Kiếm Tiền Nhờ Rút Thẻ Ở Thập Niên 90

Chương 28



“Nếu nhà mình có tủ đông thì có thể làm chè đậu xanh để bán, trời nắng nóng thế này chắc chắn sẽ bán rất chạy.”

Nhắc đến chè đậu xanh, Mạc Cấm lại nhớ đến một món khác ăn vào cũng rất mát lạnh, đó chính là sương sáo, gần giống với quy linh cao. 

Hồi nhỏ cô cũng hay ăn món này, chỉ cần ghé vào sạp hàng mua một đĩa thạch được cắt nhỏ, rắc thêm chút đường trắng là vừa ngọt vừa mát.

Chương 16: Tìm Trường Cho Hai Em

Vừa nghe kể về món thạch, hai đứa nhỏ đã lộ rõ vẻ thèm thuồng. Mạc Cấm mỉm cười xoa đầu các em: “Được rồi, để chị xem quanh đây có chỗ nào bán nguyên liệu không nhé.”

Chủ tiệm tạp hóa nhìn ba chị em rồi cười nói: “Lá sương sáo có bán đấy, ở cái chợ chỗ góc cua phía trước nhiều lắm, giá cũng rẻ lắm.”

Mạc Cấm vui vẻ đáp: “Dạ, cháu cảm ơn bác, lát nữa cháu qua xem thử.”

“Thạch sương sáo là món tốt đấy, mỗi tội sắp nhỏ nhà tôi chẳng đứa nào chịu ăn.”

Lúc này trong tiệm không có khách, ông chủ cũng rảnh rỗi nên bắt đầu buôn chuyện, từ chuyện ăn uống của con cái lân la sang chuyện điểm số, cuối cùng than thở: “Nếu thành tích cứ bết bát thế này, tôi cũng chẳng biết nó có lên nổi cấp hai không nữa.”

Mạc Cấm tiếp lời: “Con của bác chắc cũng cùng lứa tuổi với em gái của cháu nhỉ?”

Ông chủ nhìn em hai và em út, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Đây là em gái cô à? Tôi cứ tưởng là con của cô cơ đấy. Nhìn hai đứa em nhà cô ngoan hơn thằng ranh nhà tôi nhiều, bảo nó trông tiệm giúp một chút cũng không chịu, lại chẳng biết chạy đi chơi bời với đứa nào rồi.”

Ông càm ràm trách móc thêm vài câu rồi mới quay lại chuyện học hành: “Hai đứa nhỏ này chắc học giỏi lắm đúng không?”

Mạc Cấm cười gượng: “Không có đâu bác, trước đây nhà nghèo không có tiền đi học. Cháu mới lên huyện làm việc rồi dắt các em theo, trường ở quê thì xập xệ quá nên muốn tìm trường trên này cho các em, nhưng không có hộ khẩu thành phố, cũng chẳng có học bạ nên trường người ta không chịu nhận…”

Nghe Mạc Cấm nói vậy, chủ tiệm tạp hóa bỗng “A” lên một tiếng rồi vỗ đùi đ.á.n.h đét: “Cô phải nói sớm chứ! Tôi cũng từ quê lên đây, vất vả lắm mới tìm được ngôi trường này. Họ không đòi hộ khẩu đâu, có điều không khí học tập không bằng mấy trường chuyên lớp chọn, học phí cũng hơi đắt một chút.”

“Thật thế ạ? Bác giới thiệu giúp cháu với, để cháu qua đó hỏi xem sao.”

Chủ tiệm hạ thấp giọng: “Chỗ đó tôi có người quen, là chủ nhiệm cũ của con trai tôi. Để tôi hỏi cô ấy một tiếng cho chắc, chứ cô tự đi hỏi thăm thì khó lắm.”

Mạc Cấm mỉm cười: “Vậy phiền bác quá. Mà trường đó tên gì ạ?”

“Tôi giới thiệu giáo viên cho cô là được rồi, bộ không tin tưởng tôi à? Tự mình đi hỏi khó lắm đấy.”

“Sao lại thế được bác, cháu chỉ muốn biết trường nằm ở khu nào để còn tiện sắp xếp chỗ ăn ở thôi ạ.”

Mạc Cấm khéo léo nói thêm vài câu, cuối cùng chủ tiệm cũng chịu nói tên trường cho cô, đó là trường tiểu học Thất Tinh. Cô liên tục cảm ơn rồi mới dắt các em rời đi.

Đi được một quãng xa, cô mới hỏi thăm người đường xem trường Thất Tinh ở đâu. Theo như lời chỉ dẫn thì trường cũng nằm quanh khu này nhưng có vẻ hơi xa một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mạc Cấm đi mua lá sương sáo trước, sau đó mới dẫn hai đứa nhỏ đi tìm trường. Sau một hồi vòng vèo, cuối cùng họ cũng tìm thấy. Ngôi trường có kiến trúc khá nổi bật nhưng nhìn từ cổng vào thì trông có vẻ đã cũ kỹ và xuống cấp.

