Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 103: Nghịch Sen lòng thanh tịnh (17)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Đám người tí hon lăn lông lốc, cuối cùng lôi được người tí hon vàng ra ngoài.



Nhà giam vốn có phần âm u giờ đây lại sáng sủa đến lạ, chẳng hay từ lúc nào Tức Mặc Xu đã ngồi xổm bên ngoài, đang cầm Thái Bình chọc chọc vào mặt thân thể Vân Nhàn, dường như đang khó hiểu vì đâu người này không có phản ứng. Vân Nhàn kêu lên: “Thánh nữ, ta ở đây!”



Tức Mặc Xu xoay đầu lại, nhìn thấy một đống người tí hon thần thức đủ màu sắc, ngạc nhiên thốt lên: “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”



“Nói ra thì dài dòng lắm. Tóm lại là...” Vân Nhàn vừa định nói đã thấy nhãn cầu của Kỳ Chấp Nghiệp đang nằm trên mặt đất khẽ động đậy.



Nàng cúi đầu, người tí hon vàng vẫn đang hôn mê.



Cam đoan “Kỳ Chấp Nghiệp” nằm trên mặt đất kia không phải là bản thân gã.



“...” Vân Nhàn hấp tấp kéo người tí hon vàng về lại căn phòng nhỏ của mình, nói: “Không đúng! Truyền công, luyện hóa, chiếm thân thể, rồi lại vá kết giới, việc nào mà chẳng tốn thời gian. Phật Đà Mặt Cười đã trăm tuổi, quá thận trọng và hiệu suất cao thế này á?!”



Tiết Linh Tú ra ngoài hợp nhất nửa còn lại của mình, kêu: “Mau chóng giấu gã đi!”



Nói giấu mà chẳng biết giấu đi đâu. Nay mọi người xem như đang ở trong lĩnh vực của Phật Đà Mặt Cười, có giấu trong cống rãnh nước bẩn vẫn bị moi ra.



Hơn nữa, người tí hon Kỳ Chấp Nghiệp này lại quá sáng, lấp lánh ánh vàng, Vân Nhàn nghĩ ngay đến bốn viên ấn ngọc xui xẻo lúc đại chiến.



Tức Mặc Xu thấy thân thể Vân Nhàn mở mắt ra đã nhíu mày: “Con lừa trọc này sao vậy? Chưa chết à?”



“Chưa chết, bị bà cụ lừa cho te tua rồi.” Vân Nhàn thật sự sốt ruột đến mức muốn đạp một phát cho xong, thầm nghĩ: Phật Đà Mặt Cười am hiểu bí quyết lừa đảo viễn thông hiện đại ghê, không thầy cũng tự thông tỏ, nhân tố nào cũng được bà ta tập hợp đủ.



Thứ nhất, để Kỳ Chấp Nghiệp luôn trong trạng thái cô lập, không cách nào liên lạc với người khác để cầu cứu. Thứ hai, bịa ra một tình huống cực đoan ép gã phải lựa chọn, tiếp đó lại sửa đổi một vài chi tiết nhỏ không ảnh hưởng gì. Thứ ba, toàn bộ quá trình dụ dỗ gã hành động, liên tục đánh tráo khái niệm. Cuối cùng nhìn như chính Kỳ Chấp Nghiệp đồng ý với tư tưởng của bà ta, thực chất là bà ta “để” Kỳ Chấp Nghiệp tự cho là mình đã nghĩ thông, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.



Phải nói gừng càng già càng cay, hiệu quả đặc biệt và cực kỳ chân thực; vết máu loang lổ thành mảng lớn nơi nơi, đừng nói Kỳ Chấp Nghiệp bị ám ảnh tâm lý, ngay cả những người đứng xem từ đầu đến cuối cũng sắp bị ám ảnh rồi.



