Kiếm Tiền Nhờ Rút Thẻ Ở Thập Niên 90

Chương 30



Hai người bưng đồ đi chưa được bao xa thì em haicũng chạy đuổi theo, vẻ mặt không mấy vui vẻ: “Sao chị ra ngoài mà không gọi em? Cả em nữa, dậy rồi cũng không thèm gọi chị một tiếng.”

Em út nhìn chị: “Thấy chị còn đang ngủ, thường thì em dậy chị cũng dậy theo mà, lần này chị không dậy nên em không gọi.”

Mạc Cấm cười bảo: “Hai đứa nhóc này, đang tuổi ăn tuổi lớn nên chị muốn để hai đứa ngủ thêm chút nữa. Đã dậy rồi thì vào phụ chị làm việc thôi.”

Khi ba chị em đến chợ, không khí ở đây đã bắt đầu náo nhiệt. Mạc Cấm vẫn đi đến vị trí quen thuộc. Hai đứa trẻ hôm qua vừa thấy cô đến, chưa đợi cô kịp lên tiếng đã nhanh chân chạy biến mất. 

Mạc Cấm cũng không ngờ hai đứa trẻ này lại giúp mình giữ chỗ, vậy là mỗi đứa một viên thịt miễn phí coi như huề nhau.

Một người từ nơi khác đến địa bàn này như cô, nếu tự mình đi tranh chỗ thì chắc chắn sẽ phải tranh cãi với người dân địa phương, nhưng nhờ có hai đứa nhỏ giúp đỡ, cô không cần phải trực tiếp đối đầu với những người bán hàng xung quanh. 

Kinh doanh ở đây được ba ngày, cô xem như cũng thuận lợi chiếm được một góc nhỏ cho mình.

*

Chi Chi bị người nhà thúc giục cuống cuồng, không nhịn được mà lẩm bẩm oán trách vài câu: “Đến muộn chút thì có sao đâu, đến cả bữa sáng cũng không cho con ăn.”

Người nhà mắng lại: “Con dậy sớm một chút thì đã có thời gian ăn sáng rồi? Lúc nào cũng đi muộn, ông chủ mà không hài lòng là sớm muộn gì con cũng bị đuổi việc cho xem!”

Chi Chi không muốn nghe người thân càm ràm thêm nữa, xỏ vội đôi giày rồi đi luôn. 

Nơi làm việc của cô ấy không gần lắm, nhưng vì có thể đi tắt qua lối chợ nên sẽ nhanh hơn một chút. Cô ấy chọn đi bộ vì đoạn đường qua chợ rất đông đúc, đạp xe chắc chắn sẽ bị tắc nghẽn ở đó.

Đi được một đoạn, bụng Chi Chi bắt đầu réo liên hồi. Đúng lúc đó, một mùi thơm sực nức bay đến, có người đang ăn món gì đó trông giống như các viên tròn, chắc là đồ chiên rán, nhìn vô cùng hấp dẫn. 

Chi Chi nhìn quanh một lượt, cuối cùng chốt lại ở một quầy hàng đang có rất đông người vây quanh. Cô vội vàng chen vào giữa đám đông, thấy một khay lớn đầy những viên bánh gạo nếp, cô ấylớn tiếng hỏi: “Cái này bán thế nào ạ?”

“Sáu hào một phần mười viên ạ.” Một giọng nói trong trẻo trả lời cô ấy. Chi Chi nhìn lại, hóa ra là một đứa trẻ, cô ấy mỉm cười nói: “Lấy cho chị một phần.”

Mạc Cấm nghe thấy thì nhanh tay cho bánh vào túi giấy rồi đưa qua. Chi Chi chạm vào túi bánh, thấy vẫn còn ấm nóng, cô ấy trả tiền rồi vội vàng rời đi.

Thơm quá đi mất! Nếu không phải vì đang vội đi làm, chắc chắn Chi Chi đã đứng ăn ngay tại chỗ rồi. Cô ấy vội vã chạy đến xưởng, mãi đến khi vào xưởng quẹt thẻ xong mới thong thả lại được. Cô mở túi giấy ra, bánh vẫn còn hơi nóng, dùng tay bốc một viên, cảm giác vừa giòn rụm vừa hơi mềm dẻo. Cắn một miếng, quả nhiên lớp vỏ được chiên rất giòn, bên trong mềm dẻo nhưng vẫn có độ dai, cảm giác rất khác biệt, khiến cô không kìm được mà ăn hết luôn một viên.

Mấy người đồng nghiệp thấy vậy thì tò mò nhìn sang: “Cậu đang ăn món gì mà trông ngon thế?”

