Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 104: Nghịch Sen lòng thanh tịnh (18)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Pháp trượng Đông Cực này từng bị Liễu Nhứ đầu óc không tốt giở trò tại bí cảnh Tứ Phương, khiến Minh Quang không tài nào liên lạc với đồ đệ thông qua pháp khí. Sau đó không biết Kỳ Chấp Nghiệp quên sửa hay là cố ý không sửa, tóm lại cứ thế hỏng hóc đến bây giờ.



Nhìn thái độ nói bỏ là bỏ của Kỳ Chấp Nghiệp khi trước đối với pháp khí này, đoán chừng gã bị đánh không ít. Lúc Minh Quang chưa truyền vũ khí cho gã, gã bị sư phụ cầm pháp trượng Đông Cực đánh, kết quả truyền cho gã xong, gã vừa có động tĩnh gì vẫn bị pháp trượng Đông Cực đánh, vô cùng đau đầu.



Đau đầu ở đây mang hai nghĩa.



Đá Bồ Đề có tác dụng ức chế gã, tác dụng ở đây đương nhiên là tác dụng lên thân thể... tuy nhiên thật chất bên trên thần thức cũng có, chẳng hạn như cái màn thầu trong ngực Vân Nhàn đang lăn lộn bất an. Song, bây giờ không phải thời điểm nghĩ nhiều, phải mau mắn nắm bắt cơ hội!



Nàng cầm pháp trượng Đông Cực trong một tay, tay khác lấy từ trong ngực ra một xấp kiếm phù, ném lên không trung. Giấy phù bay lả tả rơi xuống, hai ngón tay Vân Nhàn kẹp lại, trong nháy mắt, kiếm khí bắn ra, vạn kiếm cùng chém!



Kiều Linh San lấy ra kiếm, vừa định ra tay đã thấy ngay một bóng đen toàn lông mềm mại bên cạnh gầm lên lao tới, mang theo một trận gió tanh, suýt chút nữa thổi lệch luôn cả cái quai hàm.



“...” Kiều Linh San ngây người, “Cơ đại tiểu thư phấn khích thế ư??”



“Sao lại không phấn khích chứ?” Tiết Linh Tú lạnh lùng thốt lên, “Đến đây nhiều ngày rồi, cuối cùng cũng gặp được cơ hội ra tay, làm nàng ấy nín nhịn muốn chết.”



Phong Diệp lấy ra đàn với sắc mặt nghiêm trọng và gảy chiến khúc, hiệu quả hình như có mà lại như không có. Bởi lẽ thấy được cả bọn bồn chồn là vì gã gảy đàn quá khó nghe, rất muốn gã dừng tay.



Đá Bồ Đề chỉ hạn chế “Kỳ Chấp Nghiệp” trong hai nhịp thở, Phật Đà Mặt Cười đã thoát khỏi trói buộc. Tuy nhiên hai nhịp thở đối với Kiếm tu mà nói, nhất là đối với Vân Nhàn mà nói, đã có thể làm rất nhiều chuyện.



Ánh kiếm dày đặc gào thét ập đến đánh Phật Đà Mặt Cười văng ra xa mười thước ngay, máu tươi bắn tung tóe, chảy xuống mặt đất. Có điều bà ta chẳng màng đến đau đớn trên thân thể, cứ vậy loạng choạng đứng dậy. Mới vừa xoay đầu, lại là ánh kiếm từ Thái Bình, nó nhẹ nhàng đánh đến tựa chim én.



Phật Đà Mặt Cười đưa tay ra, Thái Bình thoáng chốc bị giữ cứng lại giữa không trung, chẳng cách gì tiến lên. Tại một cái chớp mắt tiếp theo, một dải lụa dài màu tím như rắn bắn ra đầy mãnh liệt, quất vào chuôi kiếm, thân kiếm Thái Bình xé rách trở ngại, một lần nữa tiến lên, cứa thẳng vào lòng bàn tay bà ta, lần nữa tạo thành một vết thương bỏng cháy không ngừng.



Pháp trượng Đông Cực vẫn đang tiếp tục phát huy tác dụng, đá Bồ Đề kia chực một cái rãnh trời oai phong, liên tiếp gây áp lực lên người “Kỳ Chấp Nghiệp”. Nếu không nhờ thể tấn công của Phật Đà Mặt Cười, chỉ e cái thân này đã sớm bị đè bẹp dưới đất. Bà ta thoát khỏi trói buộc một lần nữa, chẳng mấy chốc có một trận gió tanh ập đến, trước mặt là đôi mắt dã thú màu xanh lục.