Cô đi tới phòng bảo vệ ở cổng, người bên trong đang ngủ gật, cửa thì mở toang. Mạc Cấm không gọi nữa mà dắt hai đứa nhỏ đi thẳng vào trong, men theo biển chỉ dẫn để đến tòa nhà hành chính.

Ngôi trường này quả thực rất nhỏ, chỉ có một dãy phòng học, một dãy nhà hành chính, sân thể d.ụ.c và thêm cái sân chơi là hết. 

Thế nhưng đối với em hai và em út, dãy nhà học này đã có thể gọi là “hàng cực phẩm”. Những tòa nhà đẹp đẽ và thiết bị sân chơi rộng rãi hơn hẳn trường tiểu học ở làng.

Mạc Cấm tìm thấy văn phòng tuyển sinh, may mắn là có người đang trực. Người bên trong ngẩng đầu thấy cô thì có chút thắc mắc: “Cô có việc gì không?”

“Dạ, em muốn hỏi thủ tục nhập học cho hai đứa nhỏ nhà em, không biết trường mình còn nhận học sinh không ạ?”

Đối phương quay đầu nhìn lịch rồi bảo: “Giờ vẫn còn sớm mà, tháng sau đến hỏi vẫn kịp.”

Mạc Cấm mỉm cười giải thích: “Các em của em hoàn cảnh hơi đặc biệt, từ nhỏ chưa được đi học chính quy. Một đứa mười bốn tuổi, một đứa mười ba tuổi, em không biết trường mình có tiếp nhận trường hợp này không ạ?”

“Trường hợp này đúng là hơi khó xử, nhưng vẫn có cách giải quyết.” Giáo viên tuyển sinh dừng lại một chút, đ.á.n.h giá Mạc Cấm một lượt: “Tôi e là cô sẽ khó lòng gánh vác nổi, vì học phí của các em sẽ cao hơn những học sinh khác đấy.”

Mạc Cấm vội vàng đáp: “Chỉ cần các em được đi học thì bao nhiêu em cũng cố gắng ạ.”

“Theo tôi được biết thì khoảng 500 đồng một đứa. Tất nhiên đó chỉ là mức tôi nắm được, còn cụ thể bao nhiêu thì phải đợi đến kỳ tuyển sinh xem tình hình thế nào, biết đâu lại rẻ hơn.” Vị giáo viên nói tiếp: “Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác đâu, chắc cô cũng đi hỏi nhiều trường rồi, những học sinh đặc biệt thế này chẳng mấy trường chịu nhận đâu.”

Nghe thấy con số 500 đồng, em hai lo lắng nhìn Mạc Cấm. Trong lòng cô bé rất khao khát được đi học, nhưng cô bé càng không muốn trở thành gánh nặng cho cô út và chị cả. Cô bé thấy mình đã mười bốn tuổi, đã là “người lớn nhỏ” rồi, thà đi tìm việc làm còn hơn là để nhà phải tốn đống tiền cho mình đi học.

Em hai kéo kéo tay Mạc Cấm, nhỏ giọng: “Chị ơi, cứ để em út đi học là được rồi, nó hiền lành lại chăm chỉ, chắc chắn sẽ học tốt.”

Mạc Cấm mỉm cười vỗ về tay cô bé, rồi quay lại hỏi giáo viên: “Vậy chúng em có thể đăng ký giữ chỗ trước không ạ?”

Giáo viên tuyển sinh cười bảo: “Cái này thì không được rồi. Tầm giữa tháng sau chúng tôi mới bắt đầu tuyển sinh, lúc đó cô cứ dắt các em qua đây là được.”

Mạc Cấm cảm ơn rối rít, cô để lại túi trái cây vừa mua trên bàn văn phòng rồi mới rời đi.

Trên đường về, em hai lại không kìm được mà lên tiếng: “Chị cả, chị cứ cho em út đi học đi, nó ham học lắm. Còn em thì không thích học hành gì đâu, đừng lãng phí tiền của nhà mình.”

Em út mở to đôi mắt nhìn chị ba rồi lại nhìn Mạc Cấm, mím môi nhưng không nói gì.

Mạc Cấm xoa đầu em hai rồi mắng yêu: “Em nói linh tinh gì thế? Chị đâu phải không có cách lo cho em đi học. Hơn nữa giáo viên chẳng phải đã nói đó mới là dự tính thôi sao, biết đâu sau này lại rẻ hơn.”

Em hai vẫn không yên tâm, định tiếp tục khuyên nhủ.