1
Khi kiếm của thích khách đ.â.m tới, Tiêu Tiết vẫn còn nâng chén rư.ợ.u.
Ta đứng chếch phía sau hắn nửa bước, nhìn rõ mồn một, lư.ỡ.i ki.ế.m kia lóe hàn quang, đ.â.m thẳng tới chỗ dưới bụng hắn.
Kiếp trước, ta không hề do dự.
Ta lao tới, dùng thân mình đỡ lấy nh.át ki.ế.m đó.
Lư.ỡ.i ki.ế.m xuyên qua bụng dưới của ta, m.á.u b.ắ.n lên mãng bào của Tiêu Tiết.
Hắn ôm ta gọi “Uẩn nhi”, giọng run rẩy.
Ta từng cho rằng đó là đau lòng.
Về sau mới biết, hắn chỉ sợ ta c.h.ế.t quá sớm, làm hỏng kế hoạch tiếp theo của hắn.
Kiếp này, ta không động.
Khi kiếm c.h.é.m xuống, thân thể vốn định bước lên phía trước của ta chợt khựng lại.
Giây tiếp theo ta nhanh ch.óng phản ứng, giả vờ bị dọa mềm chân mà ngã ngồi xuống đất.
Tiêu Tiết cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó, quay đầu nhìn thấy ta ngồi dưới đất, đồng t.ử hắn co rút dữ dội...
Nhát kiếm của thích khách cực nhanh, hắn muốn tránh cũng đã không kịp, mũi kiếm chuẩn xác rơi ngay giữa hai chân hắn.
M.á.u tươi tung tóe, nhuộm đỏ mãng bào của hắn.
Một khối th.ị.t m.á.u b.e b.é.t từ trong quần hắn rơi ra, đáp xuống nền đá xanh.
Hắn không dám tin mà trợn to mắt.
Ngay sau đó, hắn phát ra tiếng gào tuyệt vọng, đau đớn ngã xuống đất, co quắp thành một đoàn, toàn thân run rẩy.
Ngự hoa viên lập tức náo loạn.
Ta giống như cuối cùng cũng hoàn hồn khỏi trạng thái bị dọa choáng váng.
Quay đầu thấy thích khách còn cầm kiếm đứng sững tại chỗ, ta đột nhiên xông tới, dùng tay nắm lấy lư.ỡ.i ki.ế.m.
Ki.ế.m vô cùng sắc bén, cắt vào lòng bàn tay, m.á.u men theo thân kiếm chảy xuống.
Thích khách tức giận, mạnh tay rút k
iế.m ra, trên tay ta lại thêm một vết thương.
Thị vệ ùa lên, thích khách c.ắ.n vỡ túi độc trong miệng, ch.ế.t ngay tại chỗ.
Hoàng hậu lảo đảo xông tới, nhìn rõ thương thế của Tiêu Tiết, mắt như muốn nứt ra, ngay cả dáng vẻ đoan trang cũng chẳng còn giữ nổi.
Bà ta ngẩn người một thoáng, rồi phát ra tiếng thét ch.ói tai, âm thanh sắc nhọn đến mức gần như x.é to.ạc cả ngự hoa viên.
Bà ta nhào lên người Tiêu Tiết khóc gào:
“Hoàng nhi... hoàng nhi của mẫu hậu...”
Sắc mặt bà ta hoảng hốt, thân thể lung lay.
Ta bước lên đỡ lấy bà ta, bà ta túm c.h.ặ.t cánh tay ta, móng tay cắm sâu vào da thịt ta mà hoàn toàn không hay biết.
“Uẩn nhi...”
Giọng bà ta như bị ép ra từ cổ họng, mỗi chữ đều run rẩy.
“Tiết nhi nó... chỗ đó của nó...”
Ta nhìn theo ánh mắt bà ta.
Khối thịt m.á.u be bét kia vẫn nằm trong vũng m.á.u, bị một thái giám dùng vải bọc lại.
Tay tên thái giám cũng đang run, bọc tới mấy lớp, trên tấm vải loang ra vết đỏ thẫm.
Ta cụp mắt xuống, không nói gì.
Thân thể hoàng hậu cuối cùng cũng chống đỡ không nổi, ngất lịm đi.
2
Trong Đông cung quỳ đầy thái y.
Hoàng đế ngồi bên giường, sắc mặt âm trầm như bầu trời trước cơn giông.