Phật Đà Mặt Cười: “?”



Sao ở đây lại có sư tử?



Sư tử há cái miệng to như chậu máu, ngoạm một cái vào đầu “Kỳ Chấp Nghiệp”!



Lập tức, cả bọn kêu lên:



Vân Nhàn: “A a a a a a đại tiểu thư!! Bảo ngươi đừng đánh vào đầu không phải là bảo ngươi chỉ chừa lại mỗi cái đầu đâu!!”



Tiết Linh Tú: “Đây quá là... toàn là nước miếng!”



Tức Mặc Xu: “Cái gì cũng ăn hả??”



Song, có vẻ đây chỉ là một loại phương thức tấn công của Rèn Thể Môn. Nào ai hay Cơ Dung Tuyết có thật sự muốn gặm đầu hay không, nhưng Phật Đà Mặt Cười vất vả lắm mới thoát ra được, trên trán lại từ từ chảy xuống ba dòng máu, trông càng thêm thảm hại.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vỏn vẹn trong thoáng chốc, toàn thân “gã” đầy thương tích.



Phong Diệp yếu ớt cất lời: “May mà bây giờ bà ta đang dùng thân thể của Kỳ đạo hữu. Nếu dùng thân thể của chính mình, cả đời sau này ta sẽ áy náy đến mất ngủ.”



Rốt cuộc Phật Đà Mặt Cười cũng lên tiếng, trong mắt vàng kim bốc lên lửa giận, “Các ngươi vây công ta? Muốn câu giờ?”



“Đúng. Không sai.” Vân Nhàn trung thực mà rằng, “Nhưng đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, bà quá mạnh, không vây công thì đâu có đánh lại.”



Mọi người: “...” Trung thực đến mức trông hơi đáng ghét.



Phật Đà Mặt Cười tĩnh trí: “Các ngươi không muốn giết ta.”



“Giết không được.” Nếu thật sự có sát ý âu đã chết từ lâu, loại chuyện này không giấu nổi, Vân Nhàn thẳng thắn thừa nhận.



Pháp trượng Đông Cực bị một nhóm người tới ném lui, thay phiên nhau truyền linh lực vào. Tuy là lần đầu Cơ Dung Tuyết tham gia chiến đấu, tuy nhiên kinh nghiệm nàng ấy phong phú tợn, chớ hề do dự dù chỉ một khoảnh khắc, phối hợp ăn ý khôn cùng.



Bề mặt đá Bồ Đề màu xanh biếc sắp nứt, áp lực vô biên trong đó bộc phát, ép đến mức đáy mắt Phật Đà Mặt Cười đã xuất hiện tơ máu.



“Ta hiểu rồi.” Phật Đà Mặt Cười lại chớ hề tức giận, chỉ nói, “Các ngươi đang đợi Minh Quang đến, đúng không?”



Cả bọn khựng lại.



“Hắn mang theo Bát Tử Kim, chắc sắp đến rồi.” Phật Đà Mặt Cười ôn hòa nói, “Bọn nhỏ, các ngươi nghĩ Bát Tử Kim giết được ta ư?”



Vân Nhàn nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của bà ta.



Phật Đà Mặt Cười mỉm cười từ bi: “Nếu hữu dụng, năm đó ta đã thất bại từ lâu tại Tây Giới.”



Biểu cảm quen thuộc của bà ta kết hợp với khuôn mặt của Kỳ Chấp Nghiệp chớ hề ăn khớp, thậm chí trông còn có phần quái đản khó tả. Người ngoài dễ dàng nhận ra bên trong cơ thể này nào phải là chủ nhân thật sự của nó.



Thì ra Trụ trì đã từng thử dùng Bát Tử Kim để trấn áp bà ta, nhưng không biết do đâu vẫn bỏ dở giữa chừng!



Đến giờ Phật Đà Mặt Cười vẫn không dùng từ “trấn áp” để nói dẫu rằng đã đến nước này, bà ta vẫn cảm thấy mình thuộc phe chính đạo, không phải là ma cần tiêu diệt.



Mà Đại sư Minh Quang...



