Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 9: Xé bảng vàng



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Người ở dưới mái hiên phải cúi đầu, đầu hôm ba người dọn dẹp sân trong, nửa đêm về sáng thì ngủ ngon lành, tới sáng sớm lại nai lưng ra dời gạch.



Đêm qua Vân Nhàn ngủ mơ màng, luôn cảm thấy cánh tay trái hơi đau chực có thứ gì đó đang chui vào bên trong, sáng sớm dậy nhìn lại không có dấu vết chi. Tuy nhiên, chuyện này nhanh chóng bị nàng gác lại sau đầu vì nàng phát hiện đầu mình còn đau hơn.



Quả nhiên, lánh đời không phải là kế sách lâu dài! Chưa nói đến việc liệu người ta có thể bám theo hay chăng, ngay cả giá cả đã không theo kịp nổi! Ví dụ, 500 lượng đủ sức mua một căn nhà nhỏ tại Đông Giới, còn ở Chúng Thành, 500 lượng chia ra cùng lắm chỉ đủ chi tiêu trong 10 ngày – mà đó là với điều kiện toàn cầm đi mua Tịch Cốc Đan và cỏ Cầm Máu.



Lũ thương nhân này nhắm trúng mặt hàng thiết yếu, cứ vậy thừa thắng xông lên một mạch, bắt đầu tăng giá điên cuồng. Mỗi khi đến lúc này, cư dân Chúng Thành lại đoàn kết chưa từng có.



Tất nhiên, ba người họ cũng có thể ăn vỏ cây du ba bữa một ngày để trải nghiệm phong cách Ma Giáo thuần túy.



Trước khi đi ra ngoài, Vân Nhàn vẫn còn lẩm bẩm than thở: “Ta cảm thấy chúng ta nên đi tìm đại sư huynh trước thì hơn.”



“Tìm đại sư huynh làm gì?” Kiều Linh San ở bên nàng mấy ngày này vậy mà cũng có thể nhận ra mưu đồ ẩn sau vẻ mặt chính trực này, “Túc sư huynh là người rất lạnh lùng... Không phải, là người rất điềm đạm, đừng đi làm phiền huynh ấy!”



Vân Nhàn: “Ta chỉ muốn chuyển lời của Tưởng Trưởng lão thôi, không có ý gì khác.”



Kiều Linh San: “Sau đó tiện thể xin hai đồng tiền tiêu xài chứ gì?”



“... Nghĩ nhiều quá, ta đường đường là Thiếu Tông chủ Kiếm Các, sao làm ra được chuyện như vậy.” Không đổi sắc mặt, Vân Nhàn nhét bội kiếm vào trong áo bào, che kín kẽ, “Đi thôi! Chim dậy sớm có sâu ăn, biết đâu còn nhặt nhạnh được chỗ tốt.”



Phong Diệp đang ôm đàn ngủ ngon lành, cả hai đều không đi gọi gã. Hiển nhiên không phải vì có tình cảm thắm thiết gì, chủ yếu là gã thực sự không có tác dụng gì với mỗi hai ba người thế này – thời gian để rút đàn ra đã đủ cho gã bị đánh bầm dập.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đệ tử các tông môn khác đang lần lượt đổ về thành thị này, vừa mang theo cơ hội buôn bán vừa dắt dây đến không ít phiền phức. Một số người không muốn lộ mặt sẽ đăng nhiệm vụ tại Huyền Bảo Các, bao gồm nhưng không giới hạn ở cướp bóc cướp của, bảo vệ bảo tiêu, treo thưởng đầu người này nọ. Chỉ cần có năng lực, ai cũng có thể đi đăng ký.



Vân Nhàn và Kiều Linh San hòa mình vào dòng người đủ màu sắc trên đường phố, lại mặc áo bào sắc xanh trắng đầy bụi bẩn. Vỏ kiếm – thứ duy nhất có thể phân biệt được thân phận – cũng đã được giấu đi, trông họ chẳng khác gì hai thường dân bình thường đi ngang qua phố.



