“Phù nhi có lòng rồi, ta đi thỉnh an mẫu thân trước, lát nữa lại nói chuyện.”
Nàng ta khựng lại một chút, dường như không ngờ ta lại lạnh nhạt như vậy.
Trước đây ta luôn kéo nàng ta nói chuyện đông chuyện tây, xem nàng ta như muội muội ruột mà tin tưởng.
Nhưng rất nhanh nàng ta đã khôi phục nụ cười dịu dàng:
“Tỷ tỷ đi đi, muội hầm canh hạt sen rồi, lát nữa sẽ mang qua cho tỷ.”
Ta gật đầu, xoay người đi về chính viện.
4
Trong tẩm phòng của mẫu thân chỉ thắp một ngọn đèn, ánh sáng vàng vọt khiến gương mặt bà càng thêm tiều tụy.
Ta đóng cửa lại, cho tất cả nha hoàn lui ra ngoài, rồi quỳ xuống trước mặt mẫu thân.
“Uẩn nhi?”
Mẫu thân giật mình.
“Con làm gì vậy?”
“Mẫu thân, nữ nhi có một chuyện muốn nói với người.”
Ta ngẩng đầu nhìn vào mắt bà.
“Chuyện này rất hoang đường, nhưng xin người nhất định phải tin con.”
Mẫu thân ngẩn ra trong thoáng chốc, rồi lập tức ngồi xổm xuống, nâng mặt ta lên:
“Con nói đi, mẫu thân nghe đây.”
Ta hít sâu một hơi, đem chuyện của kiếp trước kể lại từ đầu đến cuối.
Từ việc thay Tiêu Tiết đỡ kiếm, đến mất đi cơ hội làm mẫu thân.
Từ chuyện Tiêu Tiết quỳ xuống thề thốt, đến lúc ta bắt gặp tư tình giữa hắn và Thẩm Phù.
Từ việc hắn để thái y bỏ độc vào t.h.u.ố.c của ta, đến chuyện hắn dùng tính mạng của phụ thân và huynh trưởng uy h.i.ế.p ta.
Ta kể rất chậm, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.
Nhưng đến cuối cùng, tay mẫu thân đã run lên.
Nước mắt bà từng giọt từng giọt rơi xuống mặt ta, nóng bỏng.
“Uẩn nhi...”
Bà ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, khóc đến toàn thân run rẩy.
“Uẩn nhi của mẫu thân, sao con không nói sớm cho mẫu thân biết, con đã chịu nhiều khổ sở như vậy.”
“Mẫu thân, con không khổ nữa rồi.”
Ta vỗ nhẹ lên lưng bà, giống như lúc nhỏ bà từng dỗ dành ta như thế.
“Kiếp này, tất cả vẫn còn kịp.”
Mẫu thân khóc rất lâu mới dần bình tĩnh lại.
Bà buông ta ra, dùng khăn lau khô nước mắt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo sắc bén:
“Tiêu Tiết và Thẩm Phù, được lắm, rất tốt...”
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, sức lực lớn đến mức như muốn bóp nát xương ta.
“Uẩn nhi, con muốn làm gì thì cứ làm, phủ Anh Quốc Công mãi mãi là chỗ dựa của con.”
Ta nhìn vào mắt mẫu thân, những cảm xúc đau lòng và phẫn nộ đan xen như hai ngọn lửa đang thiêu đốt.
Ta gật đầu.
5
Trở về phòng, ta cho nha hoàn lui hết ra ngoài, một mình ngồi trước gương đồng, chậm rãi tháo cây trâm cài trên đầu xuống.
Gương đồng mờ ảo, phản chiếu một gương mặt trẻ tuổi.
Mày mắt vẫn là mày mắt năm xưa, chỉ là sắc môi so với dáng vẻ tro tàn lúc sắp c.h.ế.t ở kiếp trước đã tươi tắn hơn rất nhiều.
Ta đưa tay chạm vào gò má của mình trong gương, đầu ngón tay lạnh buốt, người trong gương cũng giơ tay lên.
Từng chuyện của kiếp trước, từng màn từng màn lướt qua trước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dáng vẻ Tiêu Tiết quỳ trước giường thề thốt, những dịu dàng thật giả khó phân trong đáy mắt hắn.
Thẩm Phù nép trong lòng hắn, để lộ vẻ e thẹn chưa từng dành cho ta.
Còn có từng bát t.h.u.ố.c kia, ta mang đầy hy vọng mà uống xuống.