“Đại tiểu thư, có phải ngươi đã biết chuyện của Kỳ đạo hữu từ trước rồi không?” Vân Nhàn vội vàng bẻ một miếng màn thầu, nhét người tí hon đã ngất chết giấc thành hình “XqX” vào trong, hỏi, “Lý do của Lý Hương hiền nghe thật quái đản! Lòng đã tỉnh ngộ và thân thể chưa tỉnh ngộ mà đã muốn chuộc tội, còn rảnh kết hôn sinh con nữa?!”



Phản ứng trước đó của Cơ Dung Tuyết lúc Kỳ Chấp Nghiệp và Phật Đà Mặt Cười tranh luận có phần kỳ lạ, xem ra đã biết chuyện từ trước.



“Trước đây người này từng đến Bắc Giới làm ăn, ta có chỗ ấn tượng.” Cơ Dung Tuyết trả lời, “Thê tử y là quả phụ được y cứu trong lúc chiến loạn, y nói với bên ngoài đó là thê tử cả và con của y, nhưng chắc không phải con ruột. Bệnh nặng triền miên cũng là thật. Y biết mình sống không quá năm mươi tuổi bèn muốn xây xong cô nhi viện trước khi chết... Ta cứ tưởng y đã chết rồi.”



Vân Nhàn bặt thinh một lúc.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nên nói y nhu nhược ư? Rõ rành tới cả cái chết còn đủ sức bình thản đón nhận mà lại không dám thừa nhận tội ác mình từng gây ra. Nói y hối cải ư? Mỗi tội những việc đã làm trong quá khứ không tài nào xóa bỏ, y có hối cải vẫn không thể làm những người vô tội trở về.



Cơ Dung Tuyết thẳng thắng dứt khoát: “Y đáng chết nhưng không nên để Kỳ Chấp Nghiệp tới giết.”



Nếu là nàng ấy, nàng ấy giết Lý Hương hiền sẽ không có bất kỳ cảm giác tội lỗi nào. Đã chuẩn bị sẵn sàng chịu chết, vậy chết trong tay ai thì có gì khác nhau, chẳng qua Kỳ Chấp Nghiệp thì khác.



Cho dù người hơi ác cũng không dao động chỉ vì vậy, tuy nhiên đối với Kỳ Chấp Nghiệp mà nói, cuối cùng dẫu có giết hay chăng thì vẫn toàn là một tai họa ngập đầu cho gã.



Minh Quang đâu ngờ tới lúc gặp lại Lý Hương hiền, kẻ mang tội ác chồng chất từng lẩn trốn này lại trở thành bộ dạng hiện tại cũng nên. Song, trước hết ông ấy kiên quyết không cho hai người gặp mặt tuyệt đối nào phải muốn bảo vệ kẻ sát nhân, có lẽ vì không muốn để Kỳ Chấp Nghiệp phải đưa ra lựa chọn khó cả đôi đường.



Tiết Linh Tú lạnh nhạt: “Phải chi là ta, cứ treo thưởng là xong chuyện. Lúc y giết người đã đồng nghĩa với việc hiểu rõ sớm muộn gì mình cũng sẽ bị giết, tỉnh ngộ hay không, hối hận hay không, vì đâu ta phải quan tâm?”



Chỉ có người của Phật Môn mới dính phải chiêu này.



Kiều Linh San cũng đồng ý, đồng thời mở lời hỏi khi thấy Tức Mặc Xu vẫn im lặng: “Thánh nữ, ngươi thấy sao?”



“Ta không biết, ta không có cha mẹ.” Tức Mặc Xu hùng hồn cho hay, “Nhưng với loại người này muốn giết thì giết thôi, tại sao phải áy náy?”



Kiều Linh San: “...” Giọng điệu bình thường đến mức nàng ấy còn chẳng rõ có nên nói xin lỗi hay không.



“Không thể giao cho Phật Môn...” Phong Diệp nói được nửa câu, lại lắc đầu, “Thôi bỏ đi.”