Mỗi tội ngay sau đó họ phát hiện chuyện này không ổn vì quá bình thường trái lại sẽ lộ ra vẻ cực kỳ bất thường. Cho nên họ đành nhịn đau bỏ ra 2 lượng mua ba cái mặt nạ đặc trưng của Ma Giáo phiên bản trâu yêu ở ven đường, tiện thể mua cho Phong Diệp một cái, cuối cùng cũng thành công “ẩn mình trong thành thị”.



Sau rốt, hai người đứng dưới bức tường cao của Huyền Bảo Các, ngẩng đầu nhìn lên bảng giấy vàng chật kín bên trên.



Một ít lính đánh thuê liếm máu trên lưỡi đao vừa rời đi, trong Huyền Bảo Các hãy còn lưu lại một mùi máu tươi cực kỳ nhẹ, toàn bộ không gian ngâm trong mùi han gỉ, người ra kẻ vào là thế mà yên tĩnh đến lạ.



Treo thưởng được chia thành ba khu vực, phân chia rõ mười mươi, cấp bậc lần lượt là Nhân, Địa, Thiên. Kiều Linh San vừa định bắt đầu từ cấp Nhân đã thấy Vân Nhàn cất bước đi tới nơi gần nhất, miệng còn rất lễ phép kêu: “Nhường một tí, xin nhường một tí.”



Trên thực tế cả hai đều có hình thể tương đối cao, ngặt nỗi dưới đôi cánh đen che khuất bầu trời của đại ca đầu trọc đằng trước, họ vẫn trông thật nhỏ bé.



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Gã đầu trọc mặt lạnh nhưng tâm không xấu, nhìn thấy Vân Nhàn và Kiều Linh San vất vả cúi người bên cạnh cánh của hắn thì nhìn cả hai bằng ánh mắt thương cảm của Ma tộc dành cho con người yếu đuối, và bảo: “Bé gái nhìn không thấy à? Để ta đưa hai đứa lên?”



Một lúc sau, hai người ngồi trên đầu cánh, nhìn tấm bảng toả ra ánh vàng ở trên cùng.



“Phần thưởng 100,000 lượng.”



“Trước đại chiến giết Liễu Thế – người dẫn đội của Đao Tông – xách đầu người đến đổi (bên người có một trưởng lão Hợp Thể)”



Góc dưới bên phải bảng giấy vàng có một dấu ấn linh khí thuộc về Huyền Bảo Các, đại diện cho việc đã xác minh tính xác thực và số tiền 100 ngàn lượng đã được giao cho họ.



Kiều Linh San trợn mắt thì thầm: “Có người muốn giết y?”



“Không thể giết người này.” Vân Nhàn cũng khẽ đáp, “Ngoài tên Trưởng lão âm thầm bảo hộ, người giám sát bên Bắc cũng là người của Đao Tông, ở tầng Phân Thần, ông ta là ông nội của Liễu Thế.”



Kiều Linh San: “... Sao tỷ không nghĩ đến việc có muốn trừ khử Trưởng lão thì tỷ cũng không đánh lại nổi.” Hôm đó thoáng nhìn, nàng ấy thấy Liễu Thế sắp sửa đột phá Kim Đan bước vào Nguyên Anh rồi, sau lưng còn có rất nhiều đệ tử Kim Đan đi theo.



Vân Nhàn ung dung tự nhiên: “Xuỵt.”



Họ dời mắt xuống dưới.



“Phần thưởng 70,000 lượng”



“Đồ ta muốn đổi lấy là áo cà sa và pháp trượng của Đại sư Minh Quang. Ông ấy không muốn cho nên chỉ đành đưa ra hạ sách này. Nhân dịp đại chiến, Đại sư Minh Quang sẽ tới đây cùng với con em Phật Hương. (Đừng làm tổn thương tới Đại sư)”



Kiều Linh San: “Lột trực tiếp y phục luôn? Đại sư Minh Quang là đại tiền bối Phật tu, sao chịu nhục nhã...”