Đây là người đồng nghiệp khá thân với Chi Chi, vì cả hai sàn sàn tuổi nhau nên có nhiều chuyện để nói hơn những người khác. Chi Chi rất hào phóng chia sẻ bánh cho bạn: “Món này ngon lắm này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô bạn đồng nghiệp cảm ơn rồi c.ắ.n một miếng, ánh mắt bỗng sáng lên đầy ngạc nhiên: “Ngon thật đấy! Cậu mua ở đâu vậy, để lúc nào tớ cũng đi mua một ít.”

“Ngay trong chợ ấy, một cô gái dẫn theo hai đứa nhỏ bày cái sạp nhỏ thôi, nhưng chỗ đó đông người vây quanh lắm.”

Đồng nghiệp của Chi Chi gật đầu, định bụng khi nào rảnh sẽ đi mua một ít, chắc chắn chúng sẽ thích mê món này.

Mạc Cấm cũng không ngờ hôm nay việc buôn bán lại thuận lợi đến thế, mới sáng sớm mà đã bán được hơn một nửa. Nhân lúc vắng khách, cô để em hai và em út trông sạp, còn nhờ thêm chủ quán bên cạnh để mắt giúp một chút để cô đi mua thức ăn.

Chủ quán bên cạnh nhiệt tình đồng ý ngay. Bà thầm nghĩ sau này cứ thấy Mạc Cấm bày hàng ở đâu là bà sẽ bám theo đó, vì sạp của cô khách khứa tấp nập, bà cũng được hưởng sái chút hơi người.

Em hai bảo em út ngồi trên chiếc ghế xếp nhỏ, còn cô bé thì đứng bên cạnh quan sát. Lúc này khách thưa dần nhưng vẫn có người mua, qua hai lần trải nghiệm, cả hai đã rất thành thục. Em út tính toán nhanh nên việc trả tiền lẻ không gặp chút khó khăn nào, hai chị em phối hợp vô cùng ăn ý.

Thế nhưng người vừa đông lên một chút là rắc rối ập đến. Hai người già dẫn theo trẻ con cùng tới, lũ trẻ thì la hét, người lớn thì thúc giục, khiến hai chị em lúng túng tay chân. 

Em hai vốn không phải người kiên nhẫn, nếu không phải vì hai bà lão này mua nhiều thì cô bé đã nổi cáu rồi.

Cô bé đóng gói bánh xong đưa cho một bà lão đứng trước, nhưng bà lão mặc áo xanh nhạt đứng cạnh liền lên tiếng cằn nhằn: “Rõ ràng là tôi đến trước, sao không đưa cho tôi trước?”

Câu nói này khiến em hai bối rối, vì cả hai đều mua số lượng như nhau. Cô bé định đưa bánh cho bà lão áo xanh thì bà lão mặc áo khoác hoa lại không hài lòng: “Chẳng phải ban đầu là đưa cho tôi sao? Sao bà ta mới nói một câu cô đã đưa cho bà ta rồi?”

Hai bà lão lườm nguýt nhau một cái rồi quay mặt đi, miệng lẩm bẩm: “Đúng là đen đủi!”

Em út nhìn chị ba với ánh mắt dò hỏi: “Giờ làm sao hả chị?”

Em hai bực mình đáp: “Bà ấy đưa tiền rồi, đưa cho bà ấy trước đi.” Thế là cô bé đưa bánh cho bà lão mặc áo khoác hoa. 

Bà lão nhận lấy túi bánh rồi mỉm cười với em hai như một lời khen ngợi.

Bà lão mặc áo xanh nhạt thấy vậy thì đùng đùng nổi giận: “Không mua bán gì nữa hết!”

Bà định dắt cháu bỏ đi, nhưng đứa nhỏ đang thèm thuồng nên mếu máo: “Nội ơi, con muốn ăn mà!”

Nhìn bà lão kia nghênh ngang rời đi, bà lão mặc áo xanh trong lòng đầy lửa giận, lấy tay chọc mạnh vào đầu cháu mình, mắng nhiếc: “Cái thằng này sao phiền phức thế hả? Nếu không phải tại mày đòi sang đây thì tao có phải chạm mặt mụ già thối tha kia không? Không ăn uống gì hết!” Vừa mắng bà vừa đẩy đứa trẻ đi thẳng.

Em út bùi ngùi nhìn theo, khẽ nói với chị ba: “Trông đáng sợ quá chị nhỉ.”

Em hai nắm lấy tay em: “Không sao đâu, chị em mình sẽ không bao giờ như thế.”

Sự nhút nhát của em út một phần cũng do ảnh hưởng từ Tôn Quang Huy. Khi em hai chào đời, Tôn Quang Huy chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ nghĩ là con gái nên chẳng cần quan tâm. Vì vậy, từ lúc mới sinh, em hai đã do em lớn và Mạc Cấm chăm sóc, cô bé hoàn toàn không có chút tình cảm nào với cha mẹ. Mới mấy tuổi đầu, cô bé cũng đã phải theo các chị làm việc quần quật từ sáng đến tối.