Phật Môn thì sao? Lại không phải Đao Tông, nơi đệ tử báo thù bằng cách giết thẳng là xong. Còn giao cho Phật Môn ư, cùng lắm là giam lại bắt y sám hối, niệm kinh học Phật. Còn muốn lấy mạng y? Không thể nào. Nhưng không lấy mạng y, Kỳ Chấp Nghiệp cam tâm chắc?



“Đừng nghĩ nữa đừng nghĩ nữa!” Vân Nhàn rất sợ những vấn đề luân lý khó phân biệt đúng sai này, bây giờ quan trọng hơn là đại địch trước mắt, phải giải quyết ra làm sao, “Tượng Phật Đại sư Minh Quang cho đã nổ tung hết, Phật Đà Mặt Cười bị trọng thương như vậy sẽ không thể mau mắn sửa chữa kết giới trong thời gian ngắn. Chúng ta phải nghĩ cách bảo vệ thần thức của Kỳ Chấp Nghiệp trước lúc đó, có lẽ thừa thắng xông lên, ta có thể làm bà ta bị thương thêm một chút...”



Trong lòng nàng còn hai phần ba cục gạch kiếm phù, đánh chết chắc chắn là không đánh chết được, song làm bị thương thì vẫn đủ sức.



“Hả?” Kiều Linh San nhìn Kỳ Chấp Nghiệp vẫn đang nằm bất động bên kia, do dự mà rằng, “Nhưng nay bà ta đang dùng thân thể của Kỳ đạo hữu...”



Kiếm phù này toàn nhắm vào người Kỳ Chấp Nghiệp thôi.



“Bây giờ sự đã rồi thế này thì đừng quan tâm đến chi tiết nhỏ nhặt nữa.” Vân Nhàn, “Tính tình Kỳ đạo hữu tốt bực ấy, bụng dạ hòa thượng độ lượng tới độ bao la chèo được cả con thuyền, chắc chắn làm thân thể bị thương một chút cũng không làm gã tức giận đâu.”



Phong Diệp: “... Thế này thì muốn điên tiết cũng không được. Còn nữa, mắc gì ngươi lại kẹp gã vào trong màn thầu vậy, gã đâu phải bánh quẩy!”



Mọi người tập trung nhìn, người tí hon thần thức vàng rực của Kỳ Chấp Nghiệp bị kẹp dẹt, nhìn cũng khá giống bánh quẩy. Họ tức thì bặt thinh.



Kỳ đạo hữu, ngươi chịu khổ rồi. Cho dù để ngươi ở chỗ Tiết Linh Tú, ngươi cũng không đến nỗi bị kẹp tại đây.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Thật ra Linh San nói cũng có lý.” Vân Nhàn nhìn Tiết Linh Tú, sau khi chạm phải ánh mắt khó hiểu của hắn, nàng cẩn thận dặn dò, “Rau Dưa huynh, đừng dùng việc công để báo thù riêng, tốt nhất là đừng rạch mặt người ta.”



Tuy rằng Kỳ Chấp Nghiệp không bằng Túc Trì nhưng khuôn mặt đó vẫn có thể kiếm cơm được.



Tiết Linh Tú quạt một cái: “Ngươi gọi ai là Rau Dưa huynh hả!!”



Lại một trận nhốn nháo, dường như xung quanh đều đang run rẩy. Vân Nhàn vốn còn tưởng mình hoa mắt chóng mặt nên mới thấy trước mắt tối sầm, đã nghe thấy Tức Mặc Xu đứng dậy đột ngột, Thái Bình vẫn bị nắm chặt trong tay nàng ấy đầy uất ức. Con mắt đỏ đáng thương kia nhìn Vân Nhàn, nó truyền âm: “Cứu ta!”



Vân Nhàn vờ như không nghe thấy, ngẩng đầu lên: “Thánh nữ, sao vậy?”



“Muộn rồi.” Với vẻ mặt nghiêm trọng, Tức Mặc Xu lấy ra mảnh xương sọ của Ma tu nọ từ trong ngực, quan sát tỉ mỉ và nói, “Ma khí trong cơ thể Phật Đà Mặt Cười đã hoàn toàn lấn át phật khí.”