“Thật ra chắc ý của hắn là bảo chúng ta đi trộm.” Vân Nhàn suy ngẫm, “Có lẽ khi Đại sư tắm rửa sẽ không mang theo pháp trượng vào cùng?”



Kiều Linh San hãi hùng: “Chuyện xấu như vậy thì sao được… Giả mà bị phát hiện, tỷ trốn thoát kiểu gì?”



Vân Nhàn khoanh hai tay trước ngực: “Thì ta nói là tự dưng mình muốn xem hòa thượng tắm rửa thôi.”



Kiều Linh San cả giận: “Thà rằng tỷ đừng nói!”



Việc này cũng không khả thi. Nay Phật Thôn không đến chỗ này còn quen sống kín tiếng, hoàn toàn không biết họ ở đâu. Hơn nữa trong số rất nhiều môn phái, Phật tu nổi tiếng là tinh thông cả công lẫn thủ, cả trong lẫn ngoài, lại đoàn kết khôn cùng, hầu như không hành động đơn lẻ. Hai người bọn nàng đi chưa đủ cho mấy người kia nện mấy búa.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vì vậy họ tiếp tục nhìn xuống.



“Phần thưởng 50,000 lượng”



“Trong vòng ba ngày, bà đây muốn mạng chó của Trọng Trường Nghiêu!!”



Vân Nhàn: “...”



Kiều Linh San: “...”



Cuối cùng, mạch não trái ngược của hai người cũng đồng nhất một cách đáng kinh ngạc vào lúc này.



Tại sao lại có tên Trọng Trường Nghiêu ở đây??



So với Kiều Linh San, Vân Nhàn suy nghĩ nhiều hơn đôi phần. Nguyên bản Trọng Trường Nghiêu đại diện cho Đông Giới tham gia đại chiến, bấy giờ hắn lại lỡ mất cơ hội vì sự chen ngang của nàng. Tuy nhiên Vân Nhàn chưa bao giờ nghĩ rằng như vậy là không có sơ hở nào, và lờ mờ cảm thấy Trọng Trường Nghiêu vẫn sẽ đến đây. Hiện tại hắn chưa “rực rỡ hào quang”, cũng chưa gặp gỡ người con gái định mệnh Tức Mặc Xu, những người trong Chúng Thành không thể nào biết được tên của hắn. Việc xuất hiện của tấm bảng treo thưởng này cho thấy ít nhất tại đây có một người biết Trọng Trường Nghiêu có thể đến.



Mặc dù tự xưng là “bà đây”, hiềm một nỗi sao Vân Nhàn dám giả định giới tính của người ta? Không phải là không có khả năng dùng thủ thuật che mắt gây nhầm lẫn.



Đó sẽ là ai?



Tạm gác lại cái này trước, nhìn xuống tiếp nữa, toàn là những nhiệm vụ kiểu “làm thịt Trương Tam”, “cướp Lý Tứ”, “hộ tống tên dê xồm”. Thậm chí Vân Nhàn còn thấy xấu hổ thay khi phát hiện ra trong đó có cả một tấm cáo thị “theo thưởng thật nhiều kim lượng cho đầu Các chủ Huyền Bảo Các”.



Cũng không biết Các chủ bí ẩn này quá vô tư hay quá tự tin.



(P4)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hai người xem xong cấp Thiên, cảm ơn gã đầu trọc rồi lại chạy đi xem cấp Nhân. Cấp Nhân càng chẳng có gì đáng xem, nhiệm vụ có thù lao cao nhất là giúp Triệu Ngũ kế vách tìm chú cún cưng của nàng ấy, tổng cộng 50 lượng, vừa đủ mua được một phần mười cây cỏ Cầm Máu.



Một xu cũng đủ hạ gục anh hùng đấy.