Trói buộc đang dần dần bị triệt tiêu suy yếu, xa xa có ánh vàng xé toạc bầu trời, Vân Nhàn không nói dông dài, thốt lên: “Tiếp tục!”



Có điều thứ nàng muốn không phải là trấn áp, không phải là cùng đến chỗ chết.



Thứ nàng muốn giờ đây chỉ là kìm chân Phật Đà Mặt Cười... hoặc nói một cách chính xác hơn, là nhốt thần thức của Phật Đà Mặt Cười trong cơ thể của Kỳ Chấp Nghiệp!



Dù cho có sự suy yếu đáng kể của pháp trượng Đông Cực cộng thêm việc Phật Đà Mặt Cười chưa hoàn toàn thích nghi với cơ thể mới, ngặt nỗi chênh lệch tu vi giữa hai bên vẫn quá lớn, trận chiến này vẫn vô cùng gieo neo dẫu mục đích chỉ là kìm chân bà ta.



Kiếm phù đã sắp dùng hết; Thái Bình bị giữ lại đến sắp khóc; bụng Cơ Dung Tuyết phập phồng không ngớt, nàng ấy trông bã bời; đúng lúc này, cuối cùng Đại sư Minh Quang đã xuất hiện từ xa nơi chân trời.



Ông ấy nhìn thấy đám người bên dưới đang đánh hội đồng Kỳ Chấp Nghiệp, tức thì sững người: “?”



Ông ấy biết quan hệ xã giao của đồ đệ mình không tốt, nhưng sao kém đến mức này?



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Chuyện rất phức tạp, ta nói ngắn gọn!” Lại đến lúc phải hát rap, Vân Nhàn liếm môi, bày tỏ, “Phật Đà Mặt Cười dùng tâm ma chiếm đoạt thân thể của Kỳ Chấp Nghiệp nghĩa là bây giờ thần thức trong thân thể là bà ta chứ không phải Kỳ Chấp Nghiệp sau đó bây giờ bà ta đã mở kết giới ra gây ảnh hưởng đến vô số dân chúng thành thử hiện tại ta có một kế cần Đại sư Minh Quang phối hợp nhe được xin hãy trả lời!”



“Nghe, nghe được.” Minh Quang ngơ ngác tại chỗ, “Lão nạp phải phối hợp như thế nào?”



Vân Nhàn: “Không chống đỡ nổi nữa rồi! Kìm chân bà ta!! Chỉ cần kìm chân là được. Đúng rồi! Đừng có sát ý!”



“Nói với ông lừa trọc này làm gì.” Tức Mặc Xu ở bên cạnh lạnh lùng kêu, “Có đôi khi cầu xin bọn họ có sát ý còn cầu không được đấy.”



Phong Diệp biến hoá tài tình: “Chính xác chính xác.”



Tức Mặc Xu nổi đóa: “Ngươi đừng có hùa theo ta! Ta không thân với ngươi!”



Phong Diệp sợ đến suýt nữa nấc cụt.



Dưới hàng lông mày trắng như sương, đôi mắt già nua ôn hòa của Minh Quang nhìn xuống bóng dáng quen thuộc bên dưới. Ông ấy cảm nhận được hơi thở của thần thức đã mấy chục năm không gặp bên trong, dần dà lộ ra vẻ đau buồn, thở dài mà rằng: “Minh Nhân... cuối cùng giữa ngươi và ta... vẫn đi đến bước đường này...”



Mọi người: “Ôi nhanh lên!!!”



Minh Quang gấp rút lấy ra Bát Tử Kim từ trong ngực, quát: “Đi!”



Bát Tử Kim hiển lộ lại không để trấn áp mà chỉ nhằm giam cầm, chắc hẳn Minh Quang cũng tuyệt đối không muốn đi đến bước xấu nhất; hoặc có lẽ ông ấy có lòng tin vào đám nhóc này. Tóm lại, thậm chí ông ấy còn chưa kịp hỏi “Vân tiểu hữu, rốt cuộc ngươi nhắc đến một kế là kế gì vậy” đã phối hợp theo bản năng. Hào quang vàng tựa sấm tựa sét, lao thẳng tắp đến đỉnh đầu Phật Đà Mặt Cười, uy nghiêm áp xuống!



Giữa sự kháng cự cương quyết từ nhiều phía, sau chót Phật Đà Mặt Cười đã bị giữ cứng tại chỗ, sắc mặt dần dà hiện lên vẻ đau đớn hoảng hốt.