Tiết Linh Tú sững người: “Ý ngươi là?”



“Trước đây các ngươi suy đoán tất cả hành động tiếp theo của bà ta đều dựa trên việc bà ta vẫn là nửa Phật nửa Ma.” Tức Mặc Xu, “Bây giờ đã nhập ma quá sâu, ma có thể làm ra chuyện gì âu không phải chuyện người đoán được. Ta khuyên các ngươi vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng, tiếp theo rất có thể bà ta sẽ giết trên diện rộng.”



“Trước đây bà ta giết người không ít lần.” Cơ Dung Tuyết lạnh lùng bảo, “Ta hiểu ý ngươi, có khi những quy tắc bà ta đặt ra cho mình đã không còn áp dụng cho chính bà ta nữa.”



Đúng lúc này trời đất quay cuồng, toàn bộ mặt đất đều rung chuyển cực nhanh, nhà giam không còn là nhà giam, song sắt uốn lượn như sóng, trời đất đỏ rực một vùng, nhật nguyệt ảm đạm, cảnh vật trước mắt tựa mộng tựa ảo, hư thực đan xen. Trong khung cảnh này, con người trở thành vật thể vững chắc nhất, Tức Mặc Xu kêu Vân Nhàn: “Nắm chặt ta!”



Cảm giác cân bằng của Vân Nhàn vốn đã rất tốt mà nay nàng vẫn bị lắc đến chếnh choáng đầu óc, nàng men theo âm thanh nắm lấy tay Tức Mặc Xu.



“...” Tức Mặc Xu bị bàn tay ấm áp của nàng nắm lấy, sững người một chút, đoạn chê trách, “Sao nóng thế? Ngươi còn ra mồ hôi nữa à?”



“Ta có linh khí thuộc tính Hỏa, tay chân nóng là chuyện bình thường. Ấy, lúc này đừng quan tâm mấy chuyện đó nữa!” Vân Nhàn căng họng gào lên gọi những người khác, “MỌI NGƯỜI ĐÂU RỒI? NGHE THẤY THÌ Á LÊN MỘT TIẾNG!”



Mọi người lũ lượt đến, tốt xấu gì cũng nắm được tất cả những người có mặt, tránh bị lạc mất không biết ở đâu. Vượng Tài bị lay tỉnh, mặt đầy vẻ mơ màng: “Ta là ai? Ta ở đâu?”



Tên tiểu đệ thở hổn hển kêu: “Đại tỷ, vừa nãy tỷ ngủ suốt hả??”



Vượng Tài vừa tỉnh dậy đã vò đầu thở phì phò: “Ta mơ thấy có một bà lão cứ bắt ta nhường chỗ! Ta không nhường chỗ bà ta đánh ta luôn, đánh ta tới nỗi bất tỉnh. Tức chết mất, chưa kịp đánh nhau!”



Vân Nhàn: “...” Phật Đà Mặt Cười còn giở trò cậy già lên mặt nữa cơ à?



Trong sự rung chuyển của mặt đất, nhà giam biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một vùng đất đỏ thẫm. Đất đỏ trải dài xa tít tắp, những kiến trúc phía trên dần dà được xây dựng. Có vẻ Phật Đà Mặt Cười đang nỗ lực tái hiện lại cảnh tượng Liên Tọa phồn thịnh trước đây. Song, chẳng biết do đâu chùa Phật cứ được xây rồi lại bị phá bỏ, tượng Phật không cách gì dựng lên được nữa, dường như có thứ gì đang cản trở thần thức của bà ta, hoặc là tượng Phật trong lòng bà ta đã mờ nhạt. Sau chót hiện ra trước mắt mọi người chỉ có một vùng ngói vỡ tường đổ vắng lặng.



