Mạc Cấm không cho cô bé cơ hội mở miệng: “Đời học sinh, dù học giỏi hay kém thì đó cũng là quãng thời gian rất quý giá, nếu không được trải qua thì sẽ tiếc nuối cả đời đấy. Huống hồ giờ cô út đi làm, chị hai đi làm, chị cũng kiếm được tiền, ba người chúng ta lẽ nào lại không nuôi nổi hai đứa đi học sao?”
Em hai há miệng nhưng chẳng thể phản bác được lời nào, chỉ đành lặp lại: “Nhưng em thấy em thật sự không cần đi học đâu.”
“Vậy thì em cứ coi như đi học để làm bạn với em út đi. Tính nó nhát gan, em thì bạo dạn, hai chị em đi học cùng nhau để em còn bảo vệ nó chứ?”
Em út cũng nhìn chị ba với ánh mắt đầy mong đợi. Cuối cùng em út cũng chịu thua, ấp úng đáp: “Dạ được rồi, em út đúng là hơi nhát thật, em sẽ đi cùng để bảo vệ nó.”
Mạc Cấm mỉm cười xoa đầu cô bé. Trẻ con lo lắng cũng là chuyện thường tình, em hai biết mình đã lớn tuổi, đầu óc cũng không thuộc dạng xuất chúng nên chắc chắn sẽ thấy áp lực.
“Được rồi, chạy cả ngày cũng mệt rồi, về nhà chị nấu thạch cho mà ăn.”
Về đến nhà, hai đứa nhỏ vô cùng hăng hái, cầm lá sương sáo đi rửa sạch sẽ rồi đứng chờ Mạc Cấm bắt tay vào nấu.
Việc nấu thạch thực ra không đòi hỏi kỹ thuật gì quá cao siêu. Mạc Cấm đợi nước sôi rồi thả lá vào, đợi nước sôi lại thêm vài phút để tinh chất trong lá tiết ra hết rồi mới vớt lá ra khay.
Cô đợi lá nguội bớt rồi vắt kiệt lấy nước cốt, sau đó lọc sạch và đổ vào phần nước đang đun. Lá sương sáo lúc này có thể bỏ đi được rồi.
Nồi nước đang đun trên bếp được pha thêm chút bột năng đã khuấy tan với nước lạnh. Lúc này phải nhớ khuấy đều tay, vừa đun vừa khuấy cho đến khi nước sôi bùng lên là có thể tắt bếp.
Em hai bưng đĩa lại gần, Mạc Cấm bảo cô bé đặt lên bàn: “Cái này nóng lắm đấy, em để lên bàn đi kẻo bỏng thì khổ.”
Em hai ngoan ngoãn nghe lời, Mạc Cấm đổ nước thạch vào đĩa. Cái đĩa hơi nhỏ nên vẫn còn dư một ít, em út nhanh trí bưng thêm một cái đĩa khác lại, thế là đổ đầy được hết chỗ nước thạch.
Làm xong xuôi thì trời cũng đã muộn.
Mạc Cấm bảo: “Giờ chưa ăn được đâu, phải đợi đến tối cô út về rồi cả nhà cùng ăn. Phải chờ cho thạch đông lại đã.”
Tôn Bạch San đi làm về thấy các cháu lúi húi trong bếp cũng tò mò chạy lại xem. Nhìn thấy đống lá sương sáo vừa bỏ đi, bà ngạc nhiên: “Cây này ở làng mình nhiều lắm, hóa ra cũng ăn được à?”
Lúc này thạch vẫn còn ấm và ở dạng lỏng, Tôn Bạch San cũng rất tò mò về hương vị của nó.
Hai đứa nhỏ chưa thấy món này bao giờ nên cứ chốc chốc lại chạy vào xem thạch đã đông chưa. Mạc Cấm định ra ngoài dạo một vòng, hỏi xem các em có muốn đi cùng không, nhưng hôm nay thạch đen còn có sức hút hơn cả việc đi chơi, đứa nào cũng bảo không đi, khiến Mạc Cấm dở khóc dở cười.
Mạc Cấm lại đi đón Tôn Bạch San. Khi đám đông từ xưởng ùa ra, Tôn Bạch San nhanh ch.óng nhận ra Mạc Cấm: “Sao cháu lại tới đây nữa? Đã bảo không cần đón cô mà.”
“Không sao ạ, buổi tối con cũng muốn đi dạo một chút, tiện đường đón cô luôn. Cháu đang đi khảo sát xem chỗ nào có thể bán hàng buổi tối, nhưng hơi xa nên cháu tính đợi khi nào lấy được xe đẩy rồi mới bắt đầu.”