“Chính là lúc này!” Vân Nhàn kêu, “Thánh nữ, nhanh nhanh nhanh!!!”



Tức Mặc Xu không cần nàng nói đã định ra tay, nàng ấy tiến lên một bước, ánh sáng ma quỷ trong tay biến ảo, nàng ấy nhíu mày kêu: “Đừng ồn!”



Rốt cuộc mảnh xương sọ của tên đồng hồ quả lắc kia đã vỡ vụn, kết thúc cuộc hành trình ngắn ngủi 800 năm của y.



Ai nói chỉ có Phật Đà Mặt Cười mới có thể khống chế tâm ma? Bên này có một Thánh nữ to đùng thế kia, nói về tư cách nhập ma khéo khi hai người còn ngang nhau đấy!



Tâm ma tràn vào, thần thức của Phật Đà Mặt Cười bị nhốt trong cơ thể Kỳ Chấp Nghiệp không tài nào thoát ra, trong nháy mắt mồ hôi lạnh đầm đìa mặt, vặn vẹo khác thường.



Ban đầu Đại sư Minh Quang đang hiền hòa nhìn xuống, nhìn một lúc cảm thấy ngay có gì đó không đúng.



“Vân tiểu hữu.” Minh Quang mở lời, “Nay mọi người định...”



Ông ấy còn chưa dứt lời đã thấy ngay mọi người đồng loạt ngã xuống đất, tiếp đó là những người tí hon thần thức đủ màu sắc bò ra, hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng chui vào linh đài của “Kỳ Chấp Nghiệp”.



Người tí hon màu xanh lam đứng cách đó không xa, bẻ màn thầu, móc từ trong đó ra một người tí hon màu vàng đã bẹp dí, đoạn, ném thẳng nó vào cơ thể Kỳ Chấp Nghiệp, còn bản thân người màu xanh lam thì chờ thêm một lát mới xoay người chui ngay vào.



Trước lạ sau quen, bây giờ ngay cả cản cũng không thèm cản, chỉ có Tiết Linh Tú vẫn bị vấp ngã bổ nhào khi đi vào, lập tức mặt hắn còn xanh hơn cả người: “Kỳ Chấp Nghiệp, ngươi có bệnh đúng không!”



Đại sư Minh Quang: “...”



Ông ấy đã thấy gì thế này.



Nhưng còn có chuyện lạ kỳ hơn. Ma nữ không biết từ đâu đến kia cũng do dự một thoáng rồi nằm xuống bên cạnh Vân Nhàn, đoạn, có một người tí hon màu tím tròn tròn chui ra.



Người tí hon màu tím là người tí hon duy nhất trong số cả bọn mặc y phục, dè dặt bước những bước chân nhỏ mập mạp của mình. Trước khi vào linh đài, nó còn trừng mắt nhìn Đại sư Minh Quang một cái.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tuy nó không nói gì nhưng Đại sư Minh Quang luôn cảm thấy từ nơi sâu thẳm có người đang chửi mình là con lừa trọc.



Đại sư Minh Quang: “?”



Cứ thế vào rồi?? Không phải chứ, đồ đệ à, tới ma nữ còn vào được mà chỉ nhè vào một mình Tiết tiểu hữu, đúng là sinh ra lòng phân biệt đối xử quá lớn đáy... Không đúng, trọng điểm bây giờ không phải ở đây!



Phật Đà Mặt Cười rơi vào tâm ma, những người bị khống chế bên dưới không khôi phục thần trí, thay vào đó cũng trở nên hỗn loạn theo, người chen người, lỡ như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn... Mặc cho thế nào, ông ấy cũng phải sơ tán trước.



Ông ấy lại nhìn cả bọn nằm la liệt thành một đống kia, thở dài một hơi.



Có ông ấy canh giữ, cùng lắm thì vẫn là kết quả đó. Ông ấy tới đây đã có chuẩn bị kỹ càng, cần gì phải hoảng hốt.



Hơn nữa, chuyện của Minh Nhân...



Ôi. Chỉ còn biết thở dài.







Thời điểm mở mắt ra lần nữa, vốn Vân Nhàn tưởng mình sẽ hành động dưới góc nhìn của tiền bối Minh Nhân hệt lần trước, song bấy giờ nàng lại cảm nhận rõ ràng mình đang đứng trong phó điện của Phật Môn.