Nếu như bảo Liên Tọa trước đây là ấn tượng cuối cùng của Minh Nhân về Phật Môn trước khi phản bội chạy xuống núi, thì cảnh tượng trước mắt hoàn toàn là một vùng đất hoang tàn không có phần sinh khí, chùa đổ nát xiêu vẹo, bên trong giăng đầy mạng nhện, lớp sơn tượng Phật long ra từng mảng, còn đổ nát hơn nhiều so với những ngôi chùa mà nhóm Vân Nhàn nhìn thấy trước khi tiến vào Liên Tọa.



Gió lạnh gào rít từ xa, thổi qua tấm bia đá mờ nhạt nơi giao lộ. Trên đó là dòng chữ đỏ được khắc ghi sẫm như máu và tàn nhẫn nhất:



“Đây là ranh giới Hoành Nguyện, người Pháp Hỉ tiến vào sẽ bị chém ngay!”



Vân Nhàn cùng với Tức Mặc Xu bị ném thẳng xuống giữa vùng đất, cùng với đó có cả đám người Trương Hạc Nghiêm. Sau chót toàn bộ những người trước đấy còn ở trong Liên Tọa đều bị phun ra ngoài, ngay cả tên Thể tu trồng khoai lang ở đầu làng cũng có mặt, giờ phút này hắn đang ngơ ngác vác cuốc với Lưu Giản, chẳng rõ làm gì.



“Ể?” Tên Thể tu ngơ ngác thốt lên, “Khoai lang của ta đâu? Còn Phong Hoa nữa?”



Lưu Giản đáp: “Ta... ta không biết...”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trương Hạc Nghiêm đau đớn khôn cùng: “Sao ngươi bị tẩy não đến mức khẩu âm cũng thay đổi thế hả? Ngươi là người Bắc Giới mà!”



“Chả phải lúc ngươi bị tẩy não cũng ôm Kinh Tâm đọc Kinh Kim Cang đấy ư.” Tiết Linh Tú mỉm cười cho biết, “So ra, chính ngươi vẫn hơn một bậc.”



Đám ảo ảnh phật khí được tạo dựng biến mất, những gì còn lại toàn là người, hay nói đúng hơn, từng là người.



Bà lão không mắt và ông lão không tay dìu nhau, thiếu nữ bên cạnh tái nhợt mặt mày cùng cực. Ngước mắt nhìn lên bầu trời đen kịt, dường như nàng ta sợ nơi này phải biết, run rẩy nói: “Cha, mẹ, Phật Đà đại nhân làm sao vậy?”



Hốc mắt trống rỗng của bà lão đầy vẻ đau buồn, bà ta không trả lời, chỉ thở dài một tiếng.



“Phật Đà Mặt Cười đã hoàn toàn mất kiểm soát.” Cơ Dung Tuyết đứng dậy, phủi bụi trên người, nói với vẻ nghiêm trọng, “Nếu những người này đại diện cho một mặt Phật, thì bây giờ quyền lực nắm giữ gần như không còn.”



Phật Đà Mặt Cười, bây giờ rốt cuộc bà muốn làm gì?



Tựa như dưới mặt đất có những cành cây đang ngọ nguậy cố gắng phá đất chui lên, cùng lúc Vân Nhàn nhận ra động tĩnh, cành cây đỏ máu đó đã xuyên ngay qua lớp đất đâm thẳng vào mặt nàng. Nàng đanh mặt, một thoáng tiếp theo, cành cây đó gãy ngay trước mặt nàng, rơi xuống đất mềm nhũn và khô héo.



Tức Mặc Xu tra Thái Bình vào vỏ, lấy làm hài lòng: “Kiếm của ngươi cũng khá tốt đấy.”



Vân Nhàn: “Đương nhiên.”



Ma kiếm phối Ma nữ, đương nhiên cực tốt. Trừ việc quá nhặng xị ra thì cái gì Thái Bình cũng tốt, thỉnh thoảng dùng để gọt táo còn gọt được tròn vo.