Tưởng rằng là để dưỡng tốt thân thể vì hắn, nào ngờ mỗi ngụm đều là t.h.u.ố.c độc xuyên ruột.
Ta đặt cây trâm xuống, gương mặt trong gương cũng theo đó cụp mắt.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
“Tỷ tỷ, muội mang canh hạt sen tới cho tỷ đây.”
Là giọng của Thẩm Phù, mềm mại ngọt ngào, vô hại giống hệt con người nàng ta.
Khóe môi ta cong lên một tia cười nhạt.
Đến thật đúng lúc, đỡ cho ta phải đi tìm nàng ta.
6
“Tỷ tỷ, cung yến do hoàng hậu nương nương tổ chức có vui không?”
Đôi mắt nàng ta sáng lấp lánh, giọng điệu tràn đầy tò mò đơn thuần.
Lần bách hoa yến này, hoàng hậu triệu nữ nhi của các quan tam phẩm trở lên vào cung.
Bề ngoài là thưởng hoa, thực chất là chọn thái t.ử phi cho thái t.ử Tiêu Tiết.
Thẩm Phù là dưỡng nữ, trên danh nghĩa chỉ là thứ nữ của phủ Anh Quốc Công, đương nhiên không có tư cách tham gia.
Nếu ta vẫn là Thẩm Uẩn của kiếp trước, nhất định sẽ không nghĩ nhiều đến ý tứ ẩn sau câu hỏi này của nàng ta.
Nhưng giờ đây ta đã biết hết mọi chuyện.
Nàng ta nào phải hỏi cung yến có vui hay không, nàng ta muốn biết là hoàng hậu đã để mắt tới quý nữ nhà nào.
Ta lộ ra vẻ vẫn còn sợ hãi:
“Đừng nhắc nữa, có thích khách xông vào yến tiệc hành thích, ta suýt chút nữa không thể trở về rồi.”
Thẩm Phù vừa nghe vậy, vẻ điềm tĩnh trên mặt lập tức không giữ nổi nữa.
Nàng ta đột nhiên nắm lấy cánh tay ta, móng tay cắm sâu vào tay áo, giọng cũng biến điệu:
“Trong cung có quý nhân nào xảy ra chuyện không?”
“Phù nhi, muội làm gì mà dùng sức như vậy!”
Ta đau đến kêu lên một tiếng, dùng sức gỡ tay nàng ta ra, xoa chỗ bị nàng ta bóp đỏ, trong giọng mang theo vài phần trách móc.
“Đau c.h.ế.t mất.”
Nàng ta lúc này mới hoàn hồn, vội vàng xin lỗi:
“Là lỗi của muội, tỷ tỷ đừng giận, chỉ là vừa nghe trong cung gặp thích khách, muội thật sự quá kinh ngạc, có ai bị thương không?”
Ta xoa cánh tay, thờ ơ nói:
“Thích khách nhắm vào thái t.ử, hắn trúng một kiếm, bị thương có chút nặng, may mà y thuật của thái y cao minh, tính mạng không đáng ngại.”
Thẩm Phù nghe xong, thần sắc hoảng hốt trong thoáng chốc.
Trong sự hoảng hốt ấy giấu quá nhiều thứ, lo lắng, bối rối.
Nàng ta vội vàng kiếm cớ rời đi, hồn vía lên mây mà bước khỏi phòng.
Ta nhìn bóng lưng nàng ta rời đi, ánh mắt từng chút từng chút lạnh xuống.
7
Sáng sớm hôm sau, ta vừa tỉnh dậy, Xuân Ý canh ngoài cửa nghe thấy động tĩnh liền đẩy cửa bước vào.
Người xông vào còn nhanh hơn nàng ấy, là Thẩm Phù.
Giữa chân mày nàng ta đè nén vẻ sốt ruột, vừa vào cửa đã trừng mắt nhìn Xuân Ý, oán giận nói:
“Tỷ tỷ, nha hoàn của tỷ thật vô lễ, muội tới từ sớm rồi mà nàng ta còn ngăn không cho muội vào.”
Ta liếc nàng ta một cái:
“Mới sáng sớm đã tới tìm ta làm gì?”
Vừa nói vừa nhận lấy bàn chải răng Xuân Ý đưa tới, chấm thanh diêm rồi chậm rãi đ.á.n.h răng.
Thẩm Phù đợi một lúc, thấy ta không trách phạt Xuân Ý để hả giận cho nàng ta, đáy mắt hiện lên vài phần bất mãn.