty mới, hợp tác mật thiết với Lục thị, dựa lưng vào cây đại thụ, lại cộng thêm mảnh đất tăng giá không biết mấy lần này, lập tức hút không ít sự chú ý.
Trong đó có Lục Chiêu.
Phải biết rằng, công ty tụi tôi mới toét, đã công khai lẫn ngấm ngầm cướp không ít khách hàng mục tiêu của Lục thị.
Cách một tuần sau, Lục Chiêu cuối cùng không nhịn nổi, tìm đến Bạch Trăn Trăn.
Tuy nhiên, từ đầu đến cuối, Lục Chiêu đều không biết công ty mới này cũng có một phần của tôi, anh ta vẫn luôn chỉ coi tôi là bạn của Bạch Trăn Trăn mà thôi.
Đối với Bạch Trăn Trăn mà nói, đối phó với sự chất vấn của Lục Chiêu chẳng khác nào việc nhẹ nhàng, dễ dàng…
Cô ta mặt mày tủi thân làm bộ làm tịch, nói là cô ta cũng không muốn thế, nhưng công ty mới toét, cô ta chẳng còn cách nào khác.
Bạch Trăn Trăn hạ giọng, bộ dạng yếu đuối vô tội lập tức khiến Lục tổng mềm lòng.
Anh ta day day huyệt thái dương, không truy vấn nữa.
…
Trang Minh Nguyệt xuất viện về nhà sau một tháng, sau t.a.i n.ạ.n xe lần này, tính tình cô ta trầm lặng hơn rất nhiều.
Không ai biết cô ta đang nghĩ gì.
Cô ta cũng không còn tìm tôi cầu cứu nữa, cũng không còn nhắc đến việc làm thế nào để ngồi vững cái ghế Lục phu nhân, cũng không còn cố công vào bếp cho Lục Chiêu như trước kia.
Lúc tôi theo Lục Chiêu về nhà lấy tài liệu, Trang Minh Nguyệt thoáng thấy tôi, cũng chẳng buồn chào.
Mà tôi bận tranh giành với Lục thị, cũng chẳng có tâm trí nào để ý đến cô ta, cho đến khi…
Dưới sự phòng thủ cẩn mật của tôi và Bạch Trăn Trăn, Bạch Trăn Trăn vẫn cứ bị bắt cóc như đúng cốt truyện nguyên tác.
Cùng bị bắt với cô ta, chính là Trang Minh Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cũng giống như mấy truyện tổng tài khác, bọn bắt cóc là kẻ thù của Lục Chiêu.
Đã là kẻ thù, đương nhiên không phải vì tiền, chỉ muốn thấy Lục Chiêu dằn vặt, đau khổ, hối hận…
Cho nên.
Lúc Bạch Trăn Trăn và Trang Minh Nguyệt cùng bị trói bên vách núi, tên bắt cóc bắt Lục Chiêu cầm s.ú.n.g chọn một trong hai, Lục Chiêu quả đau đớn vô cùng.
Anh ta nắm c.h.ặ.t cây s.ú.n.g trong tay, nghe thằng kẻ thù mắc bệnh nan y đếm ngược, nếu sau ba giây anh ta không chọn, đối phương sẽ xô cả hai người xuống vách núi.
“3…”
“2…”
Chưa đợi đối phương đếm đến 1, Lục Chiêu đã chọn.
Cây s.ú.n.g trong tay anh ta, b.ắ.n thẳng vào n.g.ự.c Trang Minh Nguyệt.
Một tiếng trầm đục, viên đạn găm vào n.g.ự.c Trang Minh Nguyệt, cô ta đau đớn, vì lực đẩy của viên đạn mà ngã về phía sau…
“Minh Nguyệt!”
Anh ta lao tới, nhưng đã muộn.
Trang Minh Nguyệt rơi xuống biển, chỉ để lại một cột nước.
Bên vách núi, chỉ còn lại tiếng gào thét đau đớn của Lục Chiêu, cùng tiếng cười ngông cuồng của kẻ thù…
Con đường mà nữ chính truyện ngược buộc phải đi, Trang Minh Nguyệt cuối cùng cũng chẳng thiếu bước nào.
Tôi biết cô ta sẽ không c.h.ế.t, ba tháng nữa sẽ được người ta cứu lên.
Chỉ là, trong nguyên tác, nữ chính chịu đủ mọi oan ức, cuối cùng vẫn chọn tha thứ cho Lục Chiêu, gương vỡ lại lành, không biết ba tháng sau, Lục Chiêu tìm được Trang Minh Nguyệt, người đã trải qua kiếp nạn ấy rốt cuộc có chọn tiếp tục làm Lục phu nhân của anh ta nữa hay không.
14
Trang Minh Nguyệt luôn mất tích.
Lục Chiêu thay đổi hoàn toàn, lại lên cơn không tìm thấy Trang Minh Nguyệt thì thề không bỏ, thức trắng đêm, cả người gầy rõ.
Đối với Bạch Trăn Trăn cũng không còn tận tâm như trước.
Tình yêu của anh ta, hình như chỉ sau một đêm đã nhảy từ trên người Bạch Trăn Trăn sang người phụ nữ không rõ sống c.h.ế.t, mất tích kia.
Nhưng yêu thì làm gì có chuyện chỉ sau một đêm là đã dồn hết tình cảm vào được cơ chứ, người anh ta yêu, từ trước đến nay đâu phải là một người cụ thể.
Anh ta chỉ yêu chính mình.
Anh ta chỉ yêu cái cảm giác không với tới ấy, yêu cái cảm giác tỉnh ngộ muộn màng, yêu cái cảm giác không cam tâm và hối hận đau đớn.
Cho nên, Lục Chiêu ngày trước sau chuỗi ngày gắn bó đã yêu nữ chính truyện ngược Lâm Ngữ Thi, còn hiện giờ cái vị trí nữ chính đã bị tôi lén đổi thành Trang Minh Nguyệt, anh ta vẫn sẽ kể từ ngày Trang Minh Nguyệt mất tích, sống c.h.ế.t yêu cô ta.