Thái Bình lại hét lên, làm cho người lẫn thần đều căm phẫn: “VÂN NHÀN!! NẾU NGƯƠI CÒN KHÔNG CỨU TA, TA NÓI CHO NGƯƠI BIẾT, NGƯƠI SẼ MẤT TA ĐẤY!!”



Ai mà thèm, Tức Mặc Xu hừ lạnh một tiếng, ném Thái Bình vào lòng Vân Nhàn: “Ngay cả linh kiếm bản mệnh của mình mà còn ném đi được, sao ngươi không ném luôn cả mình đi?”



Những cành cây đang ngọ nguậy tứ tán, thử tấn công những người có mặt tại đây. Mỗi tội chúng như không có ý thức điều khiển, hành động chỉ dựa vào bản năng, thành ra tán loạn tột cùng, tạm thời họ vẫn đủ sức đối phó nổi.



Duy chỉ có một điều cần phải lo lắng chính là đám người bị tẩy não ở đầu làng. Trước đây Vân Nhàn vét sạch nhà cửa của họ cũng không thấy họ nói một chữ “không”, bây giờ nhìn thấy những cành cây kỳ dị này, phản ứng đầu tiên của họ lại là thở dài một tiếng, nhắm mắt than thở cam chịu cái chết: “Xem ra số ta đã tới hồi kết...”



Tên tiểu đệ yếu ớt mãi liến thoắng đằng sau Vượng Tài vỗ một phát vào cành cây, lặng lẽ nhìn họ, là ánh mắt nhìn người thiểu năng.



Ánh mắt này, hết thảy không cần đã đủ hiểu.



Cuối cùng, trong muôn vàn dị tượng, mây đen bị một luồng ánh vàng xé toạc, mọi người đồng loạt ngẩng đầu, nhìn thấy “Phật Đà Mặt Cười” hiện tại... Đương nhiên, bây giờ bà ta đang dùng thân thể của Kỳ Chấp Nghiệp, có điều đã hơi khó nhìn rõ khi bà ta cứ hệt một đám khói đen cuồn cuộn. Xem ra điều này khiến bà ta kiểm soát công lực càng thêm tinh tiến. Giơ tay lên, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bà ta tung một chưởng đánh vỡ kết giới Liên Tọa!



Kết giới bị hư hại tỏa ra ánh vàng lập tức sụp đổ, bọn Vân Nhàn sững sờ tại chỗ.



Trước đây mọi người đã nghĩ lợi dụng kết giới để câu giờ, dẫu gì vẫn muốn đợi đến khi Đại sư Minh Quang đến. Giờ đây Phật Đà Mặt Cười lại đánh thẳng một chưởng làm vỡ kết giới, sự ngăn cách giữa bên trong và bên ngoài hốt nhiên mở ra. Tới nỗi mọi người nhìn thấy được những dãy núi hoang vắng xa xa, những ngôi nhà với làn khói bếp lượn lờ, dòng suối róc rách tự do chảy, và...



Nghìn nghịt người đang ập đến từ bốn phương tám hướng.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Có người trên tay còn dính mực, có người vẫn mặc tạp dề, có người tay áo hãy còn ướt, chực như đều tạm thời bỏ dở công việc đang làm để đến đây. Bất kể là trang phục trong nhà hay ngoài đường đều lẫn lộn với nhau, không ai nhận ra có gì không đúng.



Từng đợt từng đợt tiếng Phạn, vang vọng đất trời, vẻ mặt mọi người đều đờ đẫn, gần như không nhìn ra biểu cảm, chỉ biết người người nối đuôi nhau dấn bước về phía trước, muốn đi xuyên qua cánh cửa Liên Tọa ấy.



Chỉ cần đi qua cánh cửa, tu vi linh khí trong cơ thể biến mất ngay cùng với ký ức, bị hút đi bởi những cành cây che khuất bầu trời đang kết nối lại với nhau; chúng đang liên tục cung cấp cho Phật Đà Mặt Cười nguồn dinh dưỡng nhằm kiểm soát bản thân tựa từng túi máu di động.