Vân Nhàn im lặng hồi lâu, Kiều Linh San chưa quen với vẻ yên tĩnh của nàng, đang cố vắt óc nghĩ cách an ủi đôi câu thì lại thấy nàng xoa cằm thốt lên: “Ta phát hiện hình như ta không biết sư huynh trông như thế nào…”



Kiều Linh San: “Đừng nhớ thương đại sư huynh của tỷ nữa!!”



Nàng ấy nhất thời không kiềm chế được, âm lượng đột ngột tăng cao. Mọi người ngạc nhiên nhìn sang, tiểu cô nương lập tức đỏ từ cổ đến mang tai. Cô nàng miệng hùm gan sứa cúi thấp đầu mà rằng: “Thì, xem như gặp được, tỷ cũng không được phép hỏi tiền huynh ấy!”



Cố nhiên bản thân họ đại diện Kiếm Các ra trận trong khi danh tiếng của Túc Trì đã vang xa, nàng ấy càng không muốn mất mặt. Trái lại cái tên Vân Nhàn này trông như không có khái niệm mất mặt, sao lại coi sư huynh như tiệm rút vàng vậy?



Vân Nhàn còn chưa kịp thốt vài câu “biết rồi, biết rồi”, bỗng dưng trước cửa Huyền Bảo Các gieo lên tiếng va chạm binh khí, lảnh lói âm vang, ngay sau đó cánh cửa vốn chỉ mở một bên bị cưỡng ép đá văn, tia sáng chói mắt ùa vào trong nháy mắt.



Đứng ngược chiều ánh sáng là một gã trai hung hãn, thanh loan đao sau lưng dính máu, hãy còn lập lòe dữ tợn.



Liễu Thế, Đao Tông.



Trong thoại bản, chính y là người bày ra cạm bẫy và diệt sạch người Đông Giới; đồng thời cũng chính là “kẻ kiêu hùng” chủ động mang quân xuôi Nam sau Đại Chiến Tứ Phương, đốt cháy một tòa thành trì chỗ giao hai giới Bắc-Đông. Quả nhiên không khác gì lời đồn, tàn nhẫn, nhâng nháo chẳng ai sánh bằng.



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lần nào bẫy của y cũng có tác dụng mà lại chẳng cần nhiều mưu lược. Hầu hết các đệ tử đến tham gia đại chiến đều là những tên lính mới, chưa từng lăn lộn trên giang hồ để rèn luyện cho mình một ý chí sắt đá. Thành thử y chỉ cần bắt đệ tử cùng tông làm mồi nhử là đủ. Ví như khi Kiều Linh San trọng thương, y không bắt được Trọng Trường Nghiêu bèn bóp nát kim đan của đệ tử Đao Tông có tu vi thấp nhất tới mức thoi thóp, ném người ta xuống ven đường, tự nhiên sẽ có kẻ ngu đến lụm người.



Lúc y phế bỏ linh căn của Kiều Linh San luôn thể, y nào chớp mắt dẫu là một mảy.



Có một ông lão khoác áo bào đen đứng bên cạnh Liễu Thế, không thấy rõ mặt, song từ hơi quanh quất có thể nhận ra đây chính là người trưởng lão tầng Hợp Thể.



Bên trong Huyền Bảo Các bỗng chốc im ắng đến kỳ lạ, đến mức còn nghe được tiếng kim rơi.



“Chư vị.” Dường như Liễu Thế rất hưởng thụ bầu không khí trì trệ này, y ngoác miệng cười, bảo, “Nhường đường cho Liễu mỗ, không phiền chứ?”



Rõ rành khoảng cách giữa mọi người đủ để y nghiêng người đi qua, khốn nỗi y lại nhất quyết muốn tất cả mọi người tránh đường như chào đón y nồng nhiệt. Có người cau mày, vừa định cử động, thì uy thế của người áo bào đen lập tức ập đến ép đầu gối hắn lập tức chì xuống, quỳ “phụp” xuống đất, mồ hôi lạnh túa khắp toàn thân, thậm chí khóe miệng còn ứa ra máu tươi.



Cường giả tầng Hợp Thể quá khủng khiếp!



Trong tiếng thở hổn hển, mọi người im lặng di chuyển sang một bên, thậm chí có vài người lặng lẽ quay lưng bỏ đi.



Đôi mắt lạnh lùng của Liễu Thế quét qua đám đông im lặng, cuối cùng y cũng hài lòng, dẫn theo một nhóm người đi về phía bảng Thiên.



Có lẽ y đến vì nhận được tin tức gì đó, mục tiêu rõ ràng, mũi chân vừa giậm đã dễ dàng nhảy lên cao, nhìn vào ngay tấm bảng treo thưởng cao nhất có viết tên y.



Nét chữ ôn hòa nhưng nét bút lại ẩn chứa sự sắc bén.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Hừ... Ngươi đủ cố chấp đấy, Tiết Linh Tú.” Liễu Thế giận quá hóa cười, “Ngươi tưởng ta không nhận ra nét chữ của ngươi sao? Một trăm ngàn lượng muốn mua đầu Liễu Thế ta, quả là quá xem thường ta rồi!”



Người áo đen thì thầm bên tai y: “Thiếu Tông chủ, nên về thôi.”



“Trở về làm cái gì? Ở đây thanh tịnh biết bao.” Liễu Thế không gỡ tờ treo thưởng, thay vào đó nhìn chăm chú vào những người có mặt một cách khó hiểu, lại cười một tiếng, y cất lên cái giọng ồ ề khàn khàn, “Hay nói đúng hơn là quá xem trọng người khác rồi?”



“Tờ treo thưởng này đã dán mấy ngày mà vẫn không có ai gan xé xuống?”



“Là không dám, hay là không có năng lực, chỉ cần tìm đại cái cớ là được.” Liễu Thế thật sự chống thanh đao xuống đất, cười mà rằng, “Muốn tới giết ta thì mau mà tới, Liễu Thế tiếp tới cùng.”



Tin tức ở Chúng Thành lan truyền cực nhanh, người tài dị sĩ không lộ diện nhiều như cá diếc sang sông, vậy mà y vẫn tự phụ và ngạo mạn đến dường này, gần như công khai tuyên chiến với tất cả mọi người!



Lòng tham vọng bành trướng của y được thỏa mãn phần nào, thế là y rút đao xoay người chuẩn bị quay về. Ngay đúng lúc này, sau lưng y đột nhiên gieo lên tiếng xé bảng báo rõ ràng và chậm rãi…



Vẻ mặt Liễu Thế đông cứng, cảm giác tức giận vì bị phản nghịch bắt đầu dâng trào từng chút một, xông thẳng lên đầu.



Thú vị, thật thú vị. Có người thực sự muốn tìm chết?



Y từ từ quay đầu lại, thiếu nữ đeo mặt nạ trâu phía sau đang thản nhiên cầm bảng giấy vàng vừa xé xuống, nhìn thẳng vào y bằng đôi mắt đen tuyền trong veo.



Nữ?



Đúng lúc.



Nụ cười tàn nhẫn của Liễu Thế càng sâu hơn, y đi thẳng đến trước mặt người đó, cười lạnh lùng: “Nếu ngươi đã có can đảm xé bảng, vậy sao ta có thể không giúp ngươi …”



Y giãi bày được một nửa thì thoáng nhìn nội dung trên bảng vàng.



“Phần thưởng 500 lượng”



“Cứu mạng! Năm con quỷ hấp tinh luân phiên hút dương khí của ta vào ban đêm! Chỉ trong ba ngày đã biến thành xác khô, cầu xin người tốt bụng chia sẻ…”



Mặt nạ đầu trâu: “Ế? Thật hả?”



Liễu Thế: “?”