Mạc Cấm lại kể chuyện chiều nay đưa hai đứa nhỏ đến trường. Tôn Bạch San nghe mức học phí mà đứng hình: “Đắt thế cơ à? Trường ở làng mình hình như chỉ có 50 đồng thôi mà.”
“Trường ở làng điều kiện sơ sài lắm cô ạ, bàn ghế chẳng phải đều tự mình chuẩn bị sao? Thầy cô cũng chỉ có một hai người, học sinh từ lớp ba trở xuống ngồi một bên, lớp bốn ngồi một bên, dạy xong lớp ba là quay sang dạy lớp bốn luôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôn Bạch San ngẩn ra: “Chẳng lẽ chỗ nào cũng không giống vậy sao?”
“Tất nhiên là không rồi ạ.”
Hơn nữa hiện tại học phí đắt cũng là vì chưa có chính sách giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm, trong trí nhớ của Mạc Cấm, giáo d.ụ.c bắt buộc phải đến năm 2004 mới chính thức triển khai.
Nhưng việc học hành không thể trì hoãn được, giáo d.ụ.c nếu chỉ dựa vào phụ huynh thì rất khó hoàn thành. Mà thời nay, ngay cả bằng cao đẳng thôi cũng đã rất oai rồi, sau này cuộc sống chắc chắn sẽ khấm khá hơn.
Tôn Bạch San im lặng một hồi rồi mới lên tiếng: “Tuy cô không được đi học, nhưng cô biết chuyện học hành quan trọng lắm. Cháu bảo hai đứa đừng lo, cô cũng sẽ phụ thêm tiền học phí cho chúng nó.”
Mạc Cấm mỉm cười: “Chuyện đó để sau hãy tính ạ, chắc hai đứa nhỏ đang ngóng mình ở nhà lắm đấy, mình mau về ăn thạch thôi cô.”
Hai người về đến nhà, quả nhiên thấy hai đứa nhỏ đang đứng đợi trong bếp. Em út chỉ vào khay thạch, reo lên: “Kỳ diệu thật đấy, nó đông lại rồi này!”
Mạc Cấm dùng d.a.o cắt thạch thành từng khối nhỏ, rắc thêm đường trắng rồi bảo hai đứa lấy bát ra.
Đường vẫn chưa tan hết, Mạc Cấm lại bảo các em chờ thêm chút nữa. Em hai vốn tính nóng nảy, đợi một lúc lâu không thấy đường tan liền đòi ăn ngay.
“Đợi một chút nào, đồ ngon thì không được vội đâu.”
Chương 17: Những Vị Khách Đến Chơi Nhà
Em hai đành phải nén lòng chờ đợi.
Cuối cùng, Mạc Cấm cũng múc cho mỗi người một bát thạch. Những hạt đường trắng đã tan thành nước, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào. Em hai và em út cùng lúc xúc từng thìa đưa lên miệng.
Quả nhiên hương vị đúng như trong tưởng tượng, miếng thạch mát lạnh ngọt ngào, dai dai giòn giòn, thoang thoảng hương cỏ xanh thanh mát, ăn một miếng lại muốn ăn thêm miếng thứ hai.
Thực ra Mạc Cấm không thích món này lắm, nhưng vì người nhà đều mê nên thường mua cả đĩa lớn, đây cũng được coi là món ăn vặt gắn liền với tuổi thơ của cô.
Thạch sương sáo trong trà sữa cũng chính là thứ này.
Sau khi cả nhà cùng nhau ăn thạch vui vẻ, mọi người đi vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau, Mạc Cấm thức dậy sớm hơn thường lệ, cô dự định làm nhiều bánh hơn hôm qua để mang đi bán.
Hôm nay cô không có việc gì gấp, tầm ba bốn giờ chiều là có thể dọn hàng. Buổi trưa cô phải đi mua thức ăn sớm vì buổi tối Tiểu Lưu sẽ sang chơi, nếu chỉ chuẩn bị bữa cơm gia đình đơn giản thì quá thất lễ,
Sáng nay cô ra khỏi nhà sớm hơn mọi khi. Thấy em hai và em út vẫn còn đang ngủ say, vì trời vẫn còn sớm nên cô không muốn làm phiền hai em.
Mạc Cấm rón rén mở cửa, một mình bê đồ đạc ra ngoài. Đồ quá nhiều nên một mình cô xoay xở không xuể, đang lúc chật vật thì thấy em út mắt nhắm mắt mở nhìn mình: “Chị ơi, để em giúp chị một tay.”
Em út nhận lấy khay bánh lớn. Cô bé vốn không phải kiểu người sôi nổi, chỉ lẳng lặng ngoan ngoãn đi theo phía sau.