Bất chợt bàn tay đang nắm Thái Bình siết chặt, Vân Nhàn: “Tới diễn bà con còn không thèm diễn nữa.”



Vượng Tài thất thanh: “Bọn họ đều đến rồi!”



“Cái gì?” Vân Nhàn hỏi, “Đây toàn là người trong làng ngươi ư?”



“Đúng. Toàn bộ!” Ánh mắt nhạy bén của Vượng Tài lướt qua những người đang vây quanh, nàng ta đếm từng người một, “Đại Bàn, Linh Lung, Đinh Đang, Thiết Tỏa, đều đến! Toàn là người trong làng! Còn cả người này nữa, người này ở làng bên cạnh. Rốt cuộc bà ta đã dẫn đến bao nhiêu người?!”



Nàng ta vừa nói vẻ mặt càng lúc càng tức giận. Tay vừa đặt lên đại đao bên hông, nàng ta đã cảm thấy khó thở ngay, kìa mạch máu đỏ leo lên mặt như tia chớp. Vân Nhàn nhanh tay lẹ mắt, trực tiếp tạm thời che mắt nàng ta lại.



Vượng Tài ngơ ngác: “Làm gì thế?”



“Bà ta không giữ quy tắc chứ chúng ta vẫn phải giữ.” Vân Nhàn nói lạnh căm, “Bà ta đã vào tâm ma của mọi người, bây giờ đã sớm biết tên thật của tất cả mọi người. Ít nhất hiện tại vẫn không thể có sát ý với bà ta!”



Thật sự là độ khó cấp địa ngục, trong tình huống này, muốn tự bảo vệ mình là chuyện hết sức bình thường.



Cơ Dung Tuyết bảo: “Nếu lát nữa không khống chế được, ngươi cứ đánh ta bất tỉnh đi.”



Kiều Linh San: “Ta cũng muốn nhờ tỷ đánh ta giúp...”



Tức Mặc Xu: “Hiện tại ta có thể đánh các ngươi ngất xỉu. Có muốn không?”



Bốn bề vẫn không ngừng có người ùa đến. Mặc dù phần lớn có tu vi không cao khi ở tầng Trúc Cơ, thỉnh thoảng xen lẫn vài Kim Đan, nhưng tích tiểu thành đại, ánh sáng thần kỳ trên người Phật Đà Mặt Cười thêm phần hùng mạnh, tựa một mặt trời chói lọi.



Cuối cùng bà ta tạm thời dừng động tác, tiếp đó nhìn về phía mọi người tại đây.



Trong mắt không có phần cảm xúc nào, Vân Nhàn xoa xoa cánh tay, cảm giác da gà da vịt nổi lên đủ trải đầy đất.



Vân Nhàn than thở: “... Ta chưa bao giờ thấy Kỳ đạo hữu trông đáng sợ thế.”



Tiết Linh Tú: “Sao ngươi luôn có thể nói chuyện vào những thời khắc quan trọng thế này?”



“Ta hơi căng thẳng.” Vân Nhàn nhìn “Kỳ Chấp Nghiệp” đứng lơ lửng giữa không trung nơi xa. Hốt nhiên, trong đầu lóe lên một ý nghĩ như tia chớp, nàng bắt đầu lẩm bẩm bất chợt: “Theo thời gian liên lạc lần trước, dị tượng ở đây rõ ràng thế này ắt qua chút thời gian nữa Đại sư Minh Quang sẽ đến và mang theo Bát Tử Kim mà ông ấy trộm được. Nhưng bây giờ Phật Đà Mặt Cười đang dùng thân thể của Kỳ Chấp Nghiệp, nói cách khác, chúng ta có thể thông qua một số thủ đoạn, một số phương pháp, để lấy độc trị độc...”



Kiều Linh San cảm thấy có phần không ổn: “Vân Nhàn, tỷ lại muốn làm gì?”