Viện thủ quỳ ở hàng đầu tiên, đầu gần như dán sát xuống đất, giọng run rẩy:
“Thương thế của thái t.ử điện hạ...”
“Nói.”
Giọng hoàng đế không lớn, nhưng lại như một tảng đá ném xuống mặt nước, tất cả mọi người trong điện đồng loạt rùng mình.
Viện thủ càng cúi đầu thấp hơn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thái t.ử điện hạ bị thương vào chỗ hiểm, thứ đó... không giữ được nữa rồi.”
Trong điện im lặng trong thoáng chốc.
Loại yên lặng ấy không phải bình yên, mà là nghẹt thở.
Hô hấp của tất cả mọi người như bị bóp nghẹt, ngay cả nhịp tim cũng không dám đập quá lớn.
Ta đứng một bên để ngự y băng bó vết thương trên tay, nghe thấy lời này suýt chút nữa không nhịn được bật cười thành tiếng.
Tiêu Tiết à Tiêu Tiết, đây chính là báo ứng ngươi đáng phải nhận.
Hoàng hậu vừa mới tỉnh lại nghe được tin dữ này, cả người bị đả kích đến mức lảo đảo.
Nếu không nhờ ma ma bên cạnh kịp thời đỡ lấy, suýt nữa lại ngã xuống ngất tiếp lần nữa.
Sắc mặt hoàng đế âm trầm đến đáng sợ.
Ông nổi giận nói:
“Người đâu, truyền ý chỉ của trẫm, lệnh cho Hình bộ thượng thư điều tra triệt để chuyện hôm nay, tra ra kẻ đứng sau thích khách, trẫm nhất định sẽ lăng trì kẻ đó.”
Nói xong, ông lại đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt quét qua tất cả mọi người có mặt, lạnh lùng lên tiếng:
“Thương thế của thái t.ử, tất cả mọi người tuyệt đối không được truyền ra ngoài, nếu để lộ nửa điểm phong thanh...”
Ý chưa nói hết của ông, ai ở đây cũng hiểu.
“Thần tuân chỉ.”
Tất cả đồng loạt quỳ xuống, giọng ai nấy đều run rẩy.
Ta cũng quỳ theo, cúi đầu xuống, nhưng khóe miệng lại không nhịn được cong lên.
3
Trên đường xuất cung trở về phủ, mẫu thân vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
Trong xe ngựa không thắp đèn, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, lúc sáng lúc tối chiếu lên gương mặt bà.
Ta nhìn thấy môi bà đang run, muốn nói gì đó rồi lại nhịn xuống.
Mãi đến khi xe ngựa rẽ vào con ngõ nơi phủ Anh Quốc Công tọa lạc, bà mới cuối cùng lên tiếng:
“Uẩn nhi, hôm nay con...”
Bà không nói hết câu.
Ta hiểu ý bà.
Bà đã nhìn thấy tất cả, lúc kiếm của thích khách đ.â.m về phía Tiêu Tiết, ta cố tình tránh đi.
Bà là mẫu thân của ta, bà hiểu ta.
Bà biết tình cảm ta dành cho Tiêu Tiết, loại tình cảm như thiêu thân lao đầu vào lửa ấy, sao có thể đột nhiên vụt tắt?
“Mẫu thân.”
Ta nắm lấy tay bà, giọng rất nhẹ.
“Về rồi hãy nói.”
Mẫu thân không hỏi thêm nữa.
Vào đến phủ, Thẩm Phù bước tới đón.
Ánh mắt nàng ta rơi lên bàn tay quấn băng của ta, vành mắt lập tức đỏ lên:
“Tay tỷ tỷ bị thương rồi sao? Có đau không?”
Nàng ta vừa nói vừa muốn kéo tay ta, vẻ quan tâm không chút sơ hở.
Ta nhìn nàng ta, trong lòng bình lặng như một vũng nước c.h.ế.t.
Kiếp trước cũng là như vậy.
Nàng ta mãi mãi đều như thế, dịu dàng chu đáo, thấu tình đạt lý.
Nàng ta nói: “Tỷ tỷ là người muội kính trọng nhất.”
Quay đầu liền bò lên giường của Tiêu Tiết.
Nàng ta nói: “Ân tình của tỷ tỷ muội sẽ ghi nhớ cả đời.”
Sau đó lại ở trước mặt Tiêu Tiết nói:
“Tỷ tỷ lúc nào cũng giữ cái giá của đích nữ, khiến muội vô cùng khó xử.”
“Không đau.”
Ta cười cười, rút tay về.