Cùng một chiều cao, hơn nữa còn biết cử động.



Nàng xoay đầu nhìn lại, phát hiện những người khác hãy còn ở đây, tuy nhiên có vẻ thân thể của mọi người đều bán trong suốt. Vân Nhàn thử mở miệng: “A...”



“Nghe thấy.” Cơ Dung Tuyết nói, “Không cần lên tiếng.”



Vân Nhàn: “Vậy thì tốt vậy thì tốt.”



Kỳ Chấp Nghiệp đứng đó, ngơ ngác nói: “Hả?”



“Lát nữa rồi cắt nghĩa cho ngươi.” Đương nhiên, Vân Nhàn sẽ không giải thích tại sao trên người gã lại có vụn màn thầu.



Tiểu sa di trong phó điện đang đi tới đi lui dọn dẹp lư hương, đi xuyên thẳng qua bóng dáng cả bọn. Cùng một vị trí y như đúc với Kỳ Chấp Nghiệp và Chấp Lê lần trước, có điều bàn thờ trông mới hơn nhiều, góc tường cũng biến mất thật nhiều đồ trang trí.



Vân Nhàn nhìn ra ngoài, cây bồ đề đã teo nhỏ một vòng trong sân đang đứng yên giữa cơn mưa sà sã, lá cây đẫm nước, từng chút từng chút thấm ướt lớp bùn đất.



Đây là Phật Môn của 80 năm trước.



Một nhóm người men theo bậc thang dài trơn trượt đi xuống, Kỳ Chấp Nghiệp vẫn tỏ rõ vẻ bất mãn trên mặt giới thiệu nhà mình như cũ dù còn đang ngơ ngác: “Trên đỉnh núi là chính điện, bình thường chỉ có ngày lễ hoặc ngày trọng đại mới có thể đi lên núi cầu phúc. Những lúc bình thường cứ cầu phúc ở chùa dưới chân núi gần hơn là được.”



“Bình thường ngươi có xuống núi không?”



“Có. Đệ tử Phật Môn đều sẽ xuống núi định kỳ, xử lý tình hình của các ngôi chùa khác.”



Một nhóm người đang đi trên bậc thang và nghe thấy ngay giọng nói nhẹ nhàng của một thiếu nữ cách đấy không xa:



“Bức tranh hoa sen được mẹ muội thêu mười năm trước vẫn còn được giữ, đâu rõ tin tức này bị ai truyền ra ngoài, bây giờ cửa nhà suýt nữa bị đạp đổ. Muội thật sự tiếp khách mãi đến phát bực, vội vàng tìm cơ hội ra ngoài đi dạo.”



“Bậc thang này này, lần đầu tiên đến muội thấy nó dài không có điểm cuối, đi đến đau cả ngực. Lúc đó còn nghĩ đúng là chỉ ngày trọng đại mới phải đến, nếu không làm sao kham nổi? Bây giờ đi nhiều, ngày nào đến, đã không thấy mệt, muội cừ thật đấy.”



“Mấy hôm trước nhà bên cạnh lại cãi nhau chuyện ruộng đồng, cãi mãi không thôi... Sao tỷ không nói gì vậy? Đừng nói tỷ chê muội phiền đấy? Pháp sư Minh Nhân, tỷ ngàn vạn lần đừng lơ muội...”



Minh Nhân!



Đột nhiên Vân Nhàn giương mắt lên, thấy hai nữ tử đang trò chuyện lướt qua bên cạnh.



Một người chính là thiếu nữ hoạt bát từng giám sát nàng sao chép kinh thư trong đại điện.



Nơi góc mắt nàng, nữ tử còn lại mặc pháp bào vải thô, mặt mày xinh đẹp, chín chắn nhưng không mất vẻ tươi tắn, nàng ta cười nói: “Vậy nên muội lên núi không phải để lễ Phật mà là để nói chuyện với ta sao?”



Nụ cười trong sáng, làn mưa bụi phất qua mặt cũng dịu dàng.



Đây chính là tiền bối Minh Nhân năm xưa.



..........



Lời tác giả:



Chuẩn bị bắt đầu hồi ức giết chóc. Nghĩ đến ngày mai thôi đã thấy khó viết, bắt đầu đau đầu (giả vờ ngất xỉu)