Bỗng đâu Vân Nhàn mỉm cười.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Phong Diệp: “... Ta chưa bao giờ thấy Vân Nhàn cười đáng sợ cỡ này.”



“Lần nào tỷ ấy cười cũng đáng sợ cả có được không!” Giọng Kiều Linh San vừa dứt, bên kia, người từ bốn phương tám hướng hùng hổ lao về phía bọn họ như ngựa hoang như nhận được chỉ dẫn nào đó, trong nháy mắt bao vây cả bọn.



Nhưng chỉ bao vây.



Những người này bị xóa mờ ký ức, Phật Đà Mặt Cười tạm thời chưa có thời gian biên soạn ký ức mới cho từng người, bản thân họ còn đâu rõ mình đang làm gì, càng không tài nào tấn công người khác, đành bao vây mà thôi. Chen chúc, dây dưa, kéo chân một nhóm người không thể động đậy, nhìn từ trên cao vô cùng rùng rợn, chực một đàn kiến đang bò lúc nhúc bao quanh thức ăn.



Phật Đà Mặt Cười đứng giữa không trung, thờ ơ lạnh nhạt.



Không đủ, vẫn chưa đủ.



Chỉ có chừng này người, vẫn chưa đủ.



Bà ta muốn thiên hạ đồng lòng, muốn sát ý biến mất, muốn tất cả mọi người đều được sống một cuộc đời an ổn hạnh phúc, mặt trời mọc thì làm, tới khi mặt trời lặn lại nghỉ, không còn bị hủy diệt vì thù hận, cũng không còn thù hận vì bị hủy diệt. Đây là mong muốn của tất cả mọi người, bà ta chỉ cần gắng sức làm, mặc kệ phải trả giá lớn ra sao.



Mặc kệ... bản thân sẽ biến thành bộ dạng gì. Bà ta là chính nghĩa, bà ta là cái đích mà mọi người cùng hướng tới. Mọi người đều đang chờ đợi bà ta, bà ta phải làm. Phải hoàn thành, chỉ vậy thôi.



Nhóm người kia bị mắc kẹt trong đám đông, chỉ cần có động tĩnh, bà ta sẽ phát giác.



Phật Đà Mặt Cười nhắm mắt, đang định thúc giục linh khí lan ra xa hơn nữa, tiếp đấy thấy ngay trong đám người đen kịt có một cây pháp trượng vươn ra bất thình lình.



Màu vàng cổ xưa, lập lòe hào quang vàng dịu nhẹ, trên đó khảm một viên đá Bồ Đề trăm năm.



Là vũ khí Kỳ Chấp Nghiệp giấu ở thắt lưng.



Giọng nói đầy nội lực của Vân Nhàn vang lên: “Biết đây là cái gì không?”



Phật Đà Mặt Cười đanh mặt.



“Leng keng leng keng! Pháp trượng Đông Cực đấy!” Vân Nhàn hạ giọng nói giữa những khuôn mặt xanh mét của đám người, “Thật không khéo! Kỳ đạo hữu có một phụ huynh bảo bọc thái quá. Vì suốt ngày lo lắng Kỳ đạo hữu ra ngoài đánh nhau gây chuyện cho nên...”



Nàng mạnh mẽ thúc giục linh khí, ánh vàng trên pháp trượng Đông Cực chói lóa hơn vài phần, rung lên điên cuồng. Đồng thời, “Kỳ Chấp Nghiệp” theo đó nặng trĩu toàn thân, rơi thẳng từ trên không xuống đất như bị một tấm lưới vô hình trói buộc. Bà ta đâm quạu vùng vẫy và gào lên: “Minh Quang!!”



Một nhóm người nhìn trong sự chết lặng.



“Nhìn cái gì?” Vân Nhàn vung tay một cái khó hiểu, “Nhanh chóng cùng lên đi chứ!!”



..........



Lời tác giả:



Màn thầu kẹp quẩy, ăn